Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 257: Đêm kích tình trên đỉnh núi (bảy)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tạm thời cho là ngã một lần khôn hơn một chút, sau này để tâm nhiều một chút là được............Vòng qua đống đá lộn xộn, chính là một chỗ trống trải đất bằng phẳng, không cây không rễ, gió lạnh trên đỉnh núi sắp cuốn người lên giữa không trung.Đế Tuấn dùng phần lớn cơ thể giúp Mộ Lăng Không ngăn gió, không để ý trêu chọc nữa, dưới chân gia tăng tốc độ, vùi đầu đi về hướng trung tâm đỉnh núi, từ dốc thấp lao lên, một tòa huyệt động gắn liền với núi đột nhiên xuất hiện, đã trải qua trăm ngàn năm phơi gió, chỗ cửa động giống như cái miệng khổng lồ, răng gãy mở lớn, nghênh đón những vị khách hiếm có.Đế Tuấn ôm Mộ Lăng Không trực tiếp đi vào.Một cỗ hơi thở sặc mũi, chạm mặt đánh tới.Hắn đã sớm nhắc nhở nàng che mặt, vẫn chưa yên tâm dùng một tay giúp nàng bịt kín, nhưng lại trực tiếp làm cho Mộ Lăng Không gần như hít thở không thông.Trong bóng đêm, đi hồi lâu, rốt cuộc một cỗ không khí mát mẻ trân quý thay thế cảm giác khó chịu trước đó.Ngọn gió kia cực kì mát mẻ còn mang theo mảnh vỡ của vụn băng, đánh lên mặt có chút đau, cũng đồng thời làm cho người ta lên tinh thần.Phong cảnh nơi này cực kỳ đặc biệt, gió, nước, núi, đá cũng cực kì đặc biệt, theo lý thuyết địa phương bất ngờ như thế căn bản là không thể tồn tại ôn tuyền.Có khi tạo hóa thích để một chút kì tích ở nhân gian, thỉnh thoảng khiến người có tuệ nhãn (1) phát hiện ra, đầu tiên là trố mắt, sau đó chính là than thở.(1) con mắt tinh tườngỞ nơi trung tâm sơn động có một đầm màu trắng ngà, cuồn cuộn từ dưới đất nhô raTay của người thăm dò vào, thoáng cảm thấy nóng nhưng lại vô cùng thoải mái.Đế Tuấn đặt nàng ở trên một khối đá lớn nhô ra bên mép nước, như tên trộm lôi kéo áo bào của Mộ Lăng Không, ngay cả áo lót q**n l*t cũng không bỏ qua, thẳng đến khi thấy toàn bộ thân thể mềm mại hoàn toàn lộ ra ở trước mắt, mới thỏa mãn phát ra tiếng cười trầm thấp.Dưới sự kháng nghị nhỏ giọng của Mộ Lăng Không, hắn cũng cởi bỏ tất cả đồ trên người mình.

Tạm thời cho là ngã một lần khôn hơn một chút, sau này để tâm nhiều một chút là được.

...........

Vòng qua đống đá lộn xộn, chính là một chỗ trống trải đất bằng phẳng,
không cây không rễ, gió lạnh trên đỉnh núi sắp cuốn người lên giữa không trung.

Đế Tuấn dùng phần lớn cơ thể giúp Mộ Lăng Không ngăn gió, không để ý
trêu chọc nữa, dưới chân gia tăng tốc độ, vùi đầu đi về hướng trung tâm
đỉnh núi, từ dốc thấp lao lên, một tòa huyệt động gắn liền với núi đột
nhiên xuất hiện, đã trải qua trăm ngàn năm phơi gió, chỗ cửa động giống
như cái miệng khổng lồ, răng gãy mở lớn, nghênh đón những vị khách hiếm
có.

Đế Tuấn ôm Mộ Lăng Không trực tiếp đi vào.

Một cỗ hơi thở sặc mũi, chạm mặt đánh tới.

Hắn đã sớm nhắc nhở nàng che mặt, vẫn chưa yên tâm dùng một tay giúp
nàng bịt kín, nhưng lại trực tiếp làm cho Mộ Lăng Không gần như hít thở
không thông.

Trong bóng đêm, đi hồi lâu, rốt cuộc một cỗ không khí mát mẻ trân quý thay thế cảm giác khó chịu trước đó.

