Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 405: Lộ đùi, có đẹp hay không (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tay nhỏ dời đến eo, đổi vị trí tiếp tục tứ ngược, đau cũ chưa dứt, đau mới đã đánh tới. Đế Tuấn cũng không nhúc nhích, mồm nói toàn lời dả dối bậy bạ."Đó! Từ trước đến giờ ngươi chưa từng cùng ta nói qua chuyện trong nhà đấy." Nam Cung Liên nhi nháy mắt mấy cái, thủy mâu ẩn tình, hướng về phía Mộ Lăng Không nhẹ nhàng hạ bái, "Tiêu Nhị gia hảo."Mộ Lăng Không làm sao lại không hiểu nàng đa lễ như vậy là có ý tứ gì.Đây rõ ràng là lấy thúc tẩu chi lễ (lễ nghi của người chị dâu) tới bái phỏng mà.Đế Tuấn hắn còn dám nói hai người không có gian tình....Nhìn Nam Cung Liên Nhi căn bản không có chút nào kiêng kị, không kịp chờ đợi muốn gặp người nhà của hắn rồi."Nam Cung cô nương, nhị đệ nhà ta trời sanh bản tính đần độn, nhìn thấy mỹ nhân càng thêm khẩn trương, ngươi cùng tỷ tỷ phía sau không nên nhìn chằm chằm hắn như vậy, nếu không đợi lát nữa hắn sẽ lại xấu hổ mà tìm cái khe đá chui vào." Có lẽ Đế Tuấn sợ nhìn lâu sẽ lộ ra sơ hở, cố gắng bày ra điệu bộ thoải mái trêu đùa để rời lực chú ý của các nàng.Mộ Lăng Không lại đối với ' Mỹ nhân ' hình dung như vậy thật sâu để ý.Biết Đế Tuấn đến bây giờ, hình như hắn chưa từng tán dương nàng như vậy.Thế nào? Chẳng lẽ ở trong lòng hắn, nàng không bằng Nam Cung Liên Nhi sao.Càng nghĩ càng giận, hạ thủ càng thêm không lưu tình, bấm véo càng hăng hái."Liên nhi tỷ, ngươi mau nhìn, Tiêu nhị gia ngượng ngùng thực giống cô nương trong nhà, lại còn nắm áo khoác Tiêu đại gia không buông chứ." Cô gái y phuc hồng phấn sau lưng Nam Cung Liên Nhi tên là Mị Yên, dựa vào địa vị khá cao phía dưới Liên Nhi, danh nghĩa là tỷ muội, trên thực tế cùng chủ tớ không khác biệt lắm.Cá lớn nuốt cá bé, là loại quy luật thích giả sinh tồn. (quy luật sống còn của con người)Cho dù ở Đai Tuyết Sơn, cũng thịnh hành đạo lý dưới đại thụ chỗ nào cũng mát."Không cho nói bậy, Tiêu gia huynh đệ ngàn dặm xa xôi đến đây, dựa vào chính mình đi đến nơi này, chúng ta nên kính nể mới phải..." Sóng mắt lấp lánh chuyển trở lại trên người Đế Tuấn, Nam Cung Liên Nhi yếu ớt hỏi....
Tay nhỏ dời đến eo, đổi vị trí tiếp tục tứ ngược, đau cũ chưa dứt, đau mới
đã đánh tới. Đế Tuấn cũng không nhúc nhích, mồm nói toàn lời dả dối bậy
bạ.
"Đó! Từ trước đến giờ ngươi chưa từng cùng ta nói qua chuyện
trong nhà đấy." Nam Cung Liên nhi nháy mắt mấy cái, thủy mâu ẩn tình,
hướng về phía Mộ Lăng Không nhẹ nhàng hạ bái, "Tiêu Nhị gia hảo."
Mộ Lăng Không làm sao lại không hiểu nàng đa lễ như vậy là có ý tứ gì.
Đây rõ ràng là lấy thúc tẩu chi lễ (lễ nghi của người chị dâu) tới bái phỏng mà.
Đế Tuấn hắn còn dám nói hai người không có gian tình....Nhìn Nam Cung Liên Nhi căn bản không có chút nào kiêng kị, không kịp chờ đợi muốn gặp
người nhà của hắn rồi.
"Nam Cung cô nương, nhị đệ nhà ta trời
sanh bản tính đần độn, nhìn thấy mỹ nhân càng thêm khẩn trương, ngươi
cùng tỷ tỷ phía sau không nên nhìn chằm chằm hắn như vậy, nếu không đợi
lát nữa hắn sẽ lại xấu hổ mà tìm cái khe đá chui vào." Có lẽ Đế Tuấn sợ
nhìn lâu sẽ lộ ra sơ hở, cố gắng bày ra điệu bộ thoải mái trêu đùa để
rời lực chú ý của các nàng.
