Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 315: Ngươi chính là tiểu yêu tinh (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói chung, cho dù quan viên trì độn không có sự nhạy cảm chính trị, nhưng trong một ngày lâm triều này cũng phát hiện ra bầu không khí kỳ lạ đó.Thái tử Đế Tuấn, dường như không phải rất thích ý nhận được phần công lao này.Đại khái nhìn hắn chính là không gấp gáp, ngay sau đó Linh đế còn ban ra một đạo thánh chỉ, sắc lập nghĩa nữ tả thừa tướng Mộ Lăng Không làmthái tử phi, trao tặng ngọc điệp, kim sách, ban cho một số thứ, lệnh cho Lễ bộ chọn ra ngày lành, chính thức giúp thái tử cưới vợ.Cả triều xôn xao.Chính là Đế Tuấn ở bên trong, cũng không rõ hoàng đế dùng chiêu thức ấy trêu đùa là có ý gì.Nương tử nhà hắn, từ lúc nào trở thành nghĩa nữ của nhà tả thừa tướng rồi?Tả thừa tướng Hà Bích cười đến mức nét mặt già nua như cây hoa cúc nở rộ, quỳ rạpxuống đất, tam lạy chín dập đầu, cẩn thận tỉ mỉ. Chờ hắn đứng lên, tiếng chúc mừng của quan văn võ tướng không dứt bên tai, mặc dù mọi người không rõ tình huống,còn phải cố gắng chúc mừng con hoàng đế cùng đương triều nhất phẩm quan lớn trước mặt, hai vị này chính là tuyệt đối không thể đắc tội nha.Đế Tuấn cũng những người đứng một bên xem giống nhau, lạnh lùng quay mặt, người ngoài có thoáng nhìn qua cũng không xem được một chút cảm xúc gì hiện lên .Hắn ngước mắt lên nhìn về phía ghế rồng, vừa lúc đối diện với biểu tình cười như không cười kia của Linh đế, bốn mắt giao nhau, đột nhiên, giống như hiểu được cái gì rồi.Được rồi, gừng càng già càng cay. Nếu như nhược điểm đã bị phụ hoàng chuẩn xác nắm ở trong tay, hơn nữa lại còn tặng một phần đại lễ không thể kháng cự lại đượcnhư thế, Đế Tuấn ngoại trừ cam bái hạ phong (bái phục), cam tâm tình nguyện nhận thua, tựa hồ cũng không có biện pháp gì hơn."Nhi thần khấu tạ ân điển của phụ hoàng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Hai đầu gối quỳ, cung kính dập đầu ba cái, cảm tạ Linh đếthành toàn.Tả thừa tướng không hiểu sao lại trở thành nghĩa phụ của Mộ Lăng Không, tự nhiên không phải vô căn cứ, nói vậy tất cả chuyện này đều do Linh đế âm thầm thao túng, chính là vì để hai người có thể danh chính ngôn thuận mà ở cùng một chỗ không bao giờ tách rời.
Nói chung, cho dù quan viên trì độn không có sự nhạy cảm chính trị, nhưng trong một ngày lâm triều này cũng phát hiện ra bầu không khí kỳ lạ đó.
Thái tử Đế Tuấn, dường như không phải rất thích ý nhận được phần công lao này.
Đại khái nhìn hắn chính là không gấp gáp, ngay sau đó Linh đế còn ban ra một đạo thánh chỉ, sắc lập nghĩa nữ tả thừa tướng Mộ Lăng Không làm
thái tử phi, trao tặng ngọc điệp, kim sách, ban cho một số thứ, lệnh cho Lễ bộ chọn ra ngày lành, chính thức giúp thái tử cưới vợ.
Cả triều xôn xao.
Chính là Đế Tuấn ở bên trong, cũng không rõ hoàng đế dùng chiêu thức ấy trêu đùa là có ý gì.
Nương tử nhà hắn, từ lúc nào trở thành nghĩa nữ của nhà tả thừa tướng rồi?
Tả thừa tướng Hà Bích cười đến mức nét mặt già nua như cây hoa cúc nở rộ, quỳ rạp
xuống đất, tam lạy chín dập đầu, cẩn thận tỉ mỉ. Chờ hắn đứng lên, tiếng chúc mừng của quan văn võ tướng không dứt bên tai, mặc dù mọi người không rõ tình huống,
còn phải cố gắng chúc mừng con hoàng đế cùng đương triều nhất phẩm quan lớn trước mặt, hai vị này chính là tuyệt đối không thể đắc tội nha.
