Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 322: Tân hoàng lên ngôi, mọi nhà vui mừng (2)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Trừ người chết kia không phải, long bào, phối sức, vật quen dùng hằng ngày đều là lấy từ trên người phụ hoàng con, thân hình của thế thân này có vẻ không khác phụ hoàng con là mấy, xem ra đây không phải là chuyện nhất thời, hẳn là đã có chuẩn bị từ sớm." Lúc Tiêu hoàng hậu nói chuyện, tay một mực run run, nàng dùng cái tay còn lại đè nén, cũng không có cách hoàn toàn kiềm chế được.Tỏ ra trấn định là để cho người khác xem.Nếu như nàng cũng rối loạn, nước Mạc Thương này cũng ngã theo.Nàng còn có nhi tử, không thể ngã xuống, dù là cắn răng cố chống đỡ, cũng phải kiên trì an bài xong tất cả."Nhi thần lập tức sắp xếp, phái người đi chặn lại." Tối ngày hôm qua mới gây án, tặc tử nhất định chưa trốn xa, chỉ cần an bài thích đáng, còn có cơ hội xoay chuyển rất lớn."Không, Cửu Nhi, chúng ta phải thống nhất cách giải quyết, đối với bên ngoài thì nói phụ hoàng con bệnh nặng đột nhiên bộc phát mà chết, thương nghị với mấy vị trọng thần đáng tin trong triều, đè ép mọi chuyện xuống." Đôi mắt Tiêu hoàng hậu đỏ bừng, hết sức khống chế tâm tình, nói cực kỳ nhanh, hiển nhiên đã sớm cẩn thận nghĩ phương pháp giải quyết, "Chuyện kế tiếp, không cho phép con nhúng tay, ngoan ngoãn lên ngôi, chống đỡ nước Mạc Thương, đây là tâm huyết cả đời của phụ hoàng con, cực kỳ để ý, chúng ta không thể để cho hắn thất vọng.""Nhưng ——"Đế Tuấn vừa nói, liền bị Tiêu hoàng hậu cường thế cắt đứt, "Không có nhưng nhị gì hết, cũng không phải việc con có thể lựa chọn, chỉ cần con nghe lời của mẫu hậu, ta bảo đảm, phụ hoàng con chắc chắn sẽ không có chuyện, ta sẽ tự mình dẫn hắn trở lại, con phải tin tưởng ta."Đau thương trong mắt nàng, dày đặc như thế.Cũng không phải ý tứ bình nứt không sợ mẻ, muốn buông tay Linh Đế.Rất nhiều nỗi niềm khó nói, cho dù là đối mặt con trai ruột thì cũng không nói ra."Cửu Nhi, hiện tại mẫu hậu không có thời gian đặt hết tinh lực ở trong triều, con đã trưởng thành, lần này đều dựa vào con."

"Trừ người chết kia không phải, long bào, phối sức, vật quen dùng hằng ngày đều là lấy từ trên người phụ hoàng con, thân hình của thế thân này có vẻ không khác phụ hoàng con là mấy, xem ra đây không phải là chuyện nhất thời, hẳn là đã có chuẩn bị từ sớm." Lúc Tiêu hoàng hậu nói chuyện, tay một mực run run, nàng dùng cái tay còn lại đè nén, cũng không có cách hoàn toàn kiềm chế được.

Tỏ ra trấn định là để cho người khác xem.

Nếu như nàng cũng rối loạn, nước Mạc Thương này cũng ngã theo.

Nàng còn có nhi tử, không thể ngã xuống, dù là cắn răng cố chống đỡ, cũng phải kiên trì an bài xong tất cả.

"Nhi thần lập tức sắp xếp, phái người đi chặn lại." Tối ngày hôm qua mới gây án, tặc tử nhất định chưa trốn xa, chỉ cần an bài thích đáng, còn có cơ hội xoay chuyển rất lớn.

