Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 342: Ca ca con nít pk đệ đệ yêu nghiệt (2)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thực mệt, hắn giả bộ nhu nhược vẻ mặt đáng thương đến bên người Mộ Lăng Không tranh thủ đồng tình."Ngươi lại đây. . . Chuyện này của nam nhân, đừng đi quấy nhiễu vợ ta." Con ngươi đen lúng liếng như có cái gì đó lóe ra, Đế Tuấn chậm rãi đi trước, hướng về phía Thái Nhất vẫy tay một cái."Trưởng tẩu như mẹ, mẫu phi ta cũng không còn, Cửu tẩu phải quản." Âm thnah cực kỳ ủy khuất, đáng tiếc Mộ Lăng Không đưa lưng về phía hắn nên không nhìn thấy Thái Nhất le lưởi nhăn mặt, nháy mắt làm bộ dáng tức giận.Nhưng mà trogn lòng nàng bỗng nhiên mền nhũn.Bởi vì nàng cũng là bé gái mồ côi, từ nhỏ dựa vào chính mình ngoan cường tiếp tục sống, không có cha mẹ che chở, nhớ lại thời thơ ấu tất cả đều là gian khổ, mỗi ngày đều ở cùng tử thần đánh vật, hơi không cẩn thận, than ôi cái mạng nhỏ.Có lẽ nàng không quản chuyện của hai huynh đệ bọn họ.Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Đế Tuấn đi khi dễ người.Kia, tuy rằng nhìn thế nào, cũng giống một thiếu niên mười mấy tuổi tức giận đuổi theo nam tử hai mươi mấy tuổi, làm ca ca mặt con nít giương lên, một chút uy nghiêm cũng không có.Còn chưa kịp nói cái gì, chỉ cảm thấy một trận trời đất ngả nghiêng.Có người ở sau lưng nàng lướt qua mấy chỗ đại huyệt, ngay sau đó, eo nàng dĩ nhiên bị Đế Tuấn ôm vào trong lòng, cánh tay sắt ôm chặt.Chân khí tích tụ bên trong huyệt đạo nhiều ngày từ từ di chuyển, tứ chi bách hài (tay chân xương cốt), dần dần vào chỗ được thay thế..Lại thấy hắn hướng Thái Nhất cười ha ha nháy mắt mấy cái, trao đổi chỉ có hai người mới hiểu ý tứ của nhau.Ban đầu hắn làm, nhìn ra nàng bị người chế trụ, sau đó giúp nàng khôi phục võ công."Nhanh chóng quay về phủ đệ của ngươi đi, ta không muốn gặp lại ngươi." Đế Tuấn vẫy vẫy tay như xua đuổi ruồi bọ, vẻ mặt chán ghét, hắn vừa mới không cẩn thận liền nhìn thấy ánh mắt Thái Nhất, càng cảm thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song kia chướng mắt.Trời cao thật không công bằng nha.Tại sao trong mấy huynh đệ, hắn lại gần giống chân dung phụ hoàng, kế thừa khuôn mặt con nít, sắp ba mươi tuổi vẫn là một bộ dạng thiếu niên không lớn.

Thực mệt, hắn giả bộ nhu nhược vẻ mặt đáng thương đến bên người Mộ Lăng Không tranh thủ đồng tình.

"Ngươi lại đây. . . Chuyện này của nam nhân, đừng đi quấy nhiễu vợ ta." Con ngươi đen lúng liếng như có cái gì đó lóe ra, Đế Tuấn chậm rãi đi trước, hướng về phía Thái Nhất vẫy tay một cái.

"Trưởng tẩu như mẹ, mẫu phi ta cũng không còn, Cửu tẩu phải quản." Âm thnah cực kỳ ủy khuất, đáng tiếc Mộ Lăng Không đưa lưng về phía hắn nên không nhìn thấy Thái Nhất le lưởi nhăn mặt, nháy mắt làm bộ dáng tức giận.

Nhưng mà trogn lòng nàng bỗng nhiên mền nhũn.

Bởi vì nàng cũng là bé gái mồ côi, từ nhỏ dựa vào chính mình ngoan cường tiếp tục sống, không có cha mẹ che chở, nhớ lại thời thơ ấu tất cả đều là gian khổ, mỗi ngày đều ở cùng tử thần đánh vật, hơi không cẩn thận, than ôi cái mạng nhỏ.

Có lẽ nàng không quản chuyện của hai huynh đệ bọn họ.

Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Đế Tuấn đi khi dễ người.

Kia, tuy rằng nhìn thế nào, cũng giống một thiếu niên mười mấy tuổi tức giận đuổi theo nam tử hai mươi mấy tuổi, làm ca ca mặt con nít giương lên, một chút uy nghiêm cũng không có.

