Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 246: Phu quân là hắc lang (sáu)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn yên lặng xoay người, lưu lại một chuỗi ánh mắt u ám, nhấc chân chạy nhanh như điên.Tiêu Duy Bạch nhìn đúng thời cơ, bộ mặt nịnh hót cười, hình dáng xoa xoa tay xấu xa mãnh liệt, ''Lão đại, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, có không ít mĩ vị Hoàng Đường Sơn, người và chị dâu đi nếm thử trước? Chúng ta từ từ chờ lão Thất đưa thảo tỉnh tâm tới.''Đế Tuấn chỉ tay, ''Các người dùng cái gì chất đầy phòng, là không muốn gia sống trên núi nữa đúng không? Được, ta lập tức bảo người dọn đồ, chuẩn bị xuống núi.''''Đừng đừng... lão đại, người hiểu lầm, mới vừa nói, chính là lễ vật tặng chị dâu, chút lòng thành, không thành bất kính.'' Lão nhị tới trước cười làm lành, chỉ sợ Đế Tuấn phủ mông một cái lách người, ''Mấy năm không gặp, cuối cùng có cơ hội khiến người tới Hoàng Đường Sơn, không ở một năm nửa năm, các huynh đệ nào để chịu người rời đi.''''Nương tử gia không thích tô son điểm phấn, đeo vàng đội bạc, càng ghét hơn cổ đổng đầy phòng, khắp nơi bảo quang nhấp nháy, chói cả mắt.'' Hắn không cảm kích, càng không học cách biểu đạt khi nhận quà.Tiêu Đào cũng không tức giận, ''Chị dâu không thích, ta gọi người chuyển đi là được, vì chút chuyện này, không đáng để lão đại tức giận.''Đế Tuấn gật đầu hài lòng, khôi phục vẻ mặt ôn hòa, ôm eo nàng, ý bảo Tiêu Duy Bạch dẫn đường, ''Đi thôi, đi ăn cơm, ta bỗng nhiên thấy đói.''Từ đầu đến cuối, hắn đều không nhắc đến nữ nhân tr*n tr**ng trong rương.Sáu vị Tiêu gia cũng không có việc gì trêu đùa hắn nhớ lại chuyện không vui.Tạm thời vượt qua nguy cơ, thuận lợi không thể tưởng được.Chỉ là cái người Tiêu Hàn Nam đáng thương, vì không cẩn thận biểu đạt sai, còn bị phạt chạy đường núi, từ trên xuống, từ dưới lên, một khắc không nghỉ.Người mang tin tức của Linh Đế cuối cùng cũng tìm được thị vệ âm thầm bảo vệ thái tử.
Hắn yên lặng xoay người, lưu lại một chuỗi ánh mắt u ám, nhấc chân chạy nhanh như điên.
Tiêu Duy Bạch nhìn đúng thời cơ, bộ mặt nịnh hót cười, hình dáng xoa xoa tay xấu xa mãnh liệt, ''Lão đại, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, có không ít mĩ vị Hoàng Đường Sơn, người và chị dâu đi nếm thử trước? Chúng ta từ từ chờ lão Thất đưa thảo tỉnh tâm tới.''
Đế Tuấn chỉ tay, ''Các người dùng cái gì chất đầy phòng, là không muốn gia sống trên núi nữa đúng không? Được, ta lập tức bảo người dọn đồ, chuẩn bị xuống núi.''
''Đừng đừng... lão đại, người hiểu lầm, mới vừa nói, chính là lễ vật tặng chị dâu, chút lòng thành, không thành bất kính.'' Lão nhị tới trước cười làm lành, chỉ sợ Đế Tuấn phủ mông một cái lách người, ''Mấy năm không gặp, cuối cùng có cơ hội khiến người tới Hoàng Đường Sơn, không ở một năm nửa năm, các huynh đệ nào để chịu người rời đi.''
