Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 403: Lộ đùi, có đẹp hay không (3)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sự sống và cái chết, thực ra chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt.Cho dù có người sinh ra lòng nghi ngờ đi kiểm tra cẩn thận, cũng không cách nào ở trong khoảng thời gian ngắn tìm được được xác chết không biết bị cuốn đến nơi nào trong dòng nước xiết.Ở trong Đại Tuyết sơn nguy nga này, mỗi ngày đều có người mất tích, vĩnh viễn không trở về nữa.Thấy nhiều rồi, cũng tập mãi thành thói quen, dù sao mỗi người đều có số mạng của mình, người khác cũng không thể xen vào h*m m**n của người khácĐế Tuấn chính là nhìn trúng điểm này, mới dũ phát không kiêng nể gì.Nghe thấy lời của Mộ Lăng Không, hắn kinh ngạc lắc lắc đầu "Nương tử sao nói lời ấy? Nàng còn không hiểu vi phu sao? Kỳ thật, ta là một người thích chơi đùa, càng là có mục tiêu, lại càng sẽ cẩn thận, không ra nửa phần sai lầm. . . Nàng nói cho ta biết, không chỉ sẽ không phân tâm, ngược lại có thể khích lệ ta sớm nghĩ ra biện pháp chấm dứt tất cả mọi chuyện trước mắt."Đứa nhỏ của hắn và Lăng Không, tất nhiên cần phải sinh ra ở đại đô ấm áp như mùa xuân, để một khắc bảo bối mở mắt chào đời kia, cho nó nhìn thấy cảnh âật xinh đẹp nhất của thế gian.Điểm này, Đế Tuấn chỉ cần chút thời gian là có thể ra quyết định, vả lại tuyệt không có khả năng sửa đổi."Thôi, nói nhiều, nghĩ nhiều cũng vô dụng." Mộ Lăng Không thở sâu vài lần, bắt buộc chính mình trấn định lại, quan sát bốn phía trái phải "Cửa thứ nhất tạm thời xem như bình an thông qua, trước không có một đội người ngựa xuất hiện phía dưới, chúng ta cần nhanh chóng rời đi nơi này." Ngón tay của nàng hướng về phía trước, khẳng định nói, "Tới bên kia, còn có thật nhiều ngã rẽ nhỏ, cho dù bọn chúng phát hiện thứ gì, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đến nơi nào đuổi chúng ta."Đế Tuấn đứng bất động tại chỗ.Nắm lấy tay của Mộ Lăng Không chẳng lúc nào buông lỏng ra.Hắn tiến về phía trước một bước, dùng thân thể ngăn cản thê tử bên cạnh, hai mắt tập trung, nhìn về một nơi nào đó phía xa."Phu. . ." Nàng vừa định hỏi, đã thấy tay hắn làm động tác chớ có lên tiếng,

Sự sống và cái chết, thực ra chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt.

Cho dù có người sinh ra lòng nghi ngờ đi kiểm tra cẩn thận, cũng không cách nào ở trong khoảng thời gian ngắn tìm được được xác chết không biết bị
cuốn đến nơi nào trong dòng nước xiết.

Ở trong Đại Tuyết sơn nguy nga này, mỗi ngày đều có người mất tích, vĩnh viễn không trở về nữa.

Thấy nhiều rồi, cũng tập mãi thành thói quen, dù sao mỗi người đều có số
mạng của mình, người khác cũng không thể xen vào h*m m**n của người khác

Đế Tuấn chính là nhìn trúng điểm này, mới dũ phát không kiêng nể gì.

Nghe thấy lời của Mộ Lăng Không, hắn kinh ngạc lắc lắc đầu "Nương tử sao nói lời ấy? Nàng còn không hiểu vi phu sao? Kỳ thật, ta là một người thích
chơi đùa, càng là có mục tiêu, lại càng sẽ cẩn thận, không ra nửa phần
sai lầm. . . Nàng nói cho ta biết, không chỉ sẽ không phân tâm, ngược
lại có thể khích lệ ta sớm nghĩ ra biện pháp chấm dứt tất cả mọi chuyện trước mắt."

Đứa nhỏ của hắn và Lăng Không, tất nhiên cần
phải sinh ra ở đại đô ấm áp như mùa xuân, để một khắc bảo bối mở mắt
chào đời kia, cho nó nhìn thấy cảnh âật xinh đẹp nhất của thế gian.

