Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 302: Hàng đêm cùng ngủ, Vu Sơn mây mưa (hai)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Này.. này... chúng ta vẫn còn đang chiến tranh lạnh, ngươi không được lại đây”. Nửa người trên đau, may mắn h* th*n vẫn có thể thoải mái duỗi chân, Mộ Lăng Không dùng hai chân đạp hắn một cước, kéo ra khoảng cách, cả người hướng phía bên trong lui vào.“Chiến tranh lạnh......đó là nương tử đơn phương chủ trương, vi phu thì lại không nghĩ như vậy”. Thân trên lộ ra khuôn mặt ngây thơ của chàng thiếu niên, từ cổ xuống lại là thân thể rắn chắc của nam tử trưởng thành, không yếu, lộ ra nguy hiểm. “Ách ... Lăng Không của ta, nếu nàng thực sự nghĩ muốn tiếp tục dỗi, đương nhiên ta cũng không ngăn cản ngươi,nhưng nương tử không cho phép vi phu quản bận tâm trong lòng thì cũng phải công bằng cho cả hai....... ngươi cũng không có quyền trông nom ta nghĩ và muốn làm cái gì.”“Tiêu Trúc!!!!! Ngươi xấu lắm!!!!”. Lưng dựa vào vách tường, nàng bi ai phát hiện mình đã không còn đường lui.Mà hắn lại nắm chặt thời cơ từng bước ép sát lên, động tác nhẹ nhàng lại phi thường kiên định bắt đầu kéo người nàng, trên người chỉ còn sót lại vài miếng vải.“Nương tử, ít bận tâm đi, đừng để ý đến vi phu”. Hắn chớp chớp mắt nhìn hai quả đào tiên hoàn mĩ của nàng, một tay không thể nào giữ hết, chỉ có thể nhìn, Mộ Lăng không rốt cục cũng có phản ứng, từ ửng hồng_đỏ rồi chuyển sang đen.Nếu hắn có nửa phần dối trá thì hắn không phải nam nhân.Để chứng minh, hắn trực tiếp đem mặt kề sát lên, mỗi tay một cái, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh như tiếng cười.Mộ Lăng không nghe đến trong lòng phiếm lạnh.Hơi cúi đầu một chút, liền thấy hắn thè đầu lưỡi ra, dùng biện pháp vô cùng đỏ mặt, đem nàng biến thành một đạo điểm tâm ăn xong, l**m l**m vô cùng sảng khoái.“Ngươi không phải nói muốn cùng thảo luận sao? Mau dừng lại, ta đáp ứng ngươi rồi còn chưa thôi”. Thân hình bị hắn dấy lên từng cảm giác run sợ, nàng cắn chặt cánh môi không cho phát ra âm thanh.Đế Tuấn lẩm bẩm, “ Ta hiện không nghĩ sẽ nói chuyện”

“Này.. này... chúng ta vẫn còn đang chiến tranh lạnh, ngươi không được lại đây”. Nửa người trên đau, may mắn h* th*n vẫn có thể thoải mái duỗi chân, Mộ Lăng Không dùng hai chân đạp hắn một cước, kéo ra khoảng cách, cả người hướng phía bên trong lui vào.

“Chiến tranh lạnh......đó là nương tử đơn phương chủ trương, vi phu thì lại không nghĩ như vậy”. Thân trên lộ ra khuôn mặt ngây thơ của chàng thiếu niên, từ cổ xuống lại là thân thể rắn chắc của nam tử trưởng thành, không yếu, lộ ra nguy hiểm. “Ách ... Lăng Không của ta, nếu nàng thực sự nghĩ muốn tiếp tục dỗi, đương nhiên ta cũng không ngăn cản ngươi,nhưng nương tử không cho phép vi phu quản bận tâm trong lòng thì cũng phải công bằng cho cả hai....... ngươi cũng không có quyền trông nom ta nghĩ và muốn làm cái gì.”

“Tiêu Trúc!!!!! Ngươi xấu lắm!!!!”. Lưng dựa vào vách tường, nàng bi ai phát hiện mình đã không còn đường lui.

Mà hắn lại nắm chặt thời cơ từng bước ép sát lên, động tác nhẹ nhàng lại phi thường kiên định bắt đầu kéo người nàng, trên người chỉ còn sót lại vài miếng vải.

