Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 317: Ngươi chính là tiểu yêu tinh (7)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Long ca ca, huynh còn nhớ rõ ta." Bạch y nữ tử cởi sa trên mặt xuống , lộ ra dung mạo tuyệt sắc khiến người khác nín thở, bên trong một đôi mắt đẹp trong trẻo, như có bóng dáng mây mù quanh quẩn, thần bí khó lường."Sao lại không nhớ rõ muội, hơn hai mươi năm, không một khắc nào ta có thể quên muội." Linh đế giơ tay lên, muốn sờ sờ mặt nàng, giống như quá khứ vậy, ôm nàng vào trong lòng, dùng nhiệt độ cơ thể để làm tan đi lạnh lẽo trên người nàng.Hậu Thổ liên tục bước về phía sau, cực nhanh né đi.Cánh môi không có huyết sắc gần như mân thành một đường cong, nhìn không ra vui buồn, sau khi gặp lại cũng không có kích động, "Huynh không quên được ta, có nguyện ý đi cùng ta hay không?"Buồn cười, rõ ràng cũng biết câu trả lời mỗi lần đều như vậy, nàng vẫn là nhịn không được muốn hỏi."Thực xin lỗi." Linh đế thở dài một tiếng, "Ta mong chờ muội có thể lưu lại, Hậu Thổ tuy là người đứng đầu Đại Tuyết Sơn, nhưng là nơi băng tuyết ngập trời, lại có cái lạc thú gì? Ta còn nhớ rõ, muội thích nhất địa phườn ấm áp giống như ngày xuân, bị ánh mặt trời chiếu lên phải nheo mắt lại, Hậu Thổ —— lưu lại, cùng ta, đừng tiếp tục rời đi.""Muốn ta lưu lại?"
"Long ca ca, huynh còn nhớ rõ ta." Bạch y nữ tử cởi sa trên mặt xuống , lộ ra dung mạo tuyệt sắc khiến người khác nín thở, bên trong một đôi mắt đẹp trong trẻo, như có bóng dáng mây mù quanh quẩn, thần bí khó lường.
"Sao lại không nhớ rõ muội, hơn hai mươi năm, không một khắc nào ta có thể quên muội." Linh đế giơ tay lên, muốn sờ sờ mặt nàng, giống như quá khứ vậy, ôm nàng vào trong lòng, dùng nhiệt độ cơ thể để làm tan đi lạnh lẽo trên người nàng.
Hậu Thổ liên tục bước về phía sau, cực nhanh né đi.
Cánh môi không có huyết sắc gần như mân thành một đường cong, nhìn không ra vui buồn, sau khi gặp lại cũng không có kích động, "Huynh không quên được ta, có nguyện ý đi cùng ta hay không?"
Buồn cười, rõ ràng cũng biết câu trả lời mỗi lần đều như vậy, nàng vẫn là nhịn không được muốn hỏi.
"Thực xin lỗi." Linh đế thở dài một tiếng, "Ta mong chờ muội có thể lưu lại, Hậu Thổ tuy là người đứng đầu Đại Tuyết Sơn, nhưng là nơi băng tuyết ngập trời, lại có cái lạc thú gì? Ta còn nhớ rõ, muội thích nhất địa phườn ấm áp giống như ngày xuân, bị ánh mặt trời chiếu lên phải nheo mắt lại, Hậu Thổ —— lưu lại, cùng ta, đừng tiếp tục rời đi."
"Muốn ta lưu lại?"
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Long ca ca, huynh còn nhớ rõ ta." Bạch y nữ tử cởi sa trên mặt xuống , lộ ra dung mạo tuyệt sắc khiến người khác nín thở, bên trong một đôi mắt đẹp trong trẻo, như có bóng dáng mây mù quanh quẩn, thần bí khó lường."Sao lại không nhớ rõ muội, hơn hai mươi năm, không một khắc nào ta có thể quên muội." Linh đế giơ tay lên, muốn sờ sờ mặt nàng, giống như quá khứ vậy, ôm nàng vào trong lòng, dùng nhiệt độ cơ thể để làm tan đi lạnh lẽo trên người nàng.Hậu Thổ liên tục bước về phía sau, cực nhanh né đi.Cánh môi không có huyết sắc gần như mân thành một đường cong, nhìn không ra vui buồn, sau khi gặp lại cũng không có kích động, "Huynh không quên được ta, có nguyện ý đi cùng ta hay không?"Buồn cười, rõ ràng cũng biết câu trả lời mỗi lần đều như vậy, nàng vẫn là nhịn không được muốn hỏi."Thực xin lỗi." Linh đế thở dài một tiếng, "Ta mong chờ muội có thể lưu lại, Hậu Thổ tuy là người đứng đầu Đại Tuyết Sơn, nhưng là nơi băng tuyết ngập trời, lại có cái lạc thú gì? Ta còn nhớ rõ, muội thích nhất địa phườn ấm áp giống như ngày xuân, bị ánh mặt trời chiếu lên phải nheo mắt lại, Hậu Thổ —— lưu lại, cùng ta, đừng tiếp tục rời đi.""Muốn ta lưu lại?"