Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 251: Đêm kích tình tại đỉnh núi (một)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Chơi thật vui.'' Đây có nên coi là đáp án ưu tú nhất không?Mộ Lặng Không trừng mắt một cái.Vẻ mặt hắn đau khổ, ngoan ngoãn nói, ''Thời cơ của Hoàng Đường Sơn đã đến, nhờ vào đó nháy mắt trở thành thế lực dân gian lớn nhất nước Mạc Thương, không thể khinh thường, tự nhiên cũng có nói chuyện khuyến khích, dến lúc đó ta tự có chỗ dùng.''Hắn là nô lệ của vợ, tuyệt đối là vậy.Nếu không, ánh mắt nàng biến đổi, hắn liền thao thao bất tuyệt phun hết phương pháp trong lòng ra mà chưa từng nói với ai? Vả lại biết gì nói đó.Làm cho người kinh hãi.''Không thể nói sao?'' Âm thanh quá nhẹ nhàng, gò má xinh đẹp của nàng khiến người ta mất hô hấp.Nhưng hắn cũng không bỏ qua nguy hiểm cất giấu trong đó.Hắn cười khô khốc một tiếng, cực thức thời lấy lòng, ''Lời nói của nương tử, vợ chồng nhất thể, có chuyện gì không thể chia sẻ cùng nàng? Thực ra nói ra cũng rất đơn giản, lần trước vi phu nói qua rồi, nếu ổn định hòa bình lâu dài, trong nước Mạc Thương tuyệt đối không được quá thái bình, hiện tại Hoàng ĐƯờng Sơn vẫn chưa đủ mạnh, sau khi phụ hoàng tự tay diệt uy h**p bị cất giấu, nơi này cầm cự không được lâu, trước đó, ta phải tìm thời cơ, giúp bọn họ lớn mạnh một chút.''''Vì vậy ngươi liền tự mình chỉ huy trận này?'' Hơn nữa còn giúp Hoàng Đường Sơn đánh quan binh, cho mình là Tả Hữu Hổ Bác sao?''Nếu như là lời nói của Hi Khang, Tiêu Duy Bạch có thể hoàn thành, vi phu xem náo nhiệt là được.'' Ai có rảnh rỗi làm chuyện nhàm chán như vậy. ''Chỉ là, quan viên Trương Ngọc Nhân có con trai trong nhà, ngược lại là kì tài khó có, đánh giá chúng ta một chút, lại bình luận một phen.''Không cần nói, hắn tám phần là ý niệm động vô kì tài, muốn nhận cho mình.

''Chơi thật vui.'' Đây có nên coi là đáp án ưu tú nhất không?

Mộ Lặng Không trừng mắt một cái.

Vẻ mặt hắn đau khổ, ngoan ngoãn nói, ''Thời cơ của Hoàng Đường Sơn đã đến, nhờ vào đó nháy mắt trở thành thế lực dân gian lớn nhất nước Mạc
Thương, không thể khinh thường, tự nhiên cũng có nói chuyện khuyến
khích, dến lúc đó ta tự có chỗ dùng.''

Hắn là nô lệ của vợ, tuyệt đối là vậy.

Nếu không, ánh mắt nàng biến đổi, hắn liền thao thao bất tuyệt phun hết
phương pháp trong lòng ra mà chưa từng nói với ai? Vả lại biết gì nói
đó.

Làm cho người kinh hãi.

''Không thể nói sao?'' Âm thanh quá nhẹ nhàng, gò má xinh đẹp của nàng khiến người ta mất hô hấp.

Nhưng hắn cũng không bỏ qua nguy hiểm cất giấu trong đó.

Hắn cười khô khốc một tiếng, cực thức thời lấy lòng, ''Lời nói của nương
tử, vợ chồng nhất thể, có chuyện gì không thể chia sẻ cùng nàng? Thực ra nói ra cũng rất đơn giản, lần trước vi phu nói qua rồi, nếu ổn định hòa bình lâu dài, trong nước Mạc Thương tuyệt đối không được quá thái bình, hiện tại Hoàng ĐƯờng Sơn vẫn chưa đủ mạnh, sau khi phụ hoàng tự tay
diệt uy h**p bị cất giấu, nơi này cầm cự không được lâu, trước đó, ta
phải tìm thời cơ, giúp bọn họ lớn mạnh một chút.''

''Vì vậy ngươi liền tự mình chỉ huy trận này?'' Hơn nữa còn giúp Hoàng Đường Sơn đánh quan binh, cho mình là Tả Hữu Hổ Bác sao?

''Nếu như là lời nói của Hi Khang, Tiêu Duy Bạch có thể hoàn thành, vi phu
xem náo nhiệt là được.'' Ai có rảnh rỗi làm chuyện nhàm chán như vậy.
''Chỉ là, quan viên Trương Ngọc Nhân có con trai trong nhà, ngược lại là kì tài khó có, đánh giá chúng ta một chút, lại bình luận một phen.''

Không cần nói, hắn tám phần là ý niệm động vô kì tài, muốn nhận cho mình.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Chơi thật vui.'' Đây có nên coi là đáp án ưu tú nhất không?Mộ Lặng Không trừng mắt một cái.Vẻ mặt hắn đau khổ, ngoan ngoãn nói, ''Thời cơ của Hoàng Đường Sơn đã đến, nhờ vào đó nháy mắt trở thành thế lực dân gian lớn nhất nước Mạc Thương, không thể khinh thường, tự nhiên cũng có nói chuyện khuyến khích, dến lúc đó ta tự có chỗ dùng.''Hắn là nô lệ của vợ, tuyệt đối là vậy.Nếu không, ánh mắt nàng biến đổi, hắn liền thao thao bất tuyệt phun hết phương pháp trong lòng ra mà chưa từng nói với ai? Vả lại biết gì nói đó.Làm cho người kinh hãi.''Không thể nói sao?'' Âm thanh quá nhẹ nhàng, gò má xinh đẹp của nàng khiến người ta mất hô hấp.Nhưng hắn cũng không bỏ qua nguy hiểm cất giấu trong đó.Hắn cười khô khốc một tiếng, cực thức thời lấy lòng, ''Lời nói của nương tử, vợ chồng nhất thể, có chuyện gì không thể chia sẻ cùng nàng? Thực ra nói ra cũng rất đơn giản, lần trước vi phu nói qua rồi, nếu ổn định hòa bình lâu dài, trong nước Mạc Thương tuyệt đối không được quá thái bình, hiện tại Hoàng ĐƯờng Sơn vẫn chưa đủ mạnh, sau khi phụ hoàng tự tay diệt uy h**p bị cất giấu, nơi này cầm cự không được lâu, trước đó, ta phải tìm thời cơ, giúp bọn họ lớn mạnh một chút.''''Vì vậy ngươi liền tự mình chỉ huy trận này?'' Hơn nữa còn giúp Hoàng Đường Sơn đánh quan binh, cho mình là Tả Hữu Hổ Bác sao?''Nếu như là lời nói của Hi Khang, Tiêu Duy Bạch có thể hoàn thành, vi phu xem náo nhiệt là được.'' Ai có rảnh rỗi làm chuyện nhàm chán như vậy. ''Chỉ là, quan viên Trương Ngọc Nhân có con trai trong nhà, ngược lại là kì tài khó có, đánh giá chúng ta một chút, lại bình luận một phen.''Không cần nói, hắn tám phần là ý niệm động vô kì tài, muốn nhận cho mình.

Quyển 2 - Chương 251: Đêm kích tình tại đỉnh núi (một)