Còn chưa kịp nói cái gì, chỉ cảm thấy một trận trời đất ngả nghiêng.

Có người ở sau lưng nàng lướt qua mấy chỗ đại huyệt, ngay sau đó, eo nàng dĩ nhiên bị Đế Tuấn ôm vào trong lòng, cánh tay sắt ôm chặt.

Chân khí tích tụ bên trong huyệt đạo nhiều ngày từ từ di chuyển, tứ chi bách hài (tay chân xương cốt), dần dần vào chỗ được thay thế..

Lại thấy hắn hướng Thái Nhất cười ha ha nháy mắt mấy cái, trao đổi chỉ có hai người mới hiểu ý tứ của nhau.

Ban đầu hắn làm, nhìn ra nàng bị người chế trụ, sau đó giúp nàng khôi phục võ công.

"Nhanh chóng quay về phủ đệ của ngươi đi, ta không muốn gặp lại ngươi." Đế Tuấn vẫy vẫy tay như xua đuổi ruồi bọ, vẻ mặt chán ghét, hắn vừa mới không cẩn thận liền nhìn thấy ánh mắt Thái Nhất, càng cảm thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song kia chướng mắt.

Trời cao thật không công bằng nha.

Tại sao trong mấy huynh đệ, hắn lại gần giống chân dung phụ hoàng, kế thừa khuôn mặt con nít, sắp ba mươi tuổi vẫn là một bộ dạng thiếu niên không lớn.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thực mệt, hắn giả bộ nhu nhược vẻ mặt đáng thương đến bên người Mộ Lăng Không tranh thủ đồng tình."Ngươi lại đây. . . Chuyện này của nam nhân, đừng đi quấy nhiễu vợ ta." Con ngươi đen lúng liếng như có cái gì đó lóe ra, Đế Tuấn chậm rãi đi trước, hướng về phía Thái Nhất vẫy tay một cái."Trưởng tẩu như mẹ, mẫu phi ta cũng không còn, Cửu tẩu phải quản." Âm thnah cực kỳ ủy khuất, đáng tiếc Mộ Lăng Không đưa lưng về phía hắn nên không nhìn thấy Thái Nhất le lưởi nhăn mặt, nháy mắt làm bộ dáng tức giận.Nhưng mà trogn lòng nàng bỗng nhiên mền nhũn.Bởi vì nàng cũng là bé gái mồ côi, từ nhỏ dựa vào chính mình ngoan cường tiếp tục sống, không có cha mẹ che chở, nhớ lại thời thơ ấu tất cả đều là gian khổ, mỗi ngày đều ở cùng tử thần đánh vật, hơi không cẩn thận, than ôi cái mạng nhỏ.Có lẽ nàng không quản chuyện của hai huynh đệ bọn họ.Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Đế Tuấn đi khi dễ người.Kia, tuy rằng nhìn thế nào, cũng giống một thiếu niên mười mấy tuổi tức giận đuổi theo nam tử hai mươi mấy tuổi, làm ca ca mặt con nít giương lên, một chút uy nghiêm cũng không có.Còn chưa kịp nói cái gì, chỉ cảm thấy một trận trời đất ngả nghiêng.Có người ở sau lưng nàng lướt qua mấy chỗ đại huyệt, ngay sau đó, eo nàng dĩ nhiên bị Đế Tuấn ôm vào trong lòng, cánh tay sắt ôm chặt.Chân khí tích tụ bên trong huyệt đạo nhiều ngày từ từ di chuyển, tứ chi bách hài (tay chân xương cốt), dần dần vào chỗ được thay thế..Lại thấy hắn hướng Thái Nhất cười ha ha nháy mắt mấy cái, trao đổi chỉ có hai người mới hiểu ý tứ của nhau.Ban đầu hắn làm, nhìn ra nàng bị người chế trụ, sau đó giúp nàng khôi phục võ công."Nhanh chóng quay về phủ đệ của ngươi đi, ta không muốn gặp lại ngươi." Đế Tuấn vẫy vẫy tay như xua đuổi ruồi bọ, vẻ mặt chán ghét, hắn vừa mới không cẩn thận liền nhìn thấy ánh mắt Thái Nhất, càng cảm thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song kia chướng mắt.Trời cao thật không công bằng nha.Tại sao trong mấy huynh đệ, hắn lại gần giống chân dung phụ hoàng, kế thừa khuôn mặt con nít, sắp ba mươi tuổi vẫn là một bộ dạng thiếu niên không lớn.

Quyển 4 - Chương 342: Ca ca con nít pk đệ đệ yêu nghiệt (2)