Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 263: Một số gần như lộ ra trọn vẹn ( ba )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Buông tha Huyền Minh hắn đi chọn một Đế Tuấn chưa dứt sữa, nàng nhất định bị đầu heo che lại tâm.''Tên của ngươi gọi là Đế Tuấn, ngươi đã từng nói, nếu bổn tôn không chết, liền đến kinh thành nước Mạc Thương tìm ngươi.'' Huyền Minh hạ người, ngón tay thò vào trong nước, có một ít trêu chọc, ''Hiện tại ta tới rồi.''Bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, vẫn là ngây thơ, giả bộ nai tơ, Đế Tuấn vô cùng thuần thục, ''Nơi chúng ta ước hẹn là kinh thành, sao ngươi lại tới đây.''Cố ý chậm bước chân, không phải là một lại đau khổ.Huyền Minh chính là muốn cho hắn tự mình thể nghiệm sợ hãi của cái chết, sau đó đem cho hắn thể nghiệm, mang cả tiền lời trả lại.Người trung nguyên xảo trá, cũng đánh không lại thợ săn kiên nhẫn.Ở Đại Tuyết Sơn trải qua khiêu chiến cực hàn, tâm cảnh của Huyền Minh tự nhận đã đạt tới độ cao khó có thể bì kịp.Mặc dù đã sớm tìm được bọn họ, lại có thể ẩn nhẫn, yên lặng tàng thân ở chỗ tối, quan sát, cho đến cuối cùng một kích phải trúng.Thần kiếm Liệt Diễm dính vào mặt nước, nhiễm đỏ một mảnh.Đó không phải là màu sắc bản thân của kiếm thể, ngược lại giống như máu người.Trong mắt Huyền Minh xẹt qua một tia tàn khốc, hơi có vẻ âm nhu nhưng gương mặt tuyệt mĩ vô song vẽ ra nụ cười quỷ dị, ''Ồ, nhìn trí nhớ, đều quên mất nói cho các người một tin tốt...thời điểm các người vượt công qua ải, có chút nhàm chán.''
Buông tha Huyền Minh hắn đi chọn một Đế Tuấn chưa dứt sữa, nàng nhất định bị đầu heo che lại tâm.
''Tên của ngươi gọi là Đế Tuấn, ngươi đã từng nói, nếu bổn tôn không chết, liền đến kinh thành nước Mạc Thương tìm ngươi.'' Huyền Minh hạ người, ngón tay thò vào trong nước, có một ít trêu chọc, ''Hiện tại ta tới rồi.''
Bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, vẫn là ngây thơ, giả bộ nai tơ, Đế Tuấn vô cùng thuần thục, ''Nơi chúng ta ước hẹn là kinh thành, sao ngươi lại tới đây.''
Cố ý chậm bước chân, không phải là một lại đau khổ.
Huyền Minh chính là muốn cho hắn tự mình thể nghiệm sợ hãi của cái chết, sau đó đem cho hắn thể nghiệm, mang cả tiền lời trả lại.
Người trung nguyên xảo trá, cũng đánh không lại thợ săn kiên nhẫn.
Ở Đại Tuyết Sơn trải qua khiêu chiến cực hàn, tâm cảnh của Huyền Minh tự nhận đã đạt tới độ cao khó có thể bì kịp.
Mặc dù đã sớm tìm được bọn họ, lại có thể ẩn nhẫn, yên lặng tàng thân ở chỗ tối, quan sát, cho đến cuối cùng một kích phải trúng.
Thần kiếm Liệt Diễm dính vào mặt nước, nhiễm đỏ một mảnh.
Đó không phải là màu sắc bản thân của kiếm thể, ngược lại giống như máu người.
Trong mắt Huyền Minh xẹt qua một tia tàn khốc, hơi có vẻ âm nhu nhưng gương mặt tuyệt mĩ vô song vẽ ra nụ cười quỷ dị, ''Ồ, nhìn trí nhớ, đều quên mất nói cho các người một tin tốt...thời điểm các người vượt công qua ải, có chút nhàm chán.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Buông tha Huyền Minh hắn đi chọn một Đế Tuấn chưa dứt sữa, nàng nhất định bị đầu heo che lại tâm.''Tên của ngươi gọi là Đế Tuấn, ngươi đã từng nói, nếu bổn tôn không chết, liền đến kinh thành nước Mạc Thương tìm ngươi.'' Huyền Minh hạ người, ngón tay thò vào trong nước, có một ít trêu chọc, ''Hiện tại ta tới rồi.''Bướng bỉnh nháy mắt mấy cái, vẫn là ngây thơ, giả bộ nai tơ, Đế Tuấn vô cùng thuần thục, ''Nơi chúng ta ước hẹn là kinh thành, sao ngươi lại tới đây.''Cố ý chậm bước chân, không phải là một lại đau khổ.Huyền Minh chính là muốn cho hắn tự mình thể nghiệm sợ hãi của cái chết, sau đó đem cho hắn thể nghiệm, mang cả tiền lời trả lại.Người trung nguyên xảo trá, cũng đánh không lại thợ săn kiên nhẫn.Ở Đại Tuyết Sơn trải qua khiêu chiến cực hàn, tâm cảnh của Huyền Minh tự nhận đã đạt tới độ cao khó có thể bì kịp.Mặc dù đã sớm tìm được bọn họ, lại có thể ẩn nhẫn, yên lặng tàng thân ở chỗ tối, quan sát, cho đến cuối cùng một kích phải trúng.Thần kiếm Liệt Diễm dính vào mặt nước, nhiễm đỏ một mảnh.Đó không phải là màu sắc bản thân của kiếm thể, ngược lại giống như máu người.Trong mắt Huyền Minh xẹt qua một tia tàn khốc, hơi có vẻ âm nhu nhưng gương mặt tuyệt mĩ vô song vẽ ra nụ cười quỷ dị, ''Ồ, nhìn trí nhớ, đều quên mất nói cho các người một tin tốt...thời điểm các người vượt công qua ải, có chút nhàm chán.''