Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 414: Nữ đuổi theo nam, rất lao lực (4)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không tay khoác lên trên chuôi kiếm, trải qua Đế Tuấn đơn giản cải tạo, Tinh Thiết cự kiếm mặt ngoài có rất lớn thay đổi, nhưng mặc dù biểu tượng có thể lừa gạt mắt người, nó bẩm sinh hung hãn bá đạo lại cùng như trước một dạng.Công lực của nàng đến lúc này, có thể chém ngã được ba Nam Cung Liên Nhi đấy chứ.Có muốn động thủ hay không đây? Đây chính là môt vấn đề lớn.Tiếng cười duyên bên tai nghe thật khó chịu!Nam Cung Liên Nhi mơ ước nam nhân của nàng, mà nàng còn phải cố nén, không muốn nghe cũng không được.Đây quả thực là thử thách làm hao mòn tâm tính."Nương tử, đừng buồn. . . Vi phu đang ở phía sau nàng." Đế Tuấn dán tới đây, cũng không sợ khoảng cách gần như thế, hai người bàn luận xôn xao sẽ bị người nghe."Ta không buồn." Chỉ là muốn giết người mà thôi."Không bằng, chúng ta vào Tuyết Sơn liền qua sông rút cầu, như thế nào?" Hắn da mặt dày đề nghị, 3 phần nghiêm túc, bảy phần hài hước, làm cho người ta không phân biệt được là thật hay đùa."Chàng bỏ được sao? Nam Cung Cô Nương có thể được tính là cô gái tuyệt sắc trăm người có một đấy." Hắn hoàn toàn không có cảm giác sao?"Ah? Huynh đệ hai người đang nói chuyện gì?" Nam Cung Liên Nhi giống như nghe được huynh đệ Tiêu gia nhắc tới tên tuổi nàng, nhưng tốc độ nói chuyện của bọn họ quá nhanh, nàng không có nghe rõ ràng."Đệ đệ ta đang khen Nam Cung Cô Nương là cô gái tuyệt sắc trăm người có một." Đế Tuấn trả lời lớn tiếng, một câu nói, ngắt đầu bỏ đuôi, nghe cũng rất giống như là lời hữu ích.Liên Nhi tươi cười rạng rỡ, ngượng ngùng che gmặt, bàn tay nhỏ bé lạnh buốt, nhiệt độ nóng bỏng , khiến thân thể nàng hàng loạt rút chặt, "Tiêu nhị gia quá khen. . . Thật là không dám nhận."Mộ Lăng Không tức giận mãnh liệt trợn trắng mắt, hít sâu mấy ngụm lớn, yên lặng nhớ tới, nhịn được, đừng động thủ, ngàn vạn nhịn đến khi ra ngoài rồi nói.
Mộ Lăng Không tay
khoác lên trên chuôi kiếm, trải qua Đế Tuấn đơn giản cải tạo, Tinh
Thiết cự kiếm mặt ngoài có rất lớn thay đổi, nhưng mặc dù biểu tượng có thể lừa gạt mắt người, nó bẩm sinh hung hãn bá đạo lại cùng như trước
một dạng.
Công lực của nàng đến lúc này, có thể chém ngã được ba Nam Cung Liên Nhi đấy chứ.
Có muốn động thủ hay không đây? Đây chính là môt vấn đề lớn.
Tiếng cười duyên bên tai nghe thật khó chịu!
Nam Cung Liên Nhi mơ ước nam nhân của nàng, mà nàng còn phải cố nén, không muốn nghe cũng không được.
Đây quả thực là thử thách làm hao mòn tâm tính.
"Nương tử, đừng buồn. . . Vi phu đang ở phía sau nàng." Đế Tuấn dán tới đây,
cũng không sợ khoảng cách gần như thế, hai người bàn luận xôn xao sẽ bị
người nghe.
"Ta không buồn." Chỉ là muốn giết người mà thôi.
"Không bằng, chúng ta vào Tuyết Sơn liền qua sông rút cầu, như thế nào?" Hắn
da mặt dày đề nghị, 3 phần nghiêm túc, bảy phần hài hước, làm cho người
ta không phân biệt được là thật hay đùa.