Đế Tuấn cũng những người đứng một bên xem giống nhau, lạnh lùng quay mặt, người ngoài có thoáng nhìn qua cũng không xem được một chút cảm xúc gì hiện lên .
Hắn ngước mắt lên nhìn về phía ghế rồng, vừa lúc đối diện với biểu tình cười như không cười kia của Linh đế, bốn mắt giao nhau, đột nhiên, giống như hiểu được cái gì rồi.
Được rồi, gừng càng già càng cay. Nếu như nhược điểm đã bị phụ hoàng chuẩn xác nắm ở trong tay, hơn nữa lại còn tặng một phần đại lễ không thể kháng cự lại được
như thế, Đế Tuấn ngoại trừ cam bái hạ phong (bái phục), cam tâm tình nguyện nhận thua, tựa hồ cũng không có biện pháp gì hơn.
"Nhi thần khấu tạ ân điển của phụ hoàng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Hai đầu gối quỳ, cung kính dập đầu ba cái, cảm tạ Linh đế
thành toàn.
Tả thừa tướng không hiểu sao lại trở thành nghĩa phụ của Mộ Lăng Không, tự nhiên không phải vô căn cứ, nói vậy tất cả chuyện này đều do Linh đế âm thầm thao túng, chính là vì để hai người có thể danh chính ngôn thuận mà ở cùng một chỗ không bao giờ tách rời.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói chung, cho dù quan viên trì độn không có sự nhạy cảm chính trị, nhưng trong một ngày lâm triều này cũng phát hiện ra bầu không khí kỳ lạ đó.Thái tử Đế Tuấn, dường như không phải rất thích ý nhận được phần công lao này.Đại khái nhìn hắn chính là không gấp gáp, ngay sau đó Linh đế còn ban ra một đạo thánh chỉ, sắc lập nghĩa nữ tả thừa tướng Mộ Lăng Không làmthái tử phi, trao tặng ngọc điệp, kim sách, ban cho một số thứ, lệnh cho Lễ bộ chọn ra ngày lành, chính thức giúp thái tử cưới vợ.Cả triều xôn xao.Chính là Đế Tuấn ở bên trong, cũng không rõ hoàng đế dùng chiêu thức ấy trêu đùa là có ý gì.Nương tử nhà hắn, từ lúc nào trở thành nghĩa nữ của nhà tả thừa tướng rồi?Tả thừa tướng Hà Bích cười đến mức nét mặt già nua như cây hoa cúc nở rộ, quỳ rạpxuống đất, tam lạy chín dập đầu, cẩn thận tỉ mỉ. Chờ hắn đứng lên, tiếng chúc mừng của quan văn võ tướng không dứt bên tai, mặc dù mọi người không rõ tình huống,còn phải cố gắng chúc mừng con hoàng đế cùng đương triều nhất phẩm quan lớn trước mặt, hai vị này chính là tuyệt đối không thể đắc tội nha.Đế Tuấn cũng những người đứng một bên xem giống nhau, lạnh lùng quay mặt, người ngoài có thoáng nhìn qua cũng không xem được một chút cảm xúc gì hiện lên .Hắn ngước mắt lên nhìn về phía ghế rồng, vừa lúc đối diện với biểu tình cười như không cười kia của Linh đế, bốn mắt giao nhau, đột nhiên, giống như hiểu được cái gì rồi.Được rồi, gừng càng già càng cay. Nếu như nhược điểm đã bị phụ hoàng chuẩn xác nắm ở trong tay, hơn nữa lại còn tặng một phần đại lễ không thể kháng cự lại đượcnhư thế, Đế Tuấn ngoại trừ cam bái hạ phong (bái phục), cam tâm tình nguyện nhận thua, tựa hồ cũng không có biện pháp gì hơn."Nhi thần khấu tạ ân điển của phụ hoàng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Hai đầu gối quỳ, cung kính dập đầu ba cái, cảm tạ Linh đếthành toàn.Tả thừa tướng không hiểu sao lại trở thành nghĩa phụ của Mộ Lăng Không, tự nhiên không phải vô căn cứ, nói vậy tất cả chuyện này đều do Linh đế âm thầm thao túng, chính là vì để hai người có thể danh chính ngôn thuận mà ở cùng một chỗ không bao giờ tách rời.