Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 278: Dùng thân của ta đổi lấy tâm của ngươi (tám)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Chờ tin chiến thắng về đến Kinh Thành, phụ hoàng nhìn thấy nhi tử không muốn gặp mặt, lập được công lao mà bất luận kẻ nào cũng không hoàn thành được, nhất định sẽ kinh ngạc nói không ra lời.Hi Khang bị phong tước vị có phẩm chất thấp nhất, dường như chính là bị đầy đến huyện Duyên Binh tự sinh tự diệt, tức giận buồn bực đè nén vô vọng của hắn, không có ai có thể hiểu.Mẫu thân cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ, tình cờ do tuổi trẻ ph*ng đ*ng của Đế vương nhìn trúng, may mắn có được phúc phận này.Một đêm g*** h*p, thì có sự tồn tại của hắn.Tuy nói là trưởng tử, nhưng với sự hiện hữu của hắn, Linh Đế cũng không đặc biệt vui.Từng bước an bài đường đi cuộc sống cho hắn, có thể cho hắn, đều cho rồi, nhiều thứ hơn nữa, cầu xin cũng vô dụng.Chúc thọ hai mươi sáu tuổi của Hi Khang đã qua đi, liền bị đưa đến chỗ xa Kinh Thành, ý chỉ cầm trong tay, lãnh khốc mà quyết tuyệt, cuộc đời này không chiếu, không phải hồi kinh, không được rời Duyên Bình.Nơi này là đất phong của hắn, đồng thời cũng là lồng giam của hắn, cuộc sống cẩm y ngọc thực, lại không có một chút tự do.Tù hạn ít nhất cũng có hạn thi hành án, mà đường đường là hoàng tử Thiên gia, lại vĩnh viễn cũng không có ngày nổi danh.Hi Khang lại uống một li rượi nữa, mắt say lờ đờ.Có công lao của cuộc chiến Hoàng Đường Sơn, lại phái người áp giải Tiêu Duy Bạch vào kinh, phụ hoàng thấy được, có lẽ sẽ nhớ đến điểm tốt của hắn, đến lúc đó, trở về Kinh Thành, tuyệt đối không chỉ là mộng đẹp nửa đêm.''Trương Ngọc Nhân, hiện nay phải đưa chiến báo cho hoàng thượng, sách đãviết tốt chưa?'' Cho dù say, Đại hoàng tử cũng không quên mất chuyện cực kì trọng yếu này, trong bữa yến tiệc ngày hôm nay, đã là lần thứ tư mở miệng để hỏi rồi.Quan nhân huyện Duyên Bình cung kính ôm quyền, ''Vương gia, chiến báo còn đang phác thảo, phải đợi người bên dưới kiểm duyệt xong, Bổn quan mới bắt tay vào viết.''''Nên viết như thế nào, trong lòng ngươi đã có mẫu rồi?'' Không tiện nói rõ, nhưng thỉnh thoảng Hi Khang lại ám hiệu một lần, chỉ sợ sau khi chiếm hết tiên cơ, ngược lại bị thủ hạ lừa gạt.
Chờ tin chiến thắng về đến Kinh Thành, phụ hoàng nhìn thấy nhi tử không
muốn gặp mặt, lập được công lao mà bất luận kẻ nào cũng không hoàn thành được, nhất định sẽ kinh ngạc nói không ra lời.
Hi Khang bị phong tước vị có phẩm chất thấp nhất, dường như chính là bị
đầy đến huyện Duyên Binh tự sinh tự diệt, tức giận buồn bực đè nén vô
vọng của hắn, không có ai có thể hiểu.
Mẫu thân cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ, tình cờ do tuổi trẻ ph*ng đ*ng của Đế vương nhìn trúng, may mắn có được phúc phận này.
Một đêm g*** h*p, thì có sự tồn tại của hắn.
Tuy nói là trưởng tử, nhưng với sự hiện hữu của hắn, Linh Đế cũng không đặc biệt vui.
Từng bước an bài đường đi cuộc sống cho hắn, có thể cho hắn, đều cho rồi, nhiều thứ hơn nữa, cầu xin cũng vô dụng.
Chúc thọ hai mươi sáu tuổi của Hi Khang đã qua đi, liền bị đưa đến chỗ
xa Kinh Thành, ý chỉ cầm trong tay, lãnh khốc mà quyết tuyệt, cuộc đời
này không chiếu, không phải hồi kinh, không được rời Duyên Bình.
Nơi này là đất phong của hắn, đồng thời cũng là lồng giam của hắn, cuộc sống cẩm y ngọc thực, lại không có một chút tự do.