Ngọn gió kia cực kì mát mẻ còn mang theo mảnh vỡ của vụn băng, đánh lên
mặt có chút đau, cũng đồng thời làm cho người ta lên tinh thần.

Phong cảnh nơi này cực kỳ đặc biệt, gió, nước, núi, đá cũng cực kì đặc
biệt, theo lý thuyết địa phương bất ngờ như thế căn bản là không thể tồn tại ôn tuyền.

Có khi tạo hóa thích để một chút kì tích ở nhân gian, thỉnh thoảng khiến người có tuệ nhãn (1) phát hiện ra, đầu tiên là trố mắt, sau đó chính
là than thở.

(1) con mắt tinh tường

Ở nơi trung tâm sơn động có một đầm màu trắng ngà, cuồn cuộn từ dưới đất nhô ra

Tay của người thăm dò vào, thoáng cảm thấy nóng nhưng lại vô cùng thoải mái.

Đế Tuấn đặt nàng ở trên một khối đá lớn nhô ra bên mép nước, như tên
trộm lôi kéo áo bào của Mộ Lăng Không, ngay cả áo lót q**n l*t cũng
không bỏ qua, thẳng đến khi thấy toàn bộ thân thể mềm mại hoàn toàn lộ
ra ở trước mắt, mới thỏa mãn phát ra tiếng cười trầm thấp.

Dưới sự kháng nghị nhỏ giọng của Mộ Lăng Không, hắn cũng cởi bỏ tất cả đồ trên người mình.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tạm thời cho là ngã một lần khôn hơn một chút, sau này để tâm nhiều một chút là được............Vòng qua đống đá lộn xộn, chính là một chỗ trống trải đất bằng phẳng, không cây không rễ, gió lạnh trên đỉnh núi sắp cuốn người lên giữa không trung.Đế Tuấn dùng phần lớn cơ thể giúp Mộ Lăng Không ngăn gió, không để ý trêu chọc nữa, dưới chân gia tăng tốc độ, vùi đầu đi về hướng trung tâm đỉnh núi, từ dốc thấp lao lên, một tòa huyệt động gắn liền với núi đột nhiên xuất hiện, đã trải qua trăm ngàn năm phơi gió, chỗ cửa động giống như cái miệng khổng lồ, răng gãy mở lớn, nghênh đón những vị khách hiếm có.Đế Tuấn ôm Mộ Lăng Không trực tiếp đi vào.Một cỗ hơi thở sặc mũi, chạm mặt đánh tới.Hắn đã sớm nhắc nhở nàng che mặt, vẫn chưa yên tâm dùng một tay giúp nàng bịt kín, nhưng lại trực tiếp làm cho Mộ Lăng Không gần như hít thở không thông.Trong bóng đêm, đi hồi lâu, rốt cuộc một cỗ không khí mát mẻ trân quý thay thế cảm giác khó chịu trước đó.Ngọn gió kia cực kì mát mẻ còn mang theo mảnh vỡ của vụn băng, đánh lên mặt có chút đau, cũng đồng thời làm cho người ta lên tinh thần.Phong cảnh nơi này cực kỳ đặc biệt, gió, nước, núi, đá cũng cực kì đặc biệt, theo lý thuyết địa phương bất ngờ như thế căn bản là không thể tồn tại ôn tuyền.Có khi tạo hóa thích để một chút kì tích ở nhân gian, thỉnh thoảng khiến người có tuệ nhãn (1) phát hiện ra, đầu tiên là trố mắt, sau đó chính là than thở.(1) con mắt tinh tườngỞ nơi trung tâm sơn động có một đầm màu trắng ngà, cuồn cuộn từ dưới đất nhô raTay của người thăm dò vào, thoáng cảm thấy nóng nhưng lại vô cùng thoải mái.Đế Tuấn đặt nàng ở trên một khối đá lớn nhô ra bên mép nước, như tên trộm lôi kéo áo bào của Mộ Lăng Không, ngay cả áo lót q**n l*t cũng không bỏ qua, thẳng đến khi thấy toàn bộ thân thể mềm mại hoàn toàn lộ ra ở trước mắt, mới thỏa mãn phát ra tiếng cười trầm thấp.Dưới sự kháng nghị nhỏ giọng của Mộ Lăng Không, hắn cũng cởi bỏ tất cả đồ trên người mình.

Quyển 2 - Chương 257: Đêm kích tình trên đỉnh núi (bảy)