Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 312: Ngươi chính là tiểu yêu tinh (hai)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Phụ hoàng, chúng ta vừa mới nói tới đâu nhỉ ? A, ngài muốn nghe ta làm sao tiêu diệt Tiêu Dao môn, việc này nói ra thì rất dài, để cho nhi thần nhớ lại, mang tất cả từ đầu đến cuối nói cho người nghe ".Mặt mày hớn hở, nước miếng văng tứ tung, ánh mắt đen nhánh của Đế Tuấn loạn chuyển, nhìn Linh Đế đang run sợ.Đây mới thật là Tiểu Cửu nhà hắn - đứa con không thích quan tâm người khác,tính tình cuồng ngạo sao ? Linh Đế nhìn về phía Tiêu hoang hậu cầu cứu.Tim của hắn đập thình thịch, "Ngươi không sao chứ ? Quá mệt mỏi sao? Mau chút đi đi nghỉ ngơi đi, phụ hoàng nên để cho ngươi hảo hảo nghỉ ngơi hai ngày "."Nhi thần không có việc gì, tinh thần vô cùng tốt, có thể bồi người tán gẫu ba ngày ba đêm cũng không thành vấn đề ". Đế Tuấn bày ra điệu bộ nóng lòng muốn thử, hận không được bắt đầu ngay lập tức.Cuộc đời này, đây là lần đầu tiên hắn cùng Linh Đế thân cận như vậy, chứ đừng nói đến có điểm nào ý tứ kiểu phụ từ con hiếu (*)... *cha hiền con hiếu thuậnTrái lại chưa từng thấy qua loại trận chiến này khiến hoàng đế bệ hạ chịu đựng không được k*ch th*ch, "Vẫn là miễn đi, kia trẫm còn có việc, nán lại không được bao lâu, được rồi được rồi, trước trở về đi, ngươi hãy nghỉ ngơi hai ngày, phải nhớ tiến cung thăm phụ hoàng cùng mẫu hậu, đến lúc đó phụ tử chúng ta lại tiếp tục nói chuyện.''Dứt lời, không để ý đến Đế Tuấn giữ lại, mang theo Tiêu hòang hậu bước nhanh đi.Ách, nhìn bóng lưng kia làm cho người ta liên tưởng đến bốn chữ : chạy trối chết.Rất xa, có một âm thanh bay tới, ''Cung tiễn phụ hoàng, cung tiễn mẫu hậu, Nhị lão các ngươi có rảnh rỗi đến chỗ ta chơi a, nhất định phải tới a, nhất...''Linh Đế bước đi nhanh hơn, trong lúc đó không tự giác được, thậm chí ngay cả khinh công sứt sẹo cũng mang ra dùng, kéo theo hoàng hậu bước đi như bay.Trở lại trên Long Liễn (*), Linh Đế thở dài một hơi, cầm lấy tay Tiêu hoàng hậu, thần thái nghiêm túc đưa ra câu hỏi, "Mạn nhi, năm đó chúng ta thật sự sinh là một đứa con trai sao? Việc trông thấy ngày hôm nay, có thể hay không là do người khác làm?'' * xe kéo của vuaNếu không hoàn toàn không có cách nào giải thích nổi.
"Phụ hoàng, chúng ta vừa mới nói tới đâu nhỉ ? A, ngài muốn nghe ta làm sao tiêu diệt Tiêu Dao môn, việc này nói ra thì rất dài, để cho nhi thần nhớ lại, mang tất cả từ đầu đến cuối nói cho người nghe ".Mặt mày hớn hở, nước miếng văng tứ tung, ánh mắt đen nhánh của Đế Tuấn loạn chuyển, nhìn Linh Đế đang run sợ.
Đây mới thật là Tiểu Cửu nhà hắn - đứa con không thích quan tâm người khác,tính tình cuồng ngạo sao ?
Linh Đế nhìn về phía Tiêu hoang hậu cầu cứu.
Tim của hắn đập thình thịch, "Ngươi không sao chứ ? Quá mệt mỏi sao? Mau chút đi đi nghỉ ngơi đi, phụ hoàng nên để cho ngươi hảo hảo nghỉ ngơi hai ngày ".
"Nhi thần không có việc gì, tinh thần vô cùng tốt, có thể bồi người tán gẫu ba ngày ba đêm cũng không thành vấn đề ". Đế Tuấn bày ra điệu bộ nóng lòng muốn thử, hận không được bắt đầu ngay lập tức.
Cuộc đời này, đây là lần đầu tiên hắn cùng Linh Đế thân cận như vậy, chứ đừng nói đến có điểm nào ý tứ kiểu phụ từ con hiếu (*)...