''Nương tử gia không thích tô son điểm phấn, đeo vàng đội bạc, càng ghét hơn cổ đổng đầy phòng, khắp nơi bảo quang nhấp nháy, chói cả mắt.'' Hắn không cảm kích, càng không học cách biểu đạt khi nhận quà.
Tiêu Đào cũng không tức giận, ''Chị dâu không thích, ta gọi người chuyển đi là được, vì chút chuyện này, không đáng để lão đại tức giận.''
Đế Tuấn gật đầu hài lòng, khôi phục vẻ mặt ôn hòa, ôm eo nàng, ý bảo Tiêu Duy Bạch dẫn đường, ''Đi thôi, đi ăn cơm, ta bỗng nhiên thấy đói.''
Từ đầu đến cuối, hắn đều không nhắc đến nữ nhân tr*n tr**ng trong rương.
Sáu vị Tiêu gia cũng không có việc gì trêu đùa hắn nhớ lại chuyện không vui.
Tạm thời vượt qua nguy cơ, thuận lợi không thể tưởng được.
Chỉ là cái người Tiêu Hàn Nam đáng thương, vì không cẩn thận biểu đạt sai, còn bị phạt chạy đường núi, từ trên xuống, từ dưới lên, một khắc không nghỉ.
Người mang tin tức của Linh Đế cuối cùng cũng tìm được thị vệ âm thầm bảo vệ thái tử.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn yên lặng xoay người, lưu lại một chuỗi ánh mắt u ám, nhấc chân chạy nhanh như điên.Tiêu Duy Bạch nhìn đúng thời cơ, bộ mặt nịnh hót cười, hình dáng xoa xoa tay xấu xa mãnh liệt, ''Lão đại, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, có không ít mĩ vị Hoàng Đường Sơn, người và chị dâu đi nếm thử trước? Chúng ta từ từ chờ lão Thất đưa thảo tỉnh tâm tới.''Đế Tuấn chỉ tay, ''Các người dùng cái gì chất đầy phòng, là không muốn gia sống trên núi nữa đúng không? Được, ta lập tức bảo người dọn đồ, chuẩn bị xuống núi.''''Đừng đừng... lão đại, người hiểu lầm, mới vừa nói, chính là lễ vật tặng chị dâu, chút lòng thành, không thành bất kính.'' Lão nhị tới trước cười làm lành, chỉ sợ Đế Tuấn phủ mông một cái lách người, ''Mấy năm không gặp, cuối cùng có cơ hội khiến người tới Hoàng Đường Sơn, không ở một năm nửa năm, các huynh đệ nào để chịu người rời đi.''''Nương tử gia không thích tô son điểm phấn, đeo vàng đội bạc, càng ghét hơn cổ đổng đầy phòng, khắp nơi bảo quang nhấp nháy, chói cả mắt.'' Hắn không cảm kích, càng không học cách biểu đạt khi nhận quà.Tiêu Đào cũng không tức giận, ''Chị dâu không thích, ta gọi người chuyển đi là được, vì chút chuyện này, không đáng để lão đại tức giận.''Đế Tuấn gật đầu hài lòng, khôi phục vẻ mặt ôn hòa, ôm eo nàng, ý bảo Tiêu Duy Bạch dẫn đường, ''Đi thôi, đi ăn cơm, ta bỗng nhiên thấy đói.''Từ đầu đến cuối, hắn đều không nhắc đến nữ nhân tr*n tr**ng trong rương.Sáu vị Tiêu gia cũng không có việc gì trêu đùa hắn nhớ lại chuyện không vui.Tạm thời vượt qua nguy cơ, thuận lợi không thể tưởng được.Chỉ là cái người Tiêu Hàn Nam đáng thương, vì không cẩn thận biểu đạt sai, còn bị phạt chạy đường núi, từ trên xuống, từ dưới lên, một khắc không nghỉ.Người mang tin tức của Linh Đế cuối cùng cũng tìm được thị vệ âm thầm bảo vệ thái tử.