“Nương tử, ít bận tâm đi, đừng để ý đến vi phu”. Hắn chớp chớp mắt nhìn hai quả đào tiên hoàn mĩ của nàng, một tay không thể nào giữ hết, chỉ có thể nhìn, Mộ Lăng không rốt cục cũng có phản ứng, từ ửng hồng_đỏ rồi chuyển sang đen.

Nếu hắn có nửa phần dối trá thì hắn không phải nam nhân.

Để chứng minh, hắn trực tiếp đem mặt kề sát lên, mỗi tay một cái, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh như tiếng cười.

Mộ Lăng không nghe đến trong lòng phiếm lạnh.

Hơi cúi đầu một chút, liền thấy hắn thè đầu lưỡi ra, dùng biện pháp vô cùng đỏ mặt, đem nàng biến thành một đạo điểm tâm ăn xong, l**m l**m vô cùng sảng khoái.

“Ngươi không phải nói muốn cùng thảo luận sao? Mau dừng lại, ta đáp ứng ngươi rồi còn chưa thôi”. Thân hình bị hắn dấy lên từng cảm giác run sợ, nàng cắn chặt cánh môi không cho phát ra âm thanh.

Đế Tuấn lẩm bẩm, “ Ta hiện không nghĩ sẽ nói chuyện”

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Này.. này... chúng ta vẫn còn đang chiến tranh lạnh, ngươi không được lại đây”. Nửa người trên đau, may mắn h* th*n vẫn có thể thoải mái duỗi chân, Mộ Lăng Không dùng hai chân đạp hắn một cước, kéo ra khoảng cách, cả người hướng phía bên trong lui vào.“Chiến tranh lạnh......đó là nương tử đơn phương chủ trương, vi phu thì lại không nghĩ như vậy”. Thân trên lộ ra khuôn mặt ngây thơ của chàng thiếu niên, từ cổ xuống lại là thân thể rắn chắc của nam tử trưởng thành, không yếu, lộ ra nguy hiểm. “Ách ... Lăng Không của ta, nếu nàng thực sự nghĩ muốn tiếp tục dỗi, đương nhiên ta cũng không ngăn cản ngươi,nhưng nương tử không cho phép vi phu quản bận tâm trong lòng thì cũng phải công bằng cho cả hai....... ngươi cũng không có quyền trông nom ta nghĩ và muốn làm cái gì.”“Tiêu Trúc!!!!! Ngươi xấu lắm!!!!”. Lưng dựa vào vách tường, nàng bi ai phát hiện mình đã không còn đường lui.Mà hắn lại nắm chặt thời cơ từng bước ép sát lên, động tác nhẹ nhàng lại phi thường kiên định bắt đầu kéo người nàng, trên người chỉ còn sót lại vài miếng vải.“Nương tử, ít bận tâm đi, đừng để ý đến vi phu”. Hắn chớp chớp mắt nhìn hai quả đào tiên hoàn mĩ của nàng, một tay không thể nào giữ hết, chỉ có thể nhìn, Mộ Lăng không rốt cục cũng có phản ứng, từ ửng hồng_đỏ rồi chuyển sang đen.Nếu hắn có nửa phần dối trá thì hắn không phải nam nhân.Để chứng minh, hắn trực tiếp đem mặt kề sát lên, mỗi tay một cái, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh như tiếng cười.Mộ Lăng không nghe đến trong lòng phiếm lạnh.Hơi cúi đầu một chút, liền thấy hắn thè đầu lưỡi ra, dùng biện pháp vô cùng đỏ mặt, đem nàng biến thành một đạo điểm tâm ăn xong, l**m l**m vô cùng sảng khoái.“Ngươi không phải nói muốn cùng thảo luận sao? Mau dừng lại, ta đáp ứng ngươi rồi còn chưa thôi”. Thân hình bị hắn dấy lên từng cảm giác run sợ, nàng cắn chặt cánh môi không cho phát ra âm thanh.Đế Tuấn lẩm bẩm, “ Ta hiện không nghĩ sẽ nói chuyện”

Quyển 2 - Chương 302: Hàng đêm cùng ngủ, Vu Sơn mây mưa (hai)