*cha hiền con hiếu thuận
Trái lại chưa từng thấy qua loại trận chiến này khiến hoàng đế bệ hạ chịu đựng không được k*ch th*ch, "Vẫn là miễn đi, kia trẫm còn có việc, nán lại không được bao lâu, được rồi được rồi, trước trở về đi, ngươi hãy nghỉ ngơi hai ngày, phải nhớ tiến cung thăm phụ hoàng cùng mẫu hậu, đến lúc đó phụ tử chúng ta lại tiếp tục nói chuyện.''
Dứt lời, không để ý đến Đế Tuấn giữ lại, mang theo Tiêu hòang hậu bước nhanh đi.
Ách, nhìn bóng lưng kia làm cho người ta liên tưởng đến bốn chữ : chạy trối chết.
Rất xa, có một âm thanh bay tới, ''Cung tiễn phụ hoàng, cung tiễn mẫu hậu, Nhị lão các ngươi có rảnh rỗi đến chỗ ta chơi a, nhất định phải tới a, nhất...''
Linh Đế bước đi nhanh hơn, trong lúc đó không tự giác được, thậm chí ngay cả khinh công sứt sẹo cũng mang ra dùng, kéo theo hoàng hậu bước đi như bay.
Trở lại trên Long Liễn (*), Linh Đế thở dài một hơi, cầm lấy tay Tiêu hoàng hậu, thần thái nghiêm túc đưa ra câu hỏi, "Mạn nhi, năm đó chúng ta thật sự sinh là một đứa con trai sao? Việc trông thấy ngày hôm nay, có thể hay không là do người khác làm?''
* xe kéo của vua
Nếu không hoàn toàn không có cách nào giải thích nổi.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Phụ hoàng, chúng ta vừa mới nói tới đâu nhỉ ? A, ngài muốn nghe ta làm sao tiêu diệt Tiêu Dao môn, việc này nói ra thì rất dài, để cho nhi thần nhớ lại, mang tất cả từ đầu đến cuối nói cho người nghe ".Mặt mày hớn hở, nước miếng văng tứ tung, ánh mắt đen nhánh của Đế Tuấn loạn chuyển, nhìn Linh Đế đang run sợ.Đây mới thật là Tiểu Cửu nhà hắn - đứa con không thích quan tâm người khác,tính tình cuồng ngạo sao ? Linh Đế nhìn về phía Tiêu hoang hậu cầu cứu.Tim của hắn đập thình thịch, "Ngươi không sao chứ ? Quá mệt mỏi sao? Mau chút đi đi nghỉ ngơi đi, phụ hoàng nên để cho ngươi hảo hảo nghỉ ngơi hai ngày "."Nhi thần không có việc gì, tinh thần vô cùng tốt, có thể bồi người tán gẫu ba ngày ba đêm cũng không thành vấn đề ". Đế Tuấn bày ra điệu bộ nóng lòng muốn thử, hận không được bắt đầu ngay lập tức.Cuộc đời này, đây là lần đầu tiên hắn cùng Linh Đế thân cận như vậy, chứ đừng nói đến có điểm nào ý tứ kiểu phụ từ con hiếu (*)... *cha hiền con hiếu thuậnTrái lại chưa từng thấy qua loại trận chiến này khiến hoàng đế bệ hạ chịu đựng không được k*ch th*ch, "Vẫn là miễn đi, kia trẫm còn có việc, nán lại không được bao lâu, được rồi được rồi, trước trở về đi, ngươi hãy nghỉ ngơi hai ngày, phải nhớ tiến cung thăm phụ hoàng cùng mẫu hậu, đến lúc đó phụ tử chúng ta lại tiếp tục nói chuyện.''Dứt lời, không để ý đến Đế Tuấn giữ lại, mang theo Tiêu hòang hậu bước nhanh đi.Ách, nhìn bóng lưng kia làm cho người ta liên tưởng đến bốn chữ : chạy trối chết.Rất xa, có một âm thanh bay tới, ''Cung tiễn phụ hoàng, cung tiễn mẫu hậu, Nhị lão các ngươi có rảnh rỗi đến chỗ ta chơi a, nhất định phải tới a, nhất...''Linh Đế bước đi nhanh hơn, trong lúc đó không tự giác được, thậm chí ngay cả khinh công sứt sẹo cũng mang ra dùng, kéo theo hoàng hậu bước đi như bay.Trở lại trên Long Liễn (*), Linh Đế thở dài một hơi, cầm lấy tay Tiêu hoàng hậu, thần thái nghiêm túc đưa ra câu hỏi, "Mạn nhi, năm đó chúng ta thật sự sinh là một đứa con trai sao? Việc trông thấy ngày hôm nay, có thể hay không là do người khác làm?'' * xe kéo của vuaNếu không hoàn toàn không có cách nào giải thích nổi.