Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 355: Đến đại tuyết sơn (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Mang hai món ăn, lại hâm nóng chút ‘ Mê Điệt Hương ’ ." Nàng đã tìm được người, cần gì phải gấp gáp tiến vào rừng Tuyết Phong.Đột nhiên muốn uống rượu, vì vậy thuận tiện liền gọi chiêu bài của Túy Mộng phường, vừa uống rượu mạnh, vừa nhìn hắn, hi vọng một bầu rượu mạnh Mê Điệt Hương vốn có thể quật ngã một tráng hán có thể giúp nàng sớm một chút tỉnh lại từ trong đau lòng."Tứ cô nương? ? Là cô nương sao? ? ?" Một tiếng kêu kinh ngạc, kêu chính là nhủ danh nàng đã lâu không dùng.Mộ Lăng Không ngước mắt, lại phát hiện có một nam tử ưu nhã đứng ở trước mặt, trong đôi mắt trong suốt của y dẫn theo một tia cười yếu ớt quen thuộc, vẫn không nhúc nhích nhìn nàng."Hướng Phong đại ca? ?" Thật là ngoài ý muốn, hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì, những người quen cũ trong ký ức, cũng sắp quên mất sạch tất cả đều chạy đến.Thành A Đô, quả nhiên là địa phương vô cùng thích hợp để vô tình gặp gỡ bạn cũ tốt."Ai. . . Ai. . . Tứ cô nương, thật sự là cô nương, chúng ta đã lâu không gặp." Ứng Hướng Phong thoải mái ngồi xuống đối diện nàng, tay không được tự nhiên xoa xoa, rất khẩn trương, "Nếu vừa rồi cô nương không nói chuyện, chúng ta suýt nữa bỏ lỡ nhau rồi, thời tiết lúc này là lúc nào, mà cô nương mặc dầy như vậy, che kín cả mặt."Mộ Lăng Không giương bàn tay trắng nõn lên, tháo mũ che trên đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình thường, chớp mắt với Hướng Phong, "Ta nếu ta không che lại, huynh có thể nhận ra sao?""Cô nương——" ứng Hướng Phong ngẩn người, hiểu rõ, "Ra ngoài, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, Tứ cô nương từ nhỏ dáng dấp xinh đẹp, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện."Hắn từng nhìn thấy dung mạo chân thật của Mộ Lăng Không, tự nhiên cũng đoán ra nàng mang mặt na da người.Nhưng mà loại mánh lới thường xuyên dùng này, nói một cách nghiêm khắc, thì là do hắn dạy cho nàng.Ứng Hướng Phong nói mơ hồ, nhưng lại giống như ám ngữ, Mộ Lăng Không lại có thể hiểu
"Mang hai món ăn, lại hâm nóng chút ‘ Mê Điệt Hương ’ ." Nàng đã tìm được người, cần gì phải gấp gáp tiến vào rừng Tuyết Phong.
Đột nhiên muốn uống rượu, vì vậy thuận tiện liền gọi chiêu bài của Túy Mộng phường, vừa uống rượu mạnh, vừa nhìn hắn, hi vọng một bầu rượu mạnh Mê Điệt Hương vốn có thể quật ngã một tráng hán có thể giúp nàng sớm một chút tỉnh lại từ trong đau lòng.
"Tứ cô nương? ? Là cô nương sao? ? ?" Một tiếng kêu kinh ngạc, kêu chính là nhủ danh nàng đã lâu không dùng.
Mộ Lăng Không ngước mắt, lại phát hiện có một nam tử ưu nhã đứng ở trước mặt, trong đôi mắt trong suốt của y dẫn theo một tia cười yếu ớt quen thuộc, vẫn không nhúc nhích nhìn nàng.
"Hướng Phong đại ca? ?" Thật là ngoài ý muốn, hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì, những người quen cũ trong ký ức, cũng sắp quên mất sạch tất cả đều chạy đến.
Thành A Đô, quả nhiên là địa phương vô cùng thích hợp để vô tình gặp gỡ bạn cũ tốt.
