Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 305: Hàng đêm cùng ngủ,Vu Sơn mây mưa (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không giống như xà mỹ nhân bị đè dưới tảng đá lớn, uốn éo dây dưa cùng một chỗ, trong đôi mắt đẹp đều là khẩn cầu.Hắn thường nhân lúc hôn môi, ở trên vành tai mẫn cảm của nàng dùng đầu lưỡi đảo quanh, một chút lại hướng tới phía dưới lưu lại một chuỗi những dấu hôn màu đỏ tím, nhìn thấy ghê người.‘‘Nói đi, nói xong, toàn bộ liền cho nàng’’. Phần eo của hắn dùng sức, càng thêm thăm dò vào sâu hơn địa phương, bộ phận nào đó nóng rực, c**ng c*ng, sưng đến không thể tưởng tượng nổi, hơi hơi run rẩy, hiển nhiên hắn đang hết sức nhẫn nại.Mộ Lăng Không than dài một hơi, cảm giác vẫn khó mà mở miệng được.Nhưng hắn vẫn là không nhịn được nữa năm lần bảy lượt khiêu khích nàng,khiến cả người nàng giống như bị đốt.‘‘Đây chính là ngươi bức ta nói nha...Nếu nghe xong, càng tức giận thì không cho chàng đánh ta’’. Hạ quyết tâm, nàng đột nhiên cảm thấy chính mình giấu kín đích thực không có đạo lý, nếu Đế Tuấn đã muốn biết rõ cái gì,thì kế tiếp hắn sẽ bám riết không tha mà truy hỏi.Nói đi, nói đi, nói liền cảm thấy thoải mái, chí ít còn có thể vui vẻ, không cần lại chịu sự dày vò đau khổ.Đế Tuấn gật gật đầu tán thành, nóng, nhiệt thở ra co rúm vài lần, cho nàng một chút khích lệ, ‘‘Vi phu vĩnh viễn sẽ không tức giận với nương tử,Lăng Không lẽ nào không tin ta sao ?’’Trên đời này còn có chuyện ghê gớm nào khiến hắn cảm thấy kinh ngạc đây.Nếu không phải Mộ Lăng Không luôn luôn âm thầm chịu đựng quấy nhiễu, trong mắt đã ảnh hưởng đến tình cảm phu thê hòa thuận, hắn cũng chẳng muốn từng bước một ép sát, đuổi theo truy hỏi nàng nói ra chuyện không muốn nói."Sau ngày đại hôn của chúng ta, ngươi liền viện cớ phải làm ăn để rời đi, không bao lâu sau ta liền tới tìm ngươi, kỳ thật....kỳ thật lần đó Lăng Không đến là có mục đích khác ". Tìm chàng chẳng qua là cái cớ, chấp hành mệnh lệnh đến từ Đại Tuyết Sơn mới là mục đích chân chính.
Mộ Lăng Không giống như xà mỹ nhân bị đè dưới tảng đá lớn, uốn éo dây dưa cùng một chỗ, trong đôi mắt đẹp đều là khẩn cầu.
Hắn thường nhân lúc hôn môi, ở trên vành tai mẫn cảm của nàng dùng đầu lưỡi đảo quanh, một chút lại hướng tới phía dưới lưu lại một chuỗi những dấu hôn màu đỏ tím, nhìn thấy ghê người.
‘‘Nói đi, nói xong, toàn bộ liền cho nàng’’. Phần eo của hắn dùng sức, càng thêm thăm dò vào sâu hơn địa phương, bộ phận nào đó nóng rực, c**ng c*ng, sưng đến không thể tưởng tượng nổi, hơi hơi run rẩy, hiển nhiên hắn đang hết sức nhẫn nại.
Mộ Lăng Không than dài một hơi, cảm giác vẫn khó mà mở miệng được.
Nhưng hắn vẫn là không nhịn được nữa năm lần bảy lượt khiêu khích nàng,khiến cả người nàng giống như bị đốt.
‘‘Đây chính là ngươi bức ta nói nha...Nếu nghe xong, càng tức giận thì không cho chàng đánh ta’’. Hạ quyết tâm, nàng đột nhiên cảm thấy chính mình giấu kín đích thực không có đạo lý, nếu Đế Tuấn đã muốn biết rõ cái gì,thì kế tiếp hắn sẽ bám riết không tha mà truy hỏi.