Điểm này, Đế Tuấn chỉ cần chút thời gian là có thể ra quyết định, vả lại tuyệt không có khả năng sửa đổi.

"Thôi, nói nhiều, nghĩ nhiều cũng vô dụng." Mộ Lăng Không thở sâu vài lần, bắt buộc chính mình trấn định lại, quan sát bốn phía trái phải "Cửa thứ
nhất tạm thời xem như bình an thông qua, trước không có một đội người
ngựa xuất hiện phía dưới, chúng ta cần nhanh chóng rời đi nơi này." Ngón tay của nàng hướng về phía trước, khẳng định nói, "Tới bên kia, còn có
thật nhiều ngã rẽ nhỏ, cho dù bọn chúng phát hiện thứ gì, trong lúc
nhất thời cũng không biết nên đến nơi nào đuổi chúng ta."

Đế Tuấn đứng bất động tại chỗ.

Nắm lấy tay của Mộ Lăng Không chẳng lúc nào buông lỏng ra.

Hắn tiến về phía trước một bước, dùng thân thể ngăn cản thê tử bên cạnh, hai mắt tập trung, nhìn về một nơi nào đó phía xa.

"Phu. . ." Nàng vừa định hỏi, đã thấy tay hắn làm động tác chớ có lên tiếng,

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sự sống và cái chết, thực ra chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt.Cho dù có người sinh ra lòng nghi ngờ đi kiểm tra cẩn thận, cũng không cách nào ở trong khoảng thời gian ngắn tìm được được xác chết không biết bị cuốn đến nơi nào trong dòng nước xiết.Ở trong Đại Tuyết sơn nguy nga này, mỗi ngày đều có người mất tích, vĩnh viễn không trở về nữa.Thấy nhiều rồi, cũng tập mãi thành thói quen, dù sao mỗi người đều có số mạng của mình, người khác cũng không thể xen vào h*m m**n của người khácĐế Tuấn chính là nhìn trúng điểm này, mới dũ phát không kiêng nể gì.Nghe thấy lời của Mộ Lăng Không, hắn kinh ngạc lắc lắc đầu "Nương tử sao nói lời ấy? Nàng còn không hiểu vi phu sao? Kỳ thật, ta là một người thích chơi đùa, càng là có mục tiêu, lại càng sẽ cẩn thận, không ra nửa phần sai lầm. . . Nàng nói cho ta biết, không chỉ sẽ không phân tâm, ngược lại có thể khích lệ ta sớm nghĩ ra biện pháp chấm dứt tất cả mọi chuyện trước mắt."Đứa nhỏ của hắn và Lăng Không, tất nhiên cần phải sinh ra ở đại đô ấm áp như mùa xuân, để một khắc bảo bối mở mắt chào đời kia, cho nó nhìn thấy cảnh âật xinh đẹp nhất của thế gian.Điểm này, Đế Tuấn chỉ cần chút thời gian là có thể ra quyết định, vả lại tuyệt không có khả năng sửa đổi."Thôi, nói nhiều, nghĩ nhiều cũng vô dụng." Mộ Lăng Không thở sâu vài lần, bắt buộc chính mình trấn định lại, quan sát bốn phía trái phải "Cửa thứ nhất tạm thời xem như bình an thông qua, trước không có một đội người ngựa xuất hiện phía dưới, chúng ta cần nhanh chóng rời đi nơi này." Ngón tay của nàng hướng về phía trước, khẳng định nói, "Tới bên kia, còn có thật nhiều ngã rẽ nhỏ, cho dù bọn chúng phát hiện thứ gì, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đến nơi nào đuổi chúng ta."Đế Tuấn đứng bất động tại chỗ.Nắm lấy tay của Mộ Lăng Không chẳng lúc nào buông lỏng ra.Hắn tiến về phía trước một bước, dùng thân thể ngăn cản thê tử bên cạnh, hai mắt tập trung, nhìn về một nơi nào đó phía xa."Phu. . ." Nàng vừa định hỏi, đã thấy tay hắn làm động tác chớ có lên tiếng,

Quyển 4 - Chương 403: Lộ đùi, có đẹp hay không (3)