Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 380: Mỹ nhân lõa thể trăng như tuyết (10)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn giữ lại tay nhỏ bé muốn lấy vũ khí của nàng, lại đưa túi rượu qua, để cho nàng uống liền ba ngụm, yêu cực kỳ bộ dáng xinh đẹp nàng đỏ ửng hai bên má, "Nương tử, nàng lại quyến rũ ta, hắc hắc, nàng hiểu, vi phu thật sự không phải người có định lực.""Phi, còn náo, bên ngoài có người tới." Nàng đá hắn một cước, ánh mắt nóng bỏng như vậy , khiến lòng người hoảng sợ.Rất nhanh, Mộ Lăng Không phản ứng kịp, "Người của chàng? ?""Gia,tòa bộ thành viên của đoàn Long Đằng đến, xin ngài phân phó." Sau ba tiếng gõ cửa chậm mà có lực, một giọng nói thô két vang lên."Hầu lấy, vội đấy." Nói ra bốn chữ, Đế Tuấn tiến tới, che môi anh đào, g*m c*n mấy cái, lại cảm giác chưa đã ghiền, thở phì phò nói, " Mặt nạ da mềm này cản trở vô cùng, ghét ghét.""Không phải là do chàng phân phó, ta mới mang lên nha, hiện tại lại ngại." Làm thê tử thật là không dễ dàng, gió cũng là hắn, mưa cũng là hắn, phu quân khó chiều."Cho nên nói rồi, phải nhanh giải quyết mọi chuyện, vì để sớm ngày nhìn rõ hình dáng nương tử, vi phu liều mạng với bọn hắn." Thong thả ung dung giúp nàng buộc lại áo xốc xếch, Đế Tuấn vẫn chưa thỏa mãn, l**m l**m cánh môi.Trong nháy mắt lại khôi phục khuôn mặt uy nghiêm lạnh lùng, "Bốn người các ngươi cùng nhau vào đi."Cửa nhà gỗ bị người từ bên ngoài nhẹ nhàng mở ra.Trong nháy mắt khi cánh cửa khép mở , Mộ Lăng Không đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đông nghẹt bóng người đứng, một màu áo đen, dung nhập vào bóng đêm, quân dung uy nghi, không một người nói chuyện, trầm tĩnh nghiêm trang cùng đợi.Bốn nam nữ, nối đuôi mà vào, cửa lần nữa đóng chặt, tránh cho tiết ra khí nóng trong phòng."Đoàn Long Đằng là ý tưởng tạm thời của phụ hoàng ý dùng để gây khó khăn cho vi phu khảo nghiệm, có một ngày, trong lúc hắn rãnh rỗi ăn no không có việc gì làm, thì viết một phong thơ cho ta lúc vẫn còn ở núi Thiếu Thất. . .
Đế Tuấn giữ lại tay nhỏ bé muốn lấy vũ khí của nàng, lại đưa túi rượu qua, để cho nàng uống liền ba ngụm, yêu cực kỳ bộ dáng xinh đẹp nàng đỏ ửng hai bên má, "Nương tử, nàng lại quyến rũ ta, hắc hắc, nàng hiểu, vi phu thật sự không phải người có định lực."
"Phi, còn náo, bên ngoài có người tới." Nàng đá hắn một cước, ánh mắt nóng bỏng như vậy , khiến lòng người hoảng sợ.
Rất nhanh, Mộ Lăng Không phản ứng kịp, "Người của chàng? ?"
"Gia,tòa bộ thành viên của đoàn Long Đằng đến, xin ngài phân phó." Sau ba tiếng gõ cửa chậm mà có lực, một giọng nói thô két vang lên.
"Hầu lấy, vội đấy." Nói ra bốn chữ, Đế Tuấn tiến tới, che môi anh đào, g*m c*n mấy cái, lại cảm giác chưa đã ghiền, thở phì phò nói, " Mặt nạ da mềm này cản trở vô cùng, ghét ghét."
"Không phải là do chàng phân phó, ta mới mang lên nha, hiện tại lại ngại." Làm thê tử thật là không dễ dàng, gió cũng là hắn, mưa cũng là hắn, phu quân khó chiều.