"Ai. . . Ai. . . Tứ cô nương, thật sự là cô nương, chúng ta đã lâu không gặp." Ứng Hướng Phong thoải mái ngồi xuống đối diện nàng, tay không được tự nhiên xoa xoa, rất khẩn trương, "Nếu vừa rồi cô nương không nói chuyện, chúng ta suýt nữa bỏ lỡ nhau rồi, thời tiết lúc này là lúc nào, mà cô nương mặc dầy như vậy, che kín cả mặt."
Mộ Lăng Không giương bàn tay trắng nõn lên, tháo mũ che trên đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình thường, chớp mắt với Hướng Phong, "Ta nếu ta không che lại, huynh có thể nhận ra sao?"
"Cô nương——" ứng Hướng Phong ngẩn người, hiểu rõ, "Ra ngoài, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, Tứ cô nương từ nhỏ dáng dấp xinh đẹp, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện."
Hắn từng nhìn thấy dung mạo chân thật của Mộ Lăng Không, tự nhiên cũng đoán ra nàng mang mặt na da người.
Nhưng mà loại mánh lới thường xuyên dùng này, nói một cách nghiêm khắc, thì là do hắn dạy cho nàng.
Ứng Hướng Phong nói mơ hồ, nhưng lại giống như ám ngữ, Mộ Lăng Không lại có thể hiểu
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Mang hai món ăn, lại hâm nóng chút ‘ Mê Điệt Hương ’ ." Nàng đã tìm được người, cần gì phải gấp gáp tiến vào rừng Tuyết Phong.Đột nhiên muốn uống rượu, vì vậy thuận tiện liền gọi chiêu bài của Túy Mộng phường, vừa uống rượu mạnh, vừa nhìn hắn, hi vọng một bầu rượu mạnh Mê Điệt Hương vốn có thể quật ngã một tráng hán có thể giúp nàng sớm một chút tỉnh lại từ trong đau lòng."Tứ cô nương? ? Là cô nương sao? ? ?" Một tiếng kêu kinh ngạc, kêu chính là nhủ danh nàng đã lâu không dùng.Mộ Lăng Không ngước mắt, lại phát hiện có một nam tử ưu nhã đứng ở trước mặt, trong đôi mắt trong suốt của y dẫn theo một tia cười yếu ớt quen thuộc, vẫn không nhúc nhích nhìn nàng."Hướng Phong đại ca? ?" Thật là ngoài ý muốn, hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì, những người quen cũ trong ký ức, cũng sắp quên mất sạch tất cả đều chạy đến.Thành A Đô, quả nhiên là địa phương vô cùng thích hợp để vô tình gặp gỡ bạn cũ tốt."Ai. . . Ai. . . Tứ cô nương, thật sự là cô nương, chúng ta đã lâu không gặp." Ứng Hướng Phong thoải mái ngồi xuống đối diện nàng, tay không được tự nhiên xoa xoa, rất khẩn trương, "Nếu vừa rồi cô nương không nói chuyện, chúng ta suýt nữa bỏ lỡ nhau rồi, thời tiết lúc này là lúc nào, mà cô nương mặc dầy như vậy, che kín cả mặt."Mộ Lăng Không giương bàn tay trắng nõn lên, tháo mũ che trên đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bình thường, chớp mắt với Hướng Phong, "Ta nếu ta không che lại, huynh có thể nhận ra sao?""Cô nương——" ứng Hướng Phong ngẩn người, hiểu rõ, "Ra ngoài, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, Tứ cô nương từ nhỏ dáng dấp xinh đẹp, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện."Hắn từng nhìn thấy dung mạo chân thật của Mộ Lăng Không, tự nhiên cũng đoán ra nàng mang mặt na da người.Nhưng mà loại mánh lới thường xuyên dùng này, nói một cách nghiêm khắc, thì là do hắn dạy cho nàng.Ứng Hướng Phong nói mơ hồ, nhưng lại giống như ám ngữ, Mộ Lăng Không lại có thể hiểu