Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 370: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Khó mà nói, tất cả đều chỉ là suy đoán." Hắn lắc đầu, tuy rằng vẫn còn cười, nhưng trong mắt đã hiện rõ ra nghiêm túc.Móng ngựa lẹp xẹp trên tuyết đọng, văng lên từng trận lạnh lẽo, lao thẳng tới mặt.Hai người không có dùng lời nói ra, nhưng đã hiểu đối phương muốn nói gì.Người có thể dặt ra quy tắc, ở Đai Tuyết Sơn, có thể đếm trên đầu ngón tay.Người có khả năng làm chuyện này nhất là ai, câu trả lời đã rất rõ ràng...."Nương tử, đợi đến chỗ trọ, liền thu xếp sửa sang lại thật tốt, đổi bộ trang phục, trong bao quần áo của vi phu còn vài tờ ' mặt nạ ', nàng hãy chọn một cái theo ý mình mà thay đi". Đế Tuấn phóng tầm mắt ra xa, ở cuối rừng cây um tùm này, trong dãy núi là một tòa cao vút, chỉ một màu sắc, đều khiến người ta cảm thấy hoa mắt, nhìn lâu, mê mẩn đến không phân biệt được phương hướng."Đến bên kia, nàng tốt nhất đừng để lộ thân phận, cứ đi theo bên cạnh vi phu xem náo nhiệt là được rồi.""Một mình chàng sao được?" Trong Đại Tuyết Sơn, cao thủ nhiều như mây, cho dù Đế Tuấn lợi hại hơn nữa, cũng đánh không lại được một đống người.Hiện tại một mình đi vào, sẽ không ai nhớ thân phận thật sự của hắn.Đối với đám người sống ở vùng lạnh như băng địa ngục mà nói, hắn cũng chỉ là kẻ xấu muốn xâm nhập."Một người không được, lẽ nào hai người là được? Nương tử chớ dại dột, cũng không phải vi phu chuẩn bị vào trong đánh nhau với họ, người có thân phận, đều thích dùng trí". Hắn gật đầu một cái, đã tính trước bộ dạng khiến Mộ Lăng Không nổi lên long tin với mình."Phu quân, chàng đã nghĩ ra biện pháp? ? ?""Ách! Còn chưa có, trên đường đi còn nhiều thời gian, từ từ đi, từ từ suy nghĩ." Cười nịnh sau đó co rúc trở về, tránh cho vợ nổi đóa, lại bị quét vào trong .Mộ Lăng Không trực tiếp giương cao roi ngựa, tạo đường vòng cung hoàn mỹ quất thật mạnh lên mông ' con lừa đen ' một cái.Đáng thương con ngựa bị đau, hí một tiếng, lao nhanh đi, cũng bất chấp băng thiên tuyết địa (*), không nên đi nhanh.* băng tuyết ngập trời .

"Khó mà nói, tất cả đều chỉ là suy đoán." Hắn lắc đầu, tuy rằng vẫn còn cười, nhưng trong mắt đã hiện rõ ra nghiêm túc.

Móng ngựa lẹp xẹp trên tuyết đọng, văng lên từng trận lạnh lẽo, lao thẳng tới mặt.

Hai người không có dùng lời nói ra, nhưng đã hiểu đối phương muốn nói gì.

Người có thể dặt ra quy tắc, ở Đai Tuyết Sơn, có thể đếm trên đầu ngón tay.

Người có khả năng làm chuyện này nhất là ai, câu trả lời đã rất rõ ràng....

"Nương tử, đợi đến chỗ trọ, liền thu xếp sửa sang lại thật tốt, đổi bộ trang phục, trong bao quần áo của vi phu còn vài tờ ' mặt nạ ', nàng hãy chọn một cái theo ý mình mà thay đi". Đế Tuấn phóng tầm mắt ra xa, ở cuối rừng cây um tùm này, trong dãy núi là một tòa cao vút, chỉ một màu sắc, đều khiến người ta cảm thấy hoa mắt, nhìn lâu, mê mẩn đến không phân biệt được phương hướng."Đến bên kia, nàng tốt nhất đừng để lộ thân phận, cứ đi theo bên cạnh vi phu xem náo nhiệt là được rồi."

