Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 240: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn mở to mắt cúi xuống, chăm chú nhìn nàng, ''Nàng nghĩ như thế nào?''Trừ bỏ cánh tay của nàng, sức lực như muốn bóp nát xương cốt của nàng."Không muốn như thế nào.'' Chỉ là trước tiểu nhân sau quân tử, tránh cho có ngày thật sự xuất hiện tình trạng nàng nói, nàng sẽ nhẫn nhịn không làm ra cái chuyện vô cùng đáng sợ.Nàng còn chưa kịp nhập Đại Tuyết Sơn gả cho Đế Tuấn.Nhưng một thân nàng bản lãnh, cùng với âm lãnh trong xương thỉnh thoảng không hơn không kém ở nguyên chỗ đó, không tiếng động ẩn núp, bình thường nhìn như không có sóng gió, chỉ khi nào thật sự bị xúc phạm, lực lượng chất chứa mới bộc phát ra, uy lực lớn khó thu phục.Nàng cố chấp ý tưởng lúc ban đầu.Tốt hợp tốt tán, trước khi kết cục tất cả đều có xu hướng không thể đảo ngược được, sẽ ngưng, cười cười rời đi."Tốt." Hắn đáp một chữ, nước đôi lập lờ.Nói xong, cũng không giải thích, nhấc chân ra bên ngoài.Lúc này, ngược lại đến lượt nàng ôm cánh tay hắn, nói chưa hết mà còn muốn đi, để lại nàng một mình đoán tâm ý.''Chàng chỉ nói một chứ tốt?'' Nhếch cái miệng nhỏ nhắn, nàng không sợ lạnh trừng mắt về phía hắn.Đế Tuấn nhắc tới chuyện như vậy liền nổi giận, nhưng thời điểm nàng không đề cập tới chuyện đấy thì nội hỏa cũng không nhỏ.Luôn tránh, căn bản nó cũng không phải là biện pháp tốt giải quyết vấn đề.''Còn chưa đủ?'' Hai ánh mắt từ từ nhìn lên, sâu thăm thẳm.''Vậy ta coi như chàng đồng ý.'' Âm thanh nàng cứng rắn, ý vị khiêu khích nồng đậm.Nàng cũng không biết nên như nào, liền muốn đối ngịch với hắn, có lẽ chỉ có lúc chọc cho hắn kích động, mới có một tia cơ hội theo dõi ý tưởng chân chính của hắn.Nó đối với nàng rất quan trọng, cũng quyết định sau khi đi Tứ Xuyên, chọn lựa lối đi."Đồng ý cái gì? Ta không có cam kết qua.'' Người khác cười lạnh.

Hắn mở to mắt cúi xuống, chăm chú nhìn nàng, ''Nàng nghĩ như thế nào?''

Trừ bỏ cánh tay của nàng, sức lực như muốn bóp nát xương cốt của nàng.

"Không muốn như thế nào.'' Chỉ là trước tiểu nhân sau quân tử, tránh cho có
ngày thật sự xuất hiện tình trạng nàng nói, nàng sẽ nhẫn nhịn không làm ra cái chuyện vô cùng đáng sợ.

Nàng còn chưa kịp nhập Đại Tuyết Sơn gả cho Đế Tuấn.

Nhưng một thân nàng bản lãnh, cùng với âm lãnh trong xương thỉnh thoảng không hơn không kém ở nguyên chỗ đó, không tiếng động ẩn núp, bình thường
nhìn như không có sóng gió, chỉ khi nào thật sự bị xúc phạm, lực lượng
chất chứa mới bộc phát ra, uy lực lớn khó thu phục.

Nàng cố chấp ý tưởng lúc ban đầu.

Tốt hợp tốt tán, trước khi kết cục tất cả đều có xu hướng không thể đảo ngược được, sẽ ngưng, cười cười rời đi.

"Tốt." Hắn đáp một chữ, nước đôi lập lờ.

Nói xong, cũng không giải thích, nhấc chân ra bên ngoài.

