Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 389: Bắt nam nhân lên núi trước hiếp sau đó giết đóng băng (chín)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mới bắt đầu, Đế Tuấn vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt.Tiêu Duy Bạch rời đi, tiếng bước chân nặng nề giẫm trên đất, vọng lại không dứt.Trong lòng Mộ Lăng Không ứ đọng, nắm tay Đế Tuấn đi trở về."Phu quân, bộ tộc Tuyết Nữ là một phần của Đại Tuyết Sơn, có lẽ chúng ta nhìn thấy, mới là một góc của băng sơn." Còn có nhiều việc chấn động hơn đang chờ bọn họ ở phía trước.Con đường này, đi thật không thoải mái."Lăng Không, ta tới đây là muốn tìm kiếm phụ hoàng và mẫu hậu...việc của Đại Tuyết Sơn không quan hệ gì tới mình, vi phu không muốn quan tâm." Hắn không phải chúa cứu thế, cũng không còn kiên nhẫn để ý nhàn sự (*) của kẻ khác, mang theo cha mẹ cùng thê tử bình an rời khỏi đây, mới là mục đích duy nhất.* việc vớ vẩn, việc không quan hệ gì tới mình.Mặc dù giờ phút này Đế Tuấn cũng vô cùng vô cùng khó chịu....Khí thô bạo trong cơ thể, nồng nặc cơ hồ muốn căng vỡ thân thể.Hắn cần phát tiết sự căm tức tích tụ ra ngoài.Hy vọng rất nhanh là có thể được như mong muốn.Ba ngày, chỉ dùng ba ngày, Long Đằng đoàn đã khống chế được lối đi ra vào rừng rậm tuyết phong.Liên tục không ngừng điều binh đến, dưới sự tính toán khống chế của Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ , đem nơi này bao vây một con kiến chui không lọt.Nhìn bên ngoài, rừng rậm tuyết phong vẫn như cũ trăm ngàn năm qua không đổi, uy nghiêm, âm trầm, không hoan nghênh người xa lạ tiến vào.Nhưng rất nhiều thứ, đang âm thầm thay đổi.Đám người sa vào trong uy nghiêm, chưa phát hiện.Dưới yêu cầu mãnh liệt của Đế Tuấn, cùng sự giúp đỡ khéo tay của Chu Tước, Mộ Lăng Không lại lần nữa cải trang.Lúc này, nàng giả trang là một nam nhân, trên mặt sinh râu quai nón, vóc người nhỏ gầy, ngay cả ánh mắt xinh đẹp cũng rũ cụp xuống, tướng mạo của một người cha không thương mẹ không yêu khóc lóc.Đế Tuấn thấy thành quả thì vẻ mặt nhăn nhó, buồn bực một lúc lâu, "Nương tử xinh đẹp của ta, thật là uất ức cho nàng."
Mới bắt đầu, Đế Tuấn vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt.
Tiêu Duy Bạch rời đi, tiếng bước chân nặng nề giẫm trên đất, vọng lại không dứt.
Trong lòng Mộ Lăng Không ứ đọng, nắm tay Đế Tuấn đi trở về.
"Phu quân, bộ tộc Tuyết Nữ là một phần của Đại Tuyết Sơn, có lẽ chúng ta nhìn thấy, mới là một góc của băng sơn." Còn có nhiều việc chấn động hơn đang chờ bọn họ ở phía trước.
Con đường này, đi thật không thoải mái.
"Lăng Không, ta tới đây là muốn tìm kiếm phụ hoàng và mẫu hậu...việc của Đại Tuyết Sơn không quan hệ gì tới mình, vi phu không muốn quan tâm." Hắn không phải chúa cứu thế, cũng không còn kiên nhẫn để ý nhàn sự (*) của kẻ khác, mang theo cha mẹ cùng thê tử bình an rời khỏi đây, mới là mục đích duy nhất.
* việc vớ vẩn, việc không quan hệ gì tới mình.
Mặc dù giờ phút này Đế Tuấn cũng vô cùng vô cùng khó chịu....
Khí thô bạo trong cơ thể, nồng nặc cơ hồ muốn căng vỡ thân thể.