Mộ Lăng Không lại đối với ' Mỹ nhân ' hình dung như vậy thật sâu để ý.
Biết Đế Tuấn đến bây giờ, hình như hắn chưa từng tán dương nàng như vậy.
Thế nào? Chẳng lẽ ở trong lòng hắn, nàng không bằng Nam Cung Liên Nhi sao.
Càng nghĩ càng giận, hạ thủ càng thêm không lưu tình, bấm véo càng hăng hái.
"Liên nhi tỷ, ngươi mau nhìn, Tiêu nhị gia ngượng ngùng thực giống cô nương
trong nhà, lại còn nắm áo khoác Tiêu đại gia không buông chứ." Cô gái y
phuc hồng phấn sau lưng Nam Cung Liên Nhi tên là Mị Yên, dựa vào địa vị
khá cao phía dưới Liên Nhi, danh nghĩa là tỷ muội, trên thực tế cùng chủ tớ không khác biệt lắm.
Cá lớn nuốt cá bé, là loại quy luật thích giả sinh tồn. (quy luật sống còn của con người)
Cho dù ở Đai Tuyết Sơn, cũng thịnh hành đạo lý dưới đại thụ chỗ nào cũng mát.
"Không cho nói bậy, Tiêu gia huynh đệ ngàn dặm xa xôi đến đây, dựa vào chính
mình đi đến nơi này, chúng ta nên kính nể mới phải..." Sóng mắt lấp lánh chuyển trở lại trên người Đế Tuấn, Nam Cung Liên Nhi yếu ớt hỏi....
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tay nhỏ dời đến eo, đổi vị trí tiếp tục tứ ngược, đau cũ chưa dứt, đau mới đã đánh tới. Đế Tuấn cũng không nhúc nhích, mồm nói toàn lời dả dối bậy bạ."Đó! Từ trước đến giờ ngươi chưa từng cùng ta nói qua chuyện trong nhà đấy." Nam Cung Liên nhi nháy mắt mấy cái, thủy mâu ẩn tình, hướng về phía Mộ Lăng Không nhẹ nhàng hạ bái, "Tiêu Nhị gia hảo."Mộ Lăng Không làm sao lại không hiểu nàng đa lễ như vậy là có ý tứ gì.Đây rõ ràng là lấy thúc tẩu chi lễ (lễ nghi của người chị dâu) tới bái phỏng mà.Đế Tuấn hắn còn dám nói hai người không có gian tình....Nhìn Nam Cung Liên Nhi căn bản không có chút nào kiêng kị, không kịp chờ đợi muốn gặp người nhà của hắn rồi."Nam Cung cô nương, nhị đệ nhà ta trời sanh bản tính đần độn, nhìn thấy mỹ nhân càng thêm khẩn trương, ngươi cùng tỷ tỷ phía sau không nên nhìn chằm chằm hắn như vậy, nếu không đợi lát nữa hắn sẽ lại xấu hổ mà tìm cái khe đá chui vào." Có lẽ Đế Tuấn sợ nhìn lâu sẽ lộ ra sơ hở, cố gắng bày ra điệu bộ thoải mái trêu đùa để rời lực chú ý của các nàng.Mộ Lăng Không lại đối với ' Mỹ nhân ' hình dung như vậy thật sâu để ý.Biết Đế Tuấn đến bây giờ, hình như hắn chưa từng tán dương nàng như vậy.Thế nào? Chẳng lẽ ở trong lòng hắn, nàng không bằng Nam Cung Liên Nhi sao.Càng nghĩ càng giận, hạ thủ càng thêm không lưu tình, bấm véo càng hăng hái."Liên nhi tỷ, ngươi mau nhìn, Tiêu nhị gia ngượng ngùng thực giống cô nương trong nhà, lại còn nắm áo khoác Tiêu đại gia không buông chứ." Cô gái y phuc hồng phấn sau lưng Nam Cung Liên Nhi tên là Mị Yên, dựa vào địa vị khá cao phía dưới Liên Nhi, danh nghĩa là tỷ muội, trên thực tế cùng chủ tớ không khác biệt lắm.Cá lớn nuốt cá bé, là loại quy luật thích giả sinh tồn. (quy luật sống còn của con người)Cho dù ở Đai Tuyết Sơn, cũng thịnh hành đạo lý dưới đại thụ chỗ nào cũng mát."Không cho nói bậy, Tiêu gia huynh đệ ngàn dặm xa xôi đến đây, dựa vào chính mình đi đến nơi này, chúng ta nên kính nể mới phải..." Sóng mắt lấp lánh chuyển trở lại trên người Đế Tuấn, Nam Cung Liên Nhi yếu ớt hỏi....