Lúc này, ngược lại đến lượt nàng ôm cánh tay hắn, nói chưa hết mà còn muốn đi, để lại nàng một mình đoán tâm ý.

''Chàng chỉ nói một chứ tốt?'' Nhếch cái miệng nhỏ nhắn, nàng không sợ lạnh trừng mắt về phía hắn.

Đế Tuấn nhắc tới chuyện như vậy liền nổi giận, nhưng thời điểm nàng không đề cập tới chuyện đấy thì nội hỏa cũng không nhỏ.

Luôn tránh, căn bản nó cũng không phải là biện pháp tốt giải quyết vấn đề.

''Còn chưa đủ?'' Hai ánh mắt từ từ nhìn lên, sâu thăm thẳm.

''Vậy ta coi như chàng đồng ý.'' Âm thanh nàng cứng rắn, ý vị khiêu khích nồng đậm.

Nàng cũng không biết nên như nào, liền muốn đối ngịch với hắn, có lẽ chỉ có
lúc chọc cho hắn kích động, mới có một tia cơ hội theo dõi ý tưởng chân chính của hắn.

Nó đối với nàng rất quan trọng, cũng quyết định sau khi đi Tứ Xuyên, chọn lựa lối đi.

"Đồng ý cái gì? Ta không có cam kết qua.'' Người khác cười lạnh.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn mở to mắt cúi xuống, chăm chú nhìn nàng, ''Nàng nghĩ như thế nào?''Trừ bỏ cánh tay của nàng, sức lực như muốn bóp nát xương cốt của nàng."Không muốn như thế nào.'' Chỉ là trước tiểu nhân sau quân tử, tránh cho có ngày thật sự xuất hiện tình trạng nàng nói, nàng sẽ nhẫn nhịn không làm ra cái chuyện vô cùng đáng sợ.Nàng còn chưa kịp nhập Đại Tuyết Sơn gả cho Đế Tuấn.Nhưng một thân nàng bản lãnh, cùng với âm lãnh trong xương thỉnh thoảng không hơn không kém ở nguyên chỗ đó, không tiếng động ẩn núp, bình thường nhìn như không có sóng gió, chỉ khi nào thật sự bị xúc phạm, lực lượng chất chứa mới bộc phát ra, uy lực lớn khó thu phục.Nàng cố chấp ý tưởng lúc ban đầu.Tốt hợp tốt tán, trước khi kết cục tất cả đều có xu hướng không thể đảo ngược được, sẽ ngưng, cười cười rời đi."Tốt." Hắn đáp một chữ, nước đôi lập lờ.Nói xong, cũng không giải thích, nhấc chân ra bên ngoài.Lúc này, ngược lại đến lượt nàng ôm cánh tay hắn, nói chưa hết mà còn muốn đi, để lại nàng một mình đoán tâm ý.''Chàng chỉ nói một chứ tốt?'' Nhếch cái miệng nhỏ nhắn, nàng không sợ lạnh trừng mắt về phía hắn.Đế Tuấn nhắc tới chuyện như vậy liền nổi giận, nhưng thời điểm nàng không đề cập tới chuyện đấy thì nội hỏa cũng không nhỏ.Luôn tránh, căn bản nó cũng không phải là biện pháp tốt giải quyết vấn đề.''Còn chưa đủ?'' Hai ánh mắt từ từ nhìn lên, sâu thăm thẳm.''Vậy ta coi như chàng đồng ý.'' Âm thanh nàng cứng rắn, ý vị khiêu khích nồng đậm.Nàng cũng không biết nên như nào, liền muốn đối ngịch với hắn, có lẽ chỉ có lúc chọc cho hắn kích động, mới có một tia cơ hội theo dõi ý tưởng chân chính của hắn.Nó đối với nàng rất quan trọng, cũng quyết định sau khi đi Tứ Xuyên, chọn lựa lối đi."Đồng ý cái gì? Ta không có cam kết qua.'' Người khác cười lạnh.

Quyển 2 - Chương 240: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (mười)