Tù hạn ít nhất cũng có hạn thi hành án, mà đường đường là hoàng tử Thiên gia, lại vĩnh viễn cũng không có ngày nổi danh.
Hi Khang lại uống một li rượi nữa, mắt say lờ đờ.
Có công lao của cuộc chiến Hoàng Đường Sơn, lại phái người áp giải Tiêu
Duy Bạch vào kinh, phụ hoàng thấy được, có lẽ sẽ nhớ đến điểm tốt của
hắn, đến lúc đó, trở về Kinh Thành, tuyệt đối không chỉ là mộng đẹp nửa
đêm.
''Trương Ngọc Nhân, hiện nay phải đưa chiến báo cho hoàng thượng, sách
đãviết tốt chưa?'' Cho dù say, Đại hoàng tử cũng không quên mất chuyện
cực kì trọng yếu này, trong bữa yến tiệc ngày hôm nay, đã là lần thứ tư
mở miệng để hỏi rồi.
Quan nhân huyện Duyên Bình cung kính ôm quyền, ''Vương gia, chiến báo
còn đang phác thảo, phải đợi người bên dưới kiểm duyệt xong, Bổn quan
mới bắt tay vào viết.''
''Nên viết như thế nào, trong lòng ngươi đã có mẫu rồi?'' Không tiện
nói rõ, nhưng thỉnh thoảng Hi Khang lại ám hiệu một lần, chỉ sợ sau khi
chiếm hết tiên cơ, ngược lại bị thủ hạ lừa gạt.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Chờ tin chiến thắng về đến Kinh Thành, phụ hoàng nhìn thấy nhi tử không muốn gặp mặt, lập được công lao mà bất luận kẻ nào cũng không hoàn thành được, nhất định sẽ kinh ngạc nói không ra lời.Hi Khang bị phong tước vị có phẩm chất thấp nhất, dường như chính là bị đầy đến huyện Duyên Binh tự sinh tự diệt, tức giận buồn bực đè nén vô vọng của hắn, không có ai có thể hiểu.Mẫu thân cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ, tình cờ do tuổi trẻ ph*ng đ*ng của Đế vương nhìn trúng, may mắn có được phúc phận này.Một đêm g*** h*p, thì có sự tồn tại của hắn.Tuy nói là trưởng tử, nhưng với sự hiện hữu của hắn, Linh Đế cũng không đặc biệt vui.Từng bước an bài đường đi cuộc sống cho hắn, có thể cho hắn, đều cho rồi, nhiều thứ hơn nữa, cầu xin cũng vô dụng.Chúc thọ hai mươi sáu tuổi của Hi Khang đã qua đi, liền bị đưa đến chỗ xa Kinh Thành, ý chỉ cầm trong tay, lãnh khốc mà quyết tuyệt, cuộc đời này không chiếu, không phải hồi kinh, không được rời Duyên Bình.Nơi này là đất phong của hắn, đồng thời cũng là lồng giam của hắn, cuộc sống cẩm y ngọc thực, lại không có một chút tự do.Tù hạn ít nhất cũng có hạn thi hành án, mà đường đường là hoàng tử Thiên gia, lại vĩnh viễn cũng không có ngày nổi danh.Hi Khang lại uống một li rượi nữa, mắt say lờ đờ.Có công lao của cuộc chiến Hoàng Đường Sơn, lại phái người áp giải Tiêu Duy Bạch vào kinh, phụ hoàng thấy được, có lẽ sẽ nhớ đến điểm tốt của hắn, đến lúc đó, trở về Kinh Thành, tuyệt đối không chỉ là mộng đẹp nửa đêm.''Trương Ngọc Nhân, hiện nay phải đưa chiến báo cho hoàng thượng, sách đãviết tốt chưa?'' Cho dù say, Đại hoàng tử cũng không quên mất chuyện cực kì trọng yếu này, trong bữa yến tiệc ngày hôm nay, đã là lần thứ tư mở miệng để hỏi rồi.Quan nhân huyện Duyên Bình cung kính ôm quyền, ''Vương gia, chiến báo còn đang phác thảo, phải đợi người bên dưới kiểm duyệt xong, Bổn quan mới bắt tay vào viết.''''Nên viết như thế nào, trong lòng ngươi đã có mẫu rồi?'' Không tiện nói rõ, nhưng thỉnh thoảng Hi Khang lại ám hiệu một lần, chỉ sợ sau khi chiếm hết tiên cơ, ngược lại bị thủ hạ lừa gạt.