Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 235: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (năm)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng khẽ cắn.Mở ra sự kích động điên cuồng của hắn, trả thù động tác nho nhỏ vừa nãy.Nói chuyện đến đây chấm dứt, hoàn toàn tiến hành đi xuống.Sự k*ch t*nh nguyên thủy nhất do chỗ sâu nhất dẫn dắt, nàng ép buộc mình không nhìn sự nóng bỏng của hắn, nhưng cuối cùng cũng lạc lối trong ánh mắt thâm thúy của hắn, quên mất tất cả.Nàng nhắm mắt, hổn hển thở, mồ hôi chảy xuống một bên.Ngay cả vì sao lại ăn dấm cũng quên mất.Vào giờ phút này, chỉ có hắn mà thôi.Hắn hài lòng, nhưng cũng hiện lên vẻ lúng túng, mỹ nam kế không phải lúc nào cũng có tác dụng.Chỉ là thật may, cổ nhân không bằng được ta, vợ chồng gây gổ, quả nhiên vẫn phải là hạ hỏa ở cuối giường.Tiêu Duy Bạch và các vị trại chủ xếp hàng quỳ gối trước cửa nhà gỗ.Sau khi bọn họ đưa quà tặng xong, thủy chung cũng không rời đi quá xa, sau khi chờ dụ dỗ được chị dâu, tâm tình lão đại tốt lên, gọi bọn họ đến khen ngợi mấy câu gì đó/Vì vậy khi Tiểu Bắc ra ngoài tìm thì bọn họ cũng lập tức đi tới.Khi hiểu được....... nào biết.Bảy người vây quanh rương gỗ, ánh mắt nhìn thẳng cô gái tr*n tr**ng đang ngủ say.Dĩ nhiên không phải bị sắc đẹp mê hoặc.Trên thực tế, từ lão đại đến lão thất như bị một chậu nước đá dội từ đầu đến chân lạnh thấu tim.Mục đích hôm nay tới chính là nịnh chị dâu.Bởi vì không biết nàng thích gì, mỗi người tản ra, vơ vét dị bảo quý hiếm của mình, đem cả sơn trại, vật chơi đùa, vật liệu may mặc, đồ trang sức quý hiếm, đồ dùng đáng tiền, chủng loại chẳng phân biệt được, toàn bộ được đưa tới.Cái rương gỗ này là hàng hóa trong cái đám lên núi hôm qua, còn chưa kịp kiểm tra.

Nàng khẽ cắn.

Mở ra sự kích động điên cuồng của hắn, trả thù động tác nho nhỏ vừa nãy.

Nói chuyện đến đây chấm dứt, hoàn toàn tiến hành đi xuống.

Sự k*ch t*nh nguyên thủy nhất do chỗ sâu nhất dẫn dắt, nàng ép buộc mình
không nhìn sự nóng bỏng của hắn, nhưng cuối cùng cũng lạc lối trong ánh
mắt thâm thúy của hắn, quên mất tất cả.

Nàng nhắm mắt, hổn hển thở, mồ hôi chảy xuống một bên.

Ngay cả vì sao lại ăn dấm cũng quên mất.

Vào giờ phút này, chỉ có hắn mà thôi.

Hắn hài lòng, nhưng cũng hiện lên vẻ lúng túng, mỹ nam kế không phải lúc nào cũng có tác dụng.

Chỉ là thật may, cổ nhân không bằng được ta, vợ chồng gây gổ, quả nhiên vẫn phải là hạ hỏa ở cuối giường.

Tiêu Duy Bạch và các vị trại chủ xếp hàng quỳ gối trước cửa nhà gỗ.

Sau khi bọn họ đưa quà tặng xong, thủy chung cũng không rời đi quá xa, sau
khi chờ dụ dỗ được chị dâu, tâm tình lão đại tốt lên, gọi bọn họ đến
khen ngợi mấy câu gì đó/

Vì vậy khi Tiểu Bắc ra ngoài tìm thì bọn họ cũng lập tức đi tới.

Khi hiểu được....... nào biết.

Bảy người vây quanh rương gỗ, ánh mắt nhìn thẳng cô gái tr*n tr**ng đang ngủ say.

Dĩ nhiên không phải bị sắc đẹp mê hoặc.

Trên thực tế, từ lão đại đến lão thất như bị một chậu nước đá dội từ đầu đến chân lạnh thấu tim.

Mục đích hôm nay tới chính là nịnh chị dâu.

Bởi vì không biết nàng thích gì, mỗi người tản ra, vơ vét dị bảo quý hiếm
của mình, đem cả sơn trại, vật chơi đùa, vật liệu may mặc, đồ trang sức
quý hiếm, đồ dùng đáng tiền, chủng loại chẳng phân biệt được, toàn bộ
được đưa tới.

Cái rương gỗ này là hàng hóa trong cái đám lên núi hôm qua, còn chưa kịp kiểm tra.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng khẽ cắn.Mở ra sự kích động điên cuồng của hắn, trả thù động tác nho nhỏ vừa nãy.Nói chuyện đến đây chấm dứt, hoàn toàn tiến hành đi xuống.Sự k*ch t*nh nguyên thủy nhất do chỗ sâu nhất dẫn dắt, nàng ép buộc mình không nhìn sự nóng bỏng của hắn, nhưng cuối cùng cũng lạc lối trong ánh mắt thâm thúy của hắn, quên mất tất cả.Nàng nhắm mắt, hổn hển thở, mồ hôi chảy xuống một bên.Ngay cả vì sao lại ăn dấm cũng quên mất.Vào giờ phút này, chỉ có hắn mà thôi.Hắn hài lòng, nhưng cũng hiện lên vẻ lúng túng, mỹ nam kế không phải lúc nào cũng có tác dụng.Chỉ là thật may, cổ nhân không bằng được ta, vợ chồng gây gổ, quả nhiên vẫn phải là hạ hỏa ở cuối giường.Tiêu Duy Bạch và các vị trại chủ xếp hàng quỳ gối trước cửa nhà gỗ.Sau khi bọn họ đưa quà tặng xong, thủy chung cũng không rời đi quá xa, sau khi chờ dụ dỗ được chị dâu, tâm tình lão đại tốt lên, gọi bọn họ đến khen ngợi mấy câu gì đó/Vì vậy khi Tiểu Bắc ra ngoài tìm thì bọn họ cũng lập tức đi tới.Khi hiểu được....... nào biết.Bảy người vây quanh rương gỗ, ánh mắt nhìn thẳng cô gái tr*n tr**ng đang ngủ say.Dĩ nhiên không phải bị sắc đẹp mê hoặc.Trên thực tế, từ lão đại đến lão thất như bị một chậu nước đá dội từ đầu đến chân lạnh thấu tim.Mục đích hôm nay tới chính là nịnh chị dâu.Bởi vì không biết nàng thích gì, mỗi người tản ra, vơ vét dị bảo quý hiếm của mình, đem cả sơn trại, vật chơi đùa, vật liệu may mặc, đồ trang sức quý hiếm, đồ dùng đáng tiền, chủng loại chẳng phân biệt được, toàn bộ được đưa tới.Cái rương gỗ này là hàng hóa trong cái đám lên núi hôm qua, còn chưa kịp kiểm tra.

Quyển 2 - Chương 235: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (năm)