Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 325: Tân hoàng lên ngôi, mọi nhà vui mừng (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Làm hoàng hậu mấy ngày, Mộ Lăng Không vẫn là mơ mơ màng màng, không có cách nào .Tân hoàng lên ngôi, quả thực là bận rộn không ít việc, Đế Tuấn đi sớm về trễ, mỗi lần nhìn thấy Mộ Lăng Không, đều phải khoa trương biểu diễn một loại tiết mục xa cách lâu ngày gặp lại.Hắn căn bản còn có chuẩn bị tốt chuyện tiếp nhận đế vị.Vốn cho là, cho dù một ngày này muốn tới, nhanh nhất cũng phải vài trục năm sau.Linh đế càng già càng dẻo dai, căn bản là không tới phiên Đế Tuấn đến tham gia. . .Đâu ngờ tới số phận sớm có sắp xếp, kế hoạch thay đổi không kịp, không đến thời gian một năm, hắn từ thái tử biến thành tân quân.Bình thường xử lý chút việc vặt vãnh của triều đình cũng tàm tạm, các bộ tuân theo lệ cũ, ngược lại trước tiên cũng không có làm động tác gì lớn.Nhưng mà vừa ra khỏi cửa chính là cả một ngày, việc này không thể tìm cơ hội nhìn một cái xong lui về để qua gặp mặt Mộ Lăng Không, khiến tân hoàng rất không thoải mái.Mặc dù mỗi ngày trở lại trong cung, Mộ Lăng Không cũng sẽ chờ ở bên trong cửa, để cho hắn đáp mắt liền nhìn thấy, nhưng Đế Tuấn vẫn cho rằng làm như thế này vẫn không đủ.Hắn mười phần tựa như oán phu, ôm nương co rút trong lòng thút tha thút thít đáp "Ta chịu không nổi, thật sự chịu không nổi." —— câu đầu tiên gặp mặt chắc chắn là câu này."Làm sao vậy, hôm nay gặp phải vấn đề khó khăn sao?" Mộ Lăng Không buồn cười nắm chặt lỗ tai của hắn, lại tiếp tục đến gần hai bên má trái phải của hắn hôn mỗi bên một cái, có thể hơi hơi giải quyết tương người nào đó lúc nãy."Trong triều không có vấn đề khó khăn, nhưng nơi này có." Hắn vỗ vỗ ngực trái mở miệng, mặt trước tiên oa oa khóc lóc thảm thiết "Nương tử, ngày mai theo ta cùng vào triều đi, bên cạnh Kim Loan điện có một cái thiên điện, nàng ở bên trong cắn hạt dưa, uống nước trà, chờ vi phu rảnh rỗi, bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua nhìn nàng.""Vậy không được, cái này bị nói thành cái gì nha, không thể để các đại thần chê cười chết mất, hoàng thượng vào triều sớm, hoàng hậu nắm quyền, không đến vài ngày, liền có người đến làm phiền —— lại nói, ta đối với chuyện này không có hứng thú."... ... .
Làm hoàng hậu mấy ngày, Mộ Lăng Không vẫn là mơ mơ màng màng, không có cách nào .
Tân hoàng lên ngôi, quả thực là bận rộn không ít việc, Đế Tuấn đi sớm về trễ, mỗi lần nhìn thấy Mộ Lăng Không, đều phải khoa trương biểu diễn một loại tiết mục xa cách lâu ngày gặp lại.
Hắn căn bản còn có chuẩn bị tốt chuyện tiếp nhận đế vị.
Vốn cho là, cho dù một ngày này muốn tới, nhanh nhất cũng phải vài trục năm sau.
Linh đế càng già càng dẻo dai, căn bản là không tới phiên Đế Tuấn đến tham gia. . .
Đâu ngờ tới số phận sớm có sắp xếp, kế hoạch thay đổi không kịp, không đến thời gian một năm, hắn từ thái tử biến thành tân quân.
Bình thường xử lý chút việc vặt vãnh của triều đình cũng tàm tạm, các bộ tuân theo lệ cũ, ngược lại trước tiên cũng không có làm động tác gì lớn.
Nhưng mà vừa ra khỏi cửa chính là cả một ngày, việc này không thể tìm cơ hội nhìn một cái xong lui về để qua gặp mặt Mộ Lăng Không, khiến tân hoàng rất không thoải mái.
