Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 392: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (hai)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Có thể hay không chọn điều thứ ba? ?" Đế Tuấn buồn bực xoa xoa mặt, "Không phải núi đao chính là biển lửa, chọn đường nào cũng không có quả ngon để ăn nha.""Nếu như tiến vào Đại Tuyết Sơn dễ dàng như vậy, nó cũng không tồn tại mấy trăm năm mà sừng sững không ngã." Lườm hắn một cái, Mộ Lăng Không thành thật để cho người cắn răng nghiến lợi, "Còn có một tin tức không được tốt lắm, đến nơi này, hai chúng ta phải tự mình đi lại, con ngựa cũng vô phép leo núi chui động."Đế Tuấn xoay người ôm lấy đầu ' hắc con lừa ' phun khí nóng, "Như vậy sao được, ta không thể bỏ lại ông bạn già, chúng ta cùng từng nhau trải qua năm tháng gian nan nhất, cam kết qua vĩnh viễn không chia cách nhau."Vẻ mặt lên án của hắn khiến Mộ Lăng Không dở khóc dở cười, làm ơn, làm ra bức này nét mặt sinh ly tử biệt cho ai nhìn đây."Sơn là Tuyết sơn, động rất sâu, đi vào không thể đi qua nơi hiểm yếu, chàng cõng ' hắc con lừa ' bay qua?" Nếu hắn đáp ứng, nàng sẽ để cho hắn và con ngựa cùng đi.Đế Tuấn im bặt, "' con lừa đen ' rất nặng...Nương tử là đang ép buộc.""Vác không được thì chấp nhận một mình đi tiếp, ' hắc con lừa ' hiểu tính người, nó lại ở chỗ này chờ chàng trở về." Lại nói phía sau có đội lớn nhân mã Long Đằng đoàn đi theo, ngựa cưỡi của hoàng đế, khẳng định bọn họ đem cung như tổ tông, có thể xảy ra vấn đề gì.Đế Tuấn đành phải xoay người xuống, kì kèo mè nheo thu xếp đồ đạc, trên lưng ' hắc con lừa ' mang rất nhiều đồ, hắn lấy gần nửa canh giờ, còn chưa giải quyết xong.Đôi mày thanh tú của Mộ Lăng Không khẽ run, kiên nhẫn đưa ra gần như không còn, cuối cùng không thể nhịn được nữa nói, " Ngươi xong chưa? Mang theo nhiều như vậy tạp nham thứ đồ hư, gây ra tiếng đinh đinh đang đang, là chê người ta không phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta sao?""Thật ra thì, những thứ này đều có chỗ trọng dụng, vi phu đã rất đơn giản hóa, không nghĩ vẫn còn nhiều như vậy."
"Có thể hay không chọn điều thứ ba? ?" Đế Tuấn buồn bực xoa xoa mặt, "Không phải núi đao chính là biển lửa, chọn đường nào cũng không có quả ngon để ăn nha."
"Nếu như tiến vào Đại Tuyết Sơn dễ dàng như vậy, nó cũng không tồn tại mấy trăm năm mà sừng sững không ngã." Lườm hắn một cái, Mộ Lăng Không thành thật để cho người cắn răng nghiến lợi, "Còn có một tin tức không được tốt lắm, đến nơi này, hai chúng ta phải tự mình đi lại, con ngựa cũng vô phép leo núi chui động."
Đế Tuấn xoay người ôm lấy đầu ' hắc con lừa ' phun khí nóng, "Như vậy sao được, ta không thể bỏ lại ông bạn già, chúng ta cùng từng nhau trải qua năm tháng gian nan nhất, cam kết qua vĩnh viễn không chia cách nhau."
Vẻ mặt lên án của hắn khiến Mộ Lăng Không dở khóc dở cười, làm ơn, làm ra bức này nét mặt sinh ly tử biệt cho ai nhìn đây.
"Sơn là Tuyết sơn, động rất sâu, đi vào không thể đi qua nơi hiểm yếu, chàng cõng ' hắc con lừa ' bay qua?" Nếu hắn đáp ứng, nàng sẽ để cho hắn và con ngựa cùng đi.