Hắn cần phát tiết sự căm tức tích tụ ra ngoài.
Hy vọng rất nhanh là có thể được như mong muốn.
Ba ngày, chỉ dùng ba ngày, Long Đằng đoàn đã khống chế được lối đi ra vào rừng rậm tuyết phong.
Liên tục không ngừng điều binh đến, dưới sự tính toán khống chế của Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ , đem nơi này bao vây một con kiến chui không lọt.
Nhìn bên ngoài, rừng rậm tuyết phong vẫn như cũ trăm ngàn năm qua không đổi, uy nghiêm, âm trầm, không hoan nghênh người xa lạ tiến vào.
Nhưng rất nhiều thứ, đang âm thầm thay đổi.
Đám người sa vào trong uy nghiêm, chưa phát hiện.
Dưới yêu cầu mãnh liệt của Đế Tuấn, cùng sự giúp đỡ khéo tay của Chu Tước, Mộ Lăng Không lại lần nữa cải trang.
Lúc này, nàng giả trang là một nam nhân, trên mặt sinh râu quai nón, vóc người nhỏ gầy, ngay cả ánh mắt xinh đẹp cũng rũ cụp xuống, tướng mạo của một người cha không thương mẹ không yêu khóc lóc.
Đế Tuấn thấy thành quả thì vẻ mặt nhăn nhó, buồn bực một lúc lâu, "Nương tử xinh đẹp của ta, thật là uất ức cho nàng."
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mới bắt đầu, Đế Tuấn vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt.Tiêu Duy Bạch rời đi, tiếng bước chân nặng nề giẫm trên đất, vọng lại không dứt.Trong lòng Mộ Lăng Không ứ đọng, nắm tay Đế Tuấn đi trở về."Phu quân, bộ tộc Tuyết Nữ là một phần của Đại Tuyết Sơn, có lẽ chúng ta nhìn thấy, mới là một góc của băng sơn." Còn có nhiều việc chấn động hơn đang chờ bọn họ ở phía trước.Con đường này, đi thật không thoải mái."Lăng Không, ta tới đây là muốn tìm kiếm phụ hoàng và mẫu hậu...việc của Đại Tuyết Sơn không quan hệ gì tới mình, vi phu không muốn quan tâm." Hắn không phải chúa cứu thế, cũng không còn kiên nhẫn để ý nhàn sự (*) của kẻ khác, mang theo cha mẹ cùng thê tử bình an rời khỏi đây, mới là mục đích duy nhất.* việc vớ vẩn, việc không quan hệ gì tới mình.Mặc dù giờ phút này Đế Tuấn cũng vô cùng vô cùng khó chịu....Khí thô bạo trong cơ thể, nồng nặc cơ hồ muốn căng vỡ thân thể.Hắn cần phát tiết sự căm tức tích tụ ra ngoài.Hy vọng rất nhanh là có thể được như mong muốn.Ba ngày, chỉ dùng ba ngày, Long Đằng đoàn đã khống chế được lối đi ra vào rừng rậm tuyết phong.Liên tục không ngừng điều binh đến, dưới sự tính toán khống chế của Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ , đem nơi này bao vây một con kiến chui không lọt.Nhìn bên ngoài, rừng rậm tuyết phong vẫn như cũ trăm ngàn năm qua không đổi, uy nghiêm, âm trầm, không hoan nghênh người xa lạ tiến vào.Nhưng rất nhiều thứ, đang âm thầm thay đổi.Đám người sa vào trong uy nghiêm, chưa phát hiện.Dưới yêu cầu mãnh liệt của Đế Tuấn, cùng sự giúp đỡ khéo tay của Chu Tước, Mộ Lăng Không lại lần nữa cải trang.Lúc này, nàng giả trang là một nam nhân, trên mặt sinh râu quai nón, vóc người nhỏ gầy, ngay cả ánh mắt xinh đẹp cũng rũ cụp xuống, tướng mạo của một người cha không thương mẹ không yêu khóc lóc.Đế Tuấn thấy thành quả thì vẻ mặt nhăn nhó, buồn bực một lúc lâu, "Nương tử xinh đẹp của ta, thật là uất ức cho nàng."