"Một mình chàng sao được?" Trong Đại Tuyết Sơn, cao thủ nhiều như mây, cho dù Đế Tuấn lợi hại hơn nữa, cũng đánh không lại được một đống người.

Hiện tại một mình đi vào, sẽ không ai nhớ thân phận thật sự của hắn.

Đối với đám người sống ở vùng lạnh như băng địa ngục mà nói, hắn cũng chỉ là kẻ xấu muốn xâm nhập.

"Một người không được, lẽ nào hai người là được? Nương tử chớ dại dột, cũng không phải vi phu chuẩn bị vào trong đánh nhau với họ, người có thân phận, đều thích dùng trí". Hắn gật đầu một cái, đã tính trước bộ dạng khiến Mộ Lăng Không nổi lên long tin với mình.

"Phu quân, chàng đã nghĩ ra biện pháp? ? ?"

"Ách! Còn chưa có, trên đường đi còn nhiều thời gian, từ từ đi, từ từ suy nghĩ." Cười nịnh sau đó co rúc trở về, tránh cho vợ nổi đóa, lại bị quét vào trong .

Mộ Lăng Không trực tiếp giương cao roi ngựa, tạo đường vòng cung hoàn mỹ quất thật mạnh lên mông ' con lừa đen ' một cái.

Đáng thương con ngựa bị đau, hí một tiếng, lao nhanh đi, cũng bất chấp băng thiên tuyết địa (*), không nên đi nhanh.

* băng tuyết ngập trời .

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Khó mà nói, tất cả đều chỉ là suy đoán." Hắn lắc đầu, tuy rằng vẫn còn cười, nhưng trong mắt đã hiện rõ ra nghiêm túc.Móng ngựa lẹp xẹp trên tuyết đọng, văng lên từng trận lạnh lẽo, lao thẳng tới mặt.Hai người không có dùng lời nói ra, nhưng đã hiểu đối phương muốn nói gì.Người có thể dặt ra quy tắc, ở Đai Tuyết Sơn, có thể đếm trên đầu ngón tay.Người có khả năng làm chuyện này nhất là ai, câu trả lời đã rất rõ ràng...."Nương tử, đợi đến chỗ trọ, liền thu xếp sửa sang lại thật tốt, đổi bộ trang phục, trong bao quần áo của vi phu còn vài tờ ' mặt nạ ', nàng hãy chọn một cái theo ý mình mà thay đi". Đế Tuấn phóng tầm mắt ra xa, ở cuối rừng cây um tùm này, trong dãy núi là một tòa cao vút, chỉ một màu sắc, đều khiến người ta cảm thấy hoa mắt, nhìn lâu, mê mẩn đến không phân biệt được phương hướng."Đến bên kia, nàng tốt nhất đừng để lộ thân phận, cứ đi theo bên cạnh vi phu xem náo nhiệt là được rồi.""Một mình chàng sao được?" Trong Đại Tuyết Sơn, cao thủ nhiều như mây, cho dù Đế Tuấn lợi hại hơn nữa, cũng đánh không lại được một đống người.Hiện tại một mình đi vào, sẽ không ai nhớ thân phận thật sự của hắn.Đối với đám người sống ở vùng lạnh như băng địa ngục mà nói, hắn cũng chỉ là kẻ xấu muốn xâm nhập."Một người không được, lẽ nào hai người là được? Nương tử chớ dại dột, cũng không phải vi phu chuẩn bị vào trong đánh nhau với họ, người có thân phận, đều thích dùng trí". Hắn gật đầu một cái, đã tính trước bộ dạng khiến Mộ Lăng Không nổi lên long tin với mình."Phu quân, chàng đã nghĩ ra biện pháp? ? ?""Ách! Còn chưa có, trên đường đi còn nhiều thời gian, từ từ đi, từ từ suy nghĩ." Cười nịnh sau đó co rúc trở về, tránh cho vợ nổi đóa, lại bị quét vào trong .Mộ Lăng Không trực tiếp giương cao roi ngựa, tạo đường vòng cung hoàn mỹ quất thật mạnh lên mông ' con lừa đen ' một cái.Đáng thương con ngựa bị đau, hí một tiếng, lao nhanh đi, cũng bất chấp băng thiên tuyết địa (*), không nên đi nhanh.* băng tuyết ngập trời .

Quyển 4 - Chương 370: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (mười)