"Cho nên nói rồi, phải nhanh giải quyết mọi chuyện, vì để sớm ngày nhìn rõ hình dáng nương tử, vi phu liều mạng với bọn hắn." Thong thả ung dung giúp nàng buộc lại áo xốc xếch, Đế Tuấn vẫn chưa thỏa mãn, l**m l**m cánh môi.
Trong nháy mắt lại khôi phục khuôn mặt uy nghiêm lạnh lùng, "Bốn người các ngươi cùng nhau vào đi."
Cửa nhà gỗ bị người từ bên ngoài nhẹ nhàng mở ra.
Trong nháy mắt khi cánh cửa khép mở , Mộ Lăng Không đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đông nghẹt bóng người đứng, một màu áo đen, dung nhập vào bóng đêm, quân dung uy nghi, không một người nói chuyện, trầm tĩnh nghiêm trang cùng đợi.
Bốn nam nữ, nối đuôi mà vào, cửa lần nữa đóng chặt, tránh cho tiết ra khí nóng trong phòng.
"Đoàn Long Đằng là ý tưởng tạm thời của phụ hoàng ý dùng để gây khó khăn cho vi phu khảo nghiệm, có một ngày, trong lúc hắn rãnh rỗi ăn no không có việc gì làm, thì viết một phong thơ cho ta lúc vẫn còn ở núi Thiếu Thất. . .
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn giữ lại tay nhỏ bé muốn lấy vũ khí của nàng, lại đưa túi rượu qua, để cho nàng uống liền ba ngụm, yêu cực kỳ bộ dáng xinh đẹp nàng đỏ ửng hai bên má, "Nương tử, nàng lại quyến rũ ta, hắc hắc, nàng hiểu, vi phu thật sự không phải người có định lực.""Phi, còn náo, bên ngoài có người tới." Nàng đá hắn một cước, ánh mắt nóng bỏng như vậy , khiến lòng người hoảng sợ.Rất nhanh, Mộ Lăng Không phản ứng kịp, "Người của chàng? ?""Gia,tòa bộ thành viên của đoàn Long Đằng đến, xin ngài phân phó." Sau ba tiếng gõ cửa chậm mà có lực, một giọng nói thô két vang lên."Hầu lấy, vội đấy." Nói ra bốn chữ, Đế Tuấn tiến tới, che môi anh đào, g*m c*n mấy cái, lại cảm giác chưa đã ghiền, thở phì phò nói, " Mặt nạ da mềm này cản trở vô cùng, ghét ghét.""Không phải là do chàng phân phó, ta mới mang lên nha, hiện tại lại ngại." Làm thê tử thật là không dễ dàng, gió cũng là hắn, mưa cũng là hắn, phu quân khó chiều."Cho nên nói rồi, phải nhanh giải quyết mọi chuyện, vì để sớm ngày nhìn rõ hình dáng nương tử, vi phu liều mạng với bọn hắn." Thong thả ung dung giúp nàng buộc lại áo xốc xếch, Đế Tuấn vẫn chưa thỏa mãn, l**m l**m cánh môi.Trong nháy mắt lại khôi phục khuôn mặt uy nghiêm lạnh lùng, "Bốn người các ngươi cùng nhau vào đi."Cửa nhà gỗ bị người từ bên ngoài nhẹ nhàng mở ra.Trong nháy mắt khi cánh cửa khép mở , Mộ Lăng Không đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đông nghẹt bóng người đứng, một màu áo đen, dung nhập vào bóng đêm, quân dung uy nghi, không một người nói chuyện, trầm tĩnh nghiêm trang cùng đợi.Bốn nam nữ, nối đuôi mà vào, cửa lần nữa đóng chặt, tránh cho tiết ra khí nóng trong phòng."Đoàn Long Đằng là ý tưởng tạm thời của phụ hoàng ý dùng để gây khó khăn cho vi phu khảo nghiệm, có một ngày, trong lúc hắn rãnh rỗi ăn no không có việc gì làm, thì viết một phong thơ cho ta lúc vẫn còn ở núi Thiếu Thất. . .