Mặc dù mỗi ngày trở lại trong cung, Mộ Lăng Không cũng sẽ chờ ở bên trong cửa, để cho hắn đáp mắt liền nhìn thấy, nhưng Đế Tuấn vẫn cho rằng làm như thế này vẫn không đủ.
Hắn mười phần tựa như oán phu, ôm nương co rút trong lòng thút tha thút thít đáp "Ta chịu không nổi, thật sự chịu không nổi." —— câu đầu tiên gặp mặt chắc chắn là câu này.
"Làm sao vậy, hôm nay gặp phải vấn đề khó khăn sao?" Mộ Lăng Không buồn cười nắm chặt lỗ tai của hắn, lại tiếp tục đến gần hai bên má trái phải của hắn hôn mỗi bên một cái, có thể hơi hơi giải quyết tương người nào đó lúc nãy.
"Trong triều không có vấn đề khó khăn, nhưng nơi này có." Hắn vỗ vỗ ngực trái mở miệng, mặt trước tiên oa oa khóc lóc thảm thiết "Nương tử, ngày mai theo ta cùng vào triều đi, bên cạnh Kim Loan điện có một cái thiên điện, nàng ở bên trong cắn hạt dưa, uống nước trà, chờ vi phu rảnh rỗi, bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua nhìn nàng."
"Vậy không được, cái này bị nói thành cái gì nha, không thể để các đại thần chê cười chết mất, hoàng thượng vào triều sớm, hoàng hậu nắm quyền, không đến vài ngày, liền có người đến làm phiền —— lại nói, ta đối với chuyện này không có hứng thú."
... ... .
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Làm hoàng hậu mấy ngày, Mộ Lăng Không vẫn là mơ mơ màng màng, không có cách nào .Tân hoàng lên ngôi, quả thực là bận rộn không ít việc, Đế Tuấn đi sớm về trễ, mỗi lần nhìn thấy Mộ Lăng Không, đều phải khoa trương biểu diễn một loại tiết mục xa cách lâu ngày gặp lại.Hắn căn bản còn có chuẩn bị tốt chuyện tiếp nhận đế vị.Vốn cho là, cho dù một ngày này muốn tới, nhanh nhất cũng phải vài trục năm sau.Linh đế càng già càng dẻo dai, căn bản là không tới phiên Đế Tuấn đến tham gia. . .Đâu ngờ tới số phận sớm có sắp xếp, kế hoạch thay đổi không kịp, không đến thời gian một năm, hắn từ thái tử biến thành tân quân.Bình thường xử lý chút việc vặt vãnh của triều đình cũng tàm tạm, các bộ tuân theo lệ cũ, ngược lại trước tiên cũng không có làm động tác gì lớn.Nhưng mà vừa ra khỏi cửa chính là cả một ngày, việc này không thể tìm cơ hội nhìn một cái xong lui về để qua gặp mặt Mộ Lăng Không, khiến tân hoàng rất không thoải mái.Mặc dù mỗi ngày trở lại trong cung, Mộ Lăng Không cũng sẽ chờ ở bên trong cửa, để cho hắn đáp mắt liền nhìn thấy, nhưng Đế Tuấn vẫn cho rằng làm như thế này vẫn không đủ.Hắn mười phần tựa như oán phu, ôm nương co rút trong lòng thút tha thút thít đáp "Ta chịu không nổi, thật sự chịu không nổi." —— câu đầu tiên gặp mặt chắc chắn là câu này."Làm sao vậy, hôm nay gặp phải vấn đề khó khăn sao?" Mộ Lăng Không buồn cười nắm chặt lỗ tai của hắn, lại tiếp tục đến gần hai bên má trái phải của hắn hôn mỗi bên một cái, có thể hơi hơi giải quyết tương người nào đó lúc nãy."Trong triều không có vấn đề khó khăn, nhưng nơi này có." Hắn vỗ vỗ ngực trái mở miệng, mặt trước tiên oa oa khóc lóc thảm thiết "Nương tử, ngày mai theo ta cùng vào triều đi, bên cạnh Kim Loan điện có một cái thiên điện, nàng ở bên trong cắn hạt dưa, uống nước trà, chờ vi phu rảnh rỗi, bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua nhìn nàng.""Vậy không được, cái này bị nói thành cái gì nha, không thể để các đại thần chê cười chết mất, hoàng thượng vào triều sớm, hoàng hậu nắm quyền, không đến vài ngày, liền có người đến làm phiền —— lại nói, ta đối với chuyện này không có hứng thú."... ... .