Đế Tuấn im bặt, "' con lừa đen ' rất nặng...Nương tử là đang ép buộc."
"Vác không được thì chấp nhận một mình đi tiếp, ' hắc con lừa ' hiểu tính người, nó lại ở chỗ này chờ chàng trở về." Lại nói phía sau có đội lớn nhân mã Long Đằng đoàn đi theo, ngựa cưỡi của hoàng đế, khẳng định bọn họ đem cung như tổ tông, có thể xảy ra vấn đề gì.
Đế Tuấn đành phải xoay người xuống, kì kèo mè nheo thu xếp đồ đạc, trên lưng ' hắc con lừa ' mang rất nhiều đồ, hắn lấy gần nửa canh giờ, còn chưa giải quyết xong.
Đôi mày thanh tú của Mộ Lăng Không khẽ run, kiên nhẫn đưa ra gần như không còn, cuối cùng không thể nhịn được nữa nói, " Ngươi xong chưa? Mang theo nhiều như vậy tạp nham thứ đồ hư, gây ra tiếng đinh đinh đang đang, là chê người ta không phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta sao?"
"Thật ra thì, những thứ này đều có chỗ trọng dụng, vi phu đã rất đơn giản hóa, không nghĩ vẫn còn nhiều như vậy."
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Có thể hay không chọn điều thứ ba? ?" Đế Tuấn buồn bực xoa xoa mặt, "Không phải núi đao chính là biển lửa, chọn đường nào cũng không có quả ngon để ăn nha.""Nếu như tiến vào Đại Tuyết Sơn dễ dàng như vậy, nó cũng không tồn tại mấy trăm năm mà sừng sững không ngã." Lườm hắn một cái, Mộ Lăng Không thành thật để cho người cắn răng nghiến lợi, "Còn có một tin tức không được tốt lắm, đến nơi này, hai chúng ta phải tự mình đi lại, con ngựa cũng vô phép leo núi chui động."Đế Tuấn xoay người ôm lấy đầu ' hắc con lừa ' phun khí nóng, "Như vậy sao được, ta không thể bỏ lại ông bạn già, chúng ta cùng từng nhau trải qua năm tháng gian nan nhất, cam kết qua vĩnh viễn không chia cách nhau."Vẻ mặt lên án của hắn khiến Mộ Lăng Không dở khóc dở cười, làm ơn, làm ra bức này nét mặt sinh ly tử biệt cho ai nhìn đây."Sơn là Tuyết sơn, động rất sâu, đi vào không thể đi qua nơi hiểm yếu, chàng cõng ' hắc con lừa ' bay qua?" Nếu hắn đáp ứng, nàng sẽ để cho hắn và con ngựa cùng đi.Đế Tuấn im bặt, "' con lừa đen ' rất nặng...Nương tử là đang ép buộc.""Vác không được thì chấp nhận một mình đi tiếp, ' hắc con lừa ' hiểu tính người, nó lại ở chỗ này chờ chàng trở về." Lại nói phía sau có đội lớn nhân mã Long Đằng đoàn đi theo, ngựa cưỡi của hoàng đế, khẳng định bọn họ đem cung như tổ tông, có thể xảy ra vấn đề gì.Đế Tuấn đành phải xoay người xuống, kì kèo mè nheo thu xếp đồ đạc, trên lưng ' hắc con lừa ' mang rất nhiều đồ, hắn lấy gần nửa canh giờ, còn chưa giải quyết xong.Đôi mày thanh tú của Mộ Lăng Không khẽ run, kiên nhẫn đưa ra gần như không còn, cuối cùng không thể nhịn được nữa nói, " Ngươi xong chưa? Mang theo nhiều như vậy tạp nham thứ đồ hư, gây ra tiếng đinh đinh đang đang, là chê người ta không phát hiện ra sự tồn tại của chúng ta sao?""Thật ra thì, những thứ này đều có chỗ trọng dụng, vi phu đã rất đơn giản hóa, không nghĩ vẫn còn nhiều như vậy."