Nói đi, nói đi, nói liền cảm thấy thoải mái, chí ít còn có thể vui vẻ, không cần lại chịu sự dày vò đau khổ.
Đế Tuấn gật gật đầu tán thành, nóng, nhiệt thở ra co rúm vài lần, cho nàng một chút khích lệ, ‘‘Vi phu vĩnh viễn sẽ không tức giận với nương tử,Lăng Không lẽ nào không tin ta sao ?’’
Trên đời này còn có chuyện ghê gớm nào khiến hắn cảm thấy kinh ngạc đây.
Nếu không phải Mộ Lăng Không luôn luôn âm thầm chịu đựng quấy nhiễu, trong mắt đã ảnh hưởng đến tình cảm phu thê hòa thuận, hắn cũng chẳng muốn từng bước một ép sát, đuổi theo truy hỏi nàng nói ra chuyện không muốn nói.
"Sau ngày đại hôn của chúng ta, ngươi liền viện cớ phải làm ăn để rời đi, không bao lâu sau ta liền tới tìm ngươi, kỳ thật....kỳ thật lần đó Lăng Không đến là có mục đích khác ". Tìm chàng chẳng qua là cái cớ, chấp hành mệnh lệnh đến từ Đại Tuyết Sơn mới là mục đích chân chính.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không giống như xà mỹ nhân bị đè dưới tảng đá lớn, uốn éo dây dưa cùng một chỗ, trong đôi mắt đẹp đều là khẩn cầu.Hắn thường nhân lúc hôn môi, ở trên vành tai mẫn cảm của nàng dùng đầu lưỡi đảo quanh, một chút lại hướng tới phía dưới lưu lại một chuỗi những dấu hôn màu đỏ tím, nhìn thấy ghê người.‘‘Nói đi, nói xong, toàn bộ liền cho nàng’’. Phần eo của hắn dùng sức, càng thêm thăm dò vào sâu hơn địa phương, bộ phận nào đó nóng rực, c**ng c*ng, sưng đến không thể tưởng tượng nổi, hơi hơi run rẩy, hiển nhiên hắn đang hết sức nhẫn nại.Mộ Lăng Không than dài một hơi, cảm giác vẫn khó mà mở miệng được.Nhưng hắn vẫn là không nhịn được nữa năm lần bảy lượt khiêu khích nàng,khiến cả người nàng giống như bị đốt.‘‘Đây chính là ngươi bức ta nói nha...Nếu nghe xong, càng tức giận thì không cho chàng đánh ta’’. Hạ quyết tâm, nàng đột nhiên cảm thấy chính mình giấu kín đích thực không có đạo lý, nếu Đế Tuấn đã muốn biết rõ cái gì,thì kế tiếp hắn sẽ bám riết không tha mà truy hỏi.Nói đi, nói đi, nói liền cảm thấy thoải mái, chí ít còn có thể vui vẻ, không cần lại chịu sự dày vò đau khổ.Đế Tuấn gật gật đầu tán thành, nóng, nhiệt thở ra co rúm vài lần, cho nàng một chút khích lệ, ‘‘Vi phu vĩnh viễn sẽ không tức giận với nương tử,Lăng Không lẽ nào không tin ta sao ?’’Trên đời này còn có chuyện ghê gớm nào khiến hắn cảm thấy kinh ngạc đây.Nếu không phải Mộ Lăng Không luôn luôn âm thầm chịu đựng quấy nhiễu, trong mắt đã ảnh hưởng đến tình cảm phu thê hòa thuận, hắn cũng chẳng muốn từng bước một ép sát, đuổi theo truy hỏi nàng nói ra chuyện không muốn nói."Sau ngày đại hôn của chúng ta, ngươi liền viện cớ phải làm ăn để rời đi, không bao lâu sau ta liền tới tìm ngươi, kỳ thật....kỳ thật lần đó Lăng Không đến là có mục đích khác ". Tìm chàng chẳng qua là cái cớ, chấp hành mệnh lệnh đến từ Đại Tuyết Sơn mới là mục đích chân chính.