"Không, Cửu Nhi, chúng ta phải thống nhất cách giải quyết, đối với bên ngoài thì nói phụ hoàng con bệnh nặng đột nhiên bộc phát mà chết, thương nghị với mấy vị trọng thần đáng tin trong triều, đè ép mọi chuyện xuống." Đôi mắt Tiêu hoàng hậu đỏ bừng, hết sức khống chế tâm tình, nói cực kỳ nhanh, hiển nhiên đã sớm cẩn thận nghĩ phương pháp giải quyết, "Chuyện kế tiếp, không cho phép con nhúng tay, ngoan ngoãn lên ngôi, chống đỡ nước Mạc Thương, đây là tâm huyết cả đời của phụ hoàng con, cực kỳ để ý, chúng ta không thể để cho hắn thất vọng."

"Nhưng ——"

Đế Tuấn vừa nói, liền bị Tiêu hoàng hậu cường thế cắt đứt, "Không có nhưng nhị gì hết, cũng không phải việc con có thể lựa chọn, chỉ cần con nghe lời của mẫu hậu, ta bảo đảm, phụ hoàng con chắc chắn sẽ không có chuyện, ta sẽ tự mình dẫn hắn trở lại, con phải tin tưởng ta."

Đau thương trong mắt nàng, dày đặc như thế.

Cũng không phải ý tứ bình nứt không sợ mẻ, muốn buông tay Linh Đế.

Rất nhiều nỗi niềm khó nói, cho dù là đối mặt con trai ruột thì cũng không nói ra.

"Cửu Nhi, hiện tại mẫu hậu không có thời gian đặt hết tinh lực ở trong triều, con đã trưởng thành, lần này đều dựa vào con."

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Trừ người chết kia không phải, long bào, phối sức, vật quen dùng hằng ngày đều là lấy từ trên người phụ hoàng con, thân hình của thế thân này có vẻ không khác phụ hoàng con là mấy, xem ra đây không phải là chuyện nhất thời, hẳn là đã có chuẩn bị từ sớm." Lúc Tiêu hoàng hậu nói chuyện, tay một mực run run, nàng dùng cái tay còn lại đè nén, cũng không có cách hoàn toàn kiềm chế được.Tỏ ra trấn định là để cho người khác xem.Nếu như nàng cũng rối loạn, nước Mạc Thương này cũng ngã theo.Nàng còn có nhi tử, không thể ngã xuống, dù là cắn răng cố chống đỡ, cũng phải kiên trì an bài xong tất cả."Nhi thần lập tức sắp xếp, phái người đi chặn lại." Tối ngày hôm qua mới gây án, tặc tử nhất định chưa trốn xa, chỉ cần an bài thích đáng, còn có cơ hội xoay chuyển rất lớn."Không, Cửu Nhi, chúng ta phải thống nhất cách giải quyết, đối với bên ngoài thì nói phụ hoàng con bệnh nặng đột nhiên bộc phát mà chết, thương nghị với mấy vị trọng thần đáng tin trong triều, đè ép mọi chuyện xuống." Đôi mắt Tiêu hoàng hậu đỏ bừng, hết sức khống chế tâm tình, nói cực kỳ nhanh, hiển nhiên đã sớm cẩn thận nghĩ phương pháp giải quyết, "Chuyện kế tiếp, không cho phép con nhúng tay, ngoan ngoãn lên ngôi, chống đỡ nước Mạc Thương, đây là tâm huyết cả đời của phụ hoàng con, cực kỳ để ý, chúng ta không thể để cho hắn thất vọng.""Nhưng ——"Đế Tuấn vừa nói, liền bị Tiêu hoàng hậu cường thế cắt đứt, "Không có nhưng nhị gì hết, cũng không phải việc con có thể lựa chọn, chỉ cần con nghe lời của mẫu hậu, ta bảo đảm, phụ hoàng con chắc chắn sẽ không có chuyện, ta sẽ tự mình dẫn hắn trở lại, con phải tin tưởng ta."Đau thương trong mắt nàng, dày đặc như thế.Cũng không phải ý tứ bình nứt không sợ mẻ, muốn buông tay Linh Đế.Rất nhiều nỗi niềm khó nói, cho dù là đối mặt con trai ruột thì cũng không nói ra."Cửu Nhi, hiện tại mẫu hậu không có thời gian đặt hết tinh lực ở trong triều, con đã trưởng thành, lần này đều dựa vào con."

Quyển 2 - Chương 322: Tân hoàng lên ngôi, mọi nhà vui mừng (2)