Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 259: Đêm kích tình trên đỉnh núi (chín)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cái y niệm này khiến cho lòng người khó chịu, vì vậy Mộ Lăng Không lại cắn hàm răng bổ sung: "Chàng cho ta ăn cái gì trong lòng mình rõ ràng, hừ, cẩn thận tính ra, chàng cũng coi như là đầu sỏ gây nên, chờ khi ta biến thành quỷ, ta liền ngày ngày nằm trên bả vai chàng, xem ai dám đến gần ta thổi một chút âm phong(1) chết rét nàng."(1): Gió lạnh, gió tà.Đế Tuấn hắng giọng cười to, khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh bình thường: "Lăng Không ngốc, sao vi phu lại cam lòng để cho nàng đau chết chứ, trái cây trên đường cho nàng ăn, chua ngọt chính là quả cam lộ, chua đắng chính là yến vĩ, hơn nữa thêm đại hoàn đan, vừa lúc tương sinh tương khắc, giúp nàng xông phá cửa ải cuối cùng....đau là chuyện bình thường, không đau mới nói hiệu quả của thuốc không rõ."Hắn đều hi sinh hình tượng, liều mạng dời đi lực chú ý của nàng, kết quả Mộ Lăng Không còn đau đến nhe răng nhếch miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.Đau ở người nàng, tâm hắn đau a.Vợ chồng một thể, Đế Tuấn cảm động khác gì chính mình bị đau.Hắn xuôi theo nước chảy vòng qua phía sau nàng, ngồi xuống tảng đá lớn trống không, hai tay khoác lên sau lưng nàng, dùng lực của mình giúp nàng vượt qua cửa ải: "Hôm nay không giống ngày xưa, vô cùng quan trọng, tạm thời nương tử thu tạp niệm, đừng luôn nghĩ tới chuyện này, vi phu sẽ luôn ở chỗ này, cả đời cũng không chạy được, ai cũng không đọat đi, yên tâm đi."Ai nghĩ vậy hả? Ai nghĩ vậy hả?Người không đứng đắn nhất chính là hắn.Nhưng mỗi lần người giỏi trả đũa nhất cũng chính là hắn.Mộ Lăng Không muốn lý luận, nội kình của Đế Tuấn đã theo da thịt gần nhau chậm rãi truyền tới, lực lượng kia ôn nhu chậm rãi, lại cường đại khác thường, nàng đã lĩnh giáo một lần, vội vàng hết sức chăm chú toàn lực ứng phó.Dưới sự giúp đỡ của Đế Tuấn và ba loại kỳ dược, tụ tập toàn bộ công lực, chậm rãi đả thông tầng ngăn trở sức mạnh của nàng tăng lên tầng cuối cùng.Ở cửa khởi động, khói vẫn cuồn cuộn dày đặc tạo thành tấm bình phong thiên nhiên, đây chính là nơi thiên địa bảo vệ nghiêm mật tốt nhất.Nếu không có người quen dẫn đường, nghĩ một hồi muốn tìm được nơi này là cực kỳ khó khăn

Cái y niệm này khiến cho lòng người khó chịu, vì vậy Mộ Lăng Không lại
cắn hàm răng bổ sung: "Chàng cho ta ăn cái gì trong lòng mình rõ ràng,
hừ, cẩn thận tính ra, chàng cũng coi như là đầu sỏ gây nên, chờ khi ta
biến thành quỷ, ta liền ngày ngày nằm trên bả vai chàng, xem ai dám đến
gần ta thổi một chút âm phong(1) chết rét nàng."

(1): Gió lạnh, gió tà.

Đế Tuấn hắng giọng cười to, khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh bình thường:
"Lăng Không ngốc, sao vi phu lại cam lòng để cho nàng đau chết chứ, trái cây trên đường cho nàng ăn, chua ngọt chính là quả cam lộ, chua đắng
chính là yến vĩ, hơn nữa thêm đại hoàn đan, vừa lúc tương sinh tương
khắc, giúp nàng xông phá cửa ải cuối cùng....đau là chuyện bình thường,
không đau mới nói hiệu quả của thuốc không rõ."

Hắn đều hi sinh hình tượng, liều mạng dời đi lực chú ý của nàng, kết quả Mộ Lăng Không còn đau đến nhe răng nhếch miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái
nhợt.

Đau ở người nàng, tâm hắn đau a.

Vợ chồng một thể, Đế Tuấn cảm động khác gì chính mình bị đau.