"Chàng bỏ được sao? Nam
Cung Cô Nương có thể được tính là cô gái tuyệt sắc trăm người có một
đấy." Hắn hoàn toàn không có cảm giác sao?
"Ah? Huynh đệ hai
người đang nói chuyện gì?" Nam Cung Liên Nhi giống như nghe được huynh
đệ Tiêu gia nhắc tới tên tuổi nàng, nhưng tốc độ nói chuyện của bọn họ
quá nhanh, nàng không có nghe rõ ràng.
"Đệ đệ ta đang khen Nam
Cung Cô Nương là cô gái tuyệt sắc trăm người có một." Đế Tuấn trả lời
lớn tiếng, một câu nói, ngắt đầu bỏ đuôi, nghe cũng rất giống như là lời hữu ích.
Liên Nhi tươi cười rạng rỡ, ngượng ngùng che gmặt, bàn
tay nhỏ bé lạnh buốt, nhiệt độ nóng bỏng , khiến thân thể nàng hàng loạt rút chặt, "Tiêu nhị gia quá khen. . . Thật là không dám nhận."
Mộ Lăng Không tức giận mãnh liệt trợn trắng mắt, hít sâu mấy ngụm lớn, yên lặng nhớ tới, nhịn được, đừng động thủ, ngàn vạn nhịn đến khi ra ngoài
rồi nói.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không tay khoác lên trên chuôi kiếm, trải qua Đế Tuấn đơn giản cải tạo, Tinh Thiết cự kiếm mặt ngoài có rất lớn thay đổi, nhưng mặc dù biểu tượng có thể lừa gạt mắt người, nó bẩm sinh hung hãn bá đạo lại cùng như trước một dạng.Công lực của nàng đến lúc này, có thể chém ngã được ba Nam Cung Liên Nhi đấy chứ.Có muốn động thủ hay không đây? Đây chính là môt vấn đề lớn.Tiếng cười duyên bên tai nghe thật khó chịu!Nam Cung Liên Nhi mơ ước nam nhân của nàng, mà nàng còn phải cố nén, không muốn nghe cũng không được.Đây quả thực là thử thách làm hao mòn tâm tính."Nương tử, đừng buồn. . . Vi phu đang ở phía sau nàng." Đế Tuấn dán tới đây, cũng không sợ khoảng cách gần như thế, hai người bàn luận xôn xao sẽ bị người nghe."Ta không buồn." Chỉ là muốn giết người mà thôi."Không bằng, chúng ta vào Tuyết Sơn liền qua sông rút cầu, như thế nào?" Hắn da mặt dày đề nghị, 3 phần nghiêm túc, bảy phần hài hước, làm cho người ta không phân biệt được là thật hay đùa."Chàng bỏ được sao? Nam Cung Cô Nương có thể được tính là cô gái tuyệt sắc trăm người có một đấy." Hắn hoàn toàn không có cảm giác sao?"Ah? Huynh đệ hai người đang nói chuyện gì?" Nam Cung Liên Nhi giống như nghe được huynh đệ Tiêu gia nhắc tới tên tuổi nàng, nhưng tốc độ nói chuyện của bọn họ quá nhanh, nàng không có nghe rõ ràng."Đệ đệ ta đang khen Nam Cung Cô Nương là cô gái tuyệt sắc trăm người có một." Đế Tuấn trả lời lớn tiếng, một câu nói, ngắt đầu bỏ đuôi, nghe cũng rất giống như là lời hữu ích.Liên Nhi tươi cười rạng rỡ, ngượng ngùng che gmặt, bàn tay nhỏ bé lạnh buốt, nhiệt độ nóng bỏng , khiến thân thể nàng hàng loạt rút chặt, "Tiêu nhị gia quá khen. . . Thật là không dám nhận."Mộ Lăng Không tức giận mãnh liệt trợn trắng mắt, hít sâu mấy ngụm lớn, yên lặng nhớ tới, nhịn được, đừng động thủ, ngàn vạn nhịn đến khi ra ngoài rồi nói.