Hắn xuôi theo nước chảy vòng qua phía sau nàng, ngồi xuống tảng đá lớn
trống không, hai tay khoác lên sau lưng nàng, dùng lực của mình giúp
nàng vượt qua cửa ải: "Hôm nay không giống ngày xưa, vô cùng quan trọng, tạm thời nương tử thu tạp niệm, đừng luôn nghĩ tới chuyện này, vi phu
sẽ luôn ở chỗ này, cả đời cũng không chạy được, ai cũng không đọat đi,
yên tâm đi."

Ai nghĩ vậy hả? Ai nghĩ vậy hả?

Người không đứng đắn nhất chính là hắn.

Nhưng mỗi lần người giỏi trả đũa nhất cũng chính là hắn.

Mộ Lăng Không muốn lý luận, nội kình của Đế Tuấn đã theo da thịt gần
nhau chậm rãi truyền tới, lực lượng kia ôn nhu chậm rãi, lại cường đại
khác thường, nàng đã lĩnh giáo một lần, vội vàng hết sức chăm chú toàn
lực ứng phó.

Dưới sự giúp đỡ của Đế Tuấn và ba loại kỳ dược, tụ tập toàn bộ công lực, chậm rãi đả thông tầng ngăn trở sức mạnh của nàng tăng lên tầng cuối
cùng.

Ở cửa khởi động, khói vẫn cuồn cuộn dày đặc tạo thành tấm bình phong
thiên nhiên, đây chính là nơi thiên địa bảo vệ nghiêm mật tốt nhất.

Nếu không có người quen dẫn đường, nghĩ một hồi muốn tìm được nơi này là cực kỳ khó khăn

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cái y niệm này khiến cho lòng người khó chịu, vì vậy Mộ Lăng Không lại cắn hàm răng bổ sung: "Chàng cho ta ăn cái gì trong lòng mình rõ ràng, hừ, cẩn thận tính ra, chàng cũng coi như là đầu sỏ gây nên, chờ khi ta biến thành quỷ, ta liền ngày ngày nằm trên bả vai chàng, xem ai dám đến gần ta thổi một chút âm phong(1) chết rét nàng."(1): Gió lạnh, gió tà.Đế Tuấn hắng giọng cười to, khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh bình thường: "Lăng Không ngốc, sao vi phu lại cam lòng để cho nàng đau chết chứ, trái cây trên đường cho nàng ăn, chua ngọt chính là quả cam lộ, chua đắng chính là yến vĩ, hơn nữa thêm đại hoàn đan, vừa lúc tương sinh tương khắc, giúp nàng xông phá cửa ải cuối cùng....đau là chuyện bình thường, không đau mới nói hiệu quả của thuốc không rõ."Hắn đều hi sinh hình tượng, liều mạng dời đi lực chú ý của nàng, kết quả Mộ Lăng Không còn đau đến nhe răng nhếch miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.Đau ở người nàng, tâm hắn đau a.Vợ chồng một thể, Đế Tuấn cảm động khác gì chính mình bị đau.Hắn xuôi theo nước chảy vòng qua phía sau nàng, ngồi xuống tảng đá lớn trống không, hai tay khoác lên sau lưng nàng, dùng lực của mình giúp nàng vượt qua cửa ải: "Hôm nay không giống ngày xưa, vô cùng quan trọng, tạm thời nương tử thu tạp niệm, đừng luôn nghĩ tới chuyện này, vi phu sẽ luôn ở chỗ này, cả đời cũng không chạy được, ai cũng không đọat đi, yên tâm đi."Ai nghĩ vậy hả? Ai nghĩ vậy hả?Người không đứng đắn nhất chính là hắn.Nhưng mỗi lần người giỏi trả đũa nhất cũng chính là hắn.Mộ Lăng Không muốn lý luận, nội kình của Đế Tuấn đã theo da thịt gần nhau chậm rãi truyền tới, lực lượng kia ôn nhu chậm rãi, lại cường đại khác thường, nàng đã lĩnh giáo một lần, vội vàng hết sức chăm chú toàn lực ứng phó.Dưới sự giúp đỡ của Đế Tuấn và ba loại kỳ dược, tụ tập toàn bộ công lực, chậm rãi đả thông tầng ngăn trở sức mạnh của nàng tăng lên tầng cuối cùng.Ở cửa khởi động, khói vẫn cuồn cuộn dày đặc tạo thành tấm bình phong thiên nhiên, đây chính là nơi thiên địa bảo vệ nghiêm mật tốt nhất.Nếu không có người quen dẫn đường, nghĩ một hồi muốn tìm được nơi này là cực kỳ khó khăn

Quyển 2 - Chương 259: Đêm kích tình trên đỉnh núi (chín)