Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 418: Nữ truy nam, rất tốn sức (8)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Nếu như đứa nhỏ không có cha mẹ, nhất định sẽ bị ăn h**p, vậy tốt hơn hết là nó đừng nên đến thế giới này chịu khổ, cả đời này ta đều là cô nhi, không ai quản, không ai yêu, nỗi khổ này, ta rõ ràng nhất. . . Được rồi, không nói nhiều, chàng quăng ta qua đi." Nơi này hoàn toàn không nơi tốt đẹp gì để nói tán dóc, chỉ cần Đế Tuấn có thể hiểu được tâm ý của nàng là được rồi.Bị người nào đó khéo léo uy h**p một cách kỳ cục, cả đời này của hắn, đại khái cũng không giống như giờ phút này ngay cả một câu phản bác cũng không dám.Biểu tình của Lăng Không còn thật nghiêm túc nha.Nếu như hắn không có nghe lầm mà nói, nương tử nhà hắn là lấy một xác hai mạng đến để uy h**p hắn.Không đúng, hắn cũng rất cố gắng nha, có lẽ là một xác ba mạng, bốn mạng. . .Lắc lắc đầu, thuận tiện dùng hết toàn lực, cầm nhuyễn kiếm cuốn chặt lấy nàng nhẹ bay qua, Đế Tuấn hướng xuống phun một ngụm nước bọt, lầm bầm lầu bầu nói "Ai muốn chết? Lão tử tiếc mạng như vậy!"Mộ Lăng Không chân hơi dính, lại bắt đầu tháo đai lưng ra.Không đủ dài, lại đem Thất Tinh trọng kiếm trói ở một đầu, ra sức muốn quăng qua phía Đế Tuấn ——Cám ơn trời đất, vừa hay đủ dùng."Phu quân! ! ! Lại đây! !" Thân thể căng cứng, dưới lòng bàn chân đau rát giống như bị kim đâm, vững vàng đứng lại, nàng chịu được, nhất định có thể để hắn bình an trở về.Có điểm mượn lực, Đế Tuấn lập tức giống như con vượn nhanh nhẹn, một cánh tay đung đưa qua, lắc mấy cái liền đến bên cạnh người hắn.Mũi chân mới hạ xuống, hắn đã bị nàng cậy mạnh một phen, kéo vào trong lòng, thân thể không ngừng run run lên, nói cái gì cũng đều không nói ra được.Đai lưng theo gió lạnh bay bay tới, Tinh Thiết trọng kiếm vẫn còn đang gắt gao đính ở trên vách đá đối diện, một ít đoạn theo gió bay lên, uốn lượn quanh co, giống như một con rồng bay."Kiếm của ngươi. . ." Đây chính là bảo bối không rời khỏi người của Mộ Lăng Không nha."Bỏ đi." Chỉ cần hắn còn sống, ngoại vật đều có thể bỏ.

"Nếu như đứa nhỏ
không có cha mẹ, nhất định sẽ bị ăn h**p, vậy tốt hơn hết là nó đừng nên đến thế giới này chịu khổ, cả đời này ta đều là cô nhi, không ai quản,
không ai yêu, nỗi khổ này, ta rõ ràng nhất. . . Được rồi, không nói
nhiều, chàng quăng ta qua đi." Nơi này hoàn toàn không nơi tốt đẹp gì để nói tán dóc, chỉ cần Đế Tuấn có thể hiểu được tâm ý của nàng là được
rồi.

Bị người nào đó khéo léo uy h**p một cách kỳ cục, cả
đời này của hắn, đại khái cũng không giống như giờ phút này ngay cả một
câu phản bác cũng không dám.

Biểu tình của Lăng Không còn thật nghiêm túc nha.

Nếu như hắn không có nghe lầm mà nói, nương tử nhà hắn là lấy một xác hai mạng đến để uy h**p hắn.

Không đúng, hắn cũng rất cố gắng nha, có lẽ là một xác ba mạng, bốn mạng. . .

Lắc lắc đầu, thuận tiện dùng hết toàn lực, cầm nhuyễn kiếm cuốn chặt lấy
nàng nhẹ bay qua, Đế Tuấn hướng xuống phun một ngụm nước bọt, lầm bầm
lầu bầu nói "Ai muốn chết? Lão tử tiếc mạng như vậy!"

Mộ Lăng Không chân hơi dính, lại bắt đầu tháo đai lưng ra.

Không đủ dài, lại đem Thất Tinh trọng kiếm trói ở một đầu, ra sức muốn quăng qua phía Đế Tuấn ——

Cám ơn trời đất, vừa hay đủ dùng.

"Phu quân! ! ! Lại đây! !" Thân thể căng cứng, dưới lòng bàn chân đau rát
giống như bị kim đâm, vững vàng đứng lại, nàng chịu được, nhất định có
thể để hắn bình an trở về.

Có điểm mượn lực, Đế Tuấn lập tức giống như con vượn nhanh nhẹn, một cánh tay đung đưa qua, lắc mấy cái
liền đến bên cạnh người hắn.

Mũi chân mới hạ xuống, hắn đã
bị nàng cậy mạnh một phen, kéo vào trong lòng, thân thể không ngừng run
run lên, nói cái gì cũng đều không nói ra được.

Đai lưng
theo gió lạnh bay bay tới, Tinh Thiết trọng kiếm vẫn còn đang gắt gao
đính ở trên vách đá đối diện, một ít đoạn theo gió bay lên, uốn lượn
quanh co, giống như một con rồng bay.

"Kiếm của ngươi. . ." Đây chính là bảo bối không rời khỏi người của Mộ Lăng Không nha.

"Bỏ đi." Chỉ cần hắn còn sống, ngoại vật đều có thể bỏ.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Nếu như đứa nhỏ không có cha mẹ, nhất định sẽ bị ăn h**p, vậy tốt hơn hết là nó đừng nên đến thế giới này chịu khổ, cả đời này ta đều là cô nhi, không ai quản, không ai yêu, nỗi khổ này, ta rõ ràng nhất. . . Được rồi, không nói nhiều, chàng quăng ta qua đi." Nơi này hoàn toàn không nơi tốt đẹp gì để nói tán dóc, chỉ cần Đế Tuấn có thể hiểu được tâm ý của nàng là được rồi.Bị người nào đó khéo léo uy h**p một cách kỳ cục, cả đời này của hắn, đại khái cũng không giống như giờ phút này ngay cả một câu phản bác cũng không dám.Biểu tình của Lăng Không còn thật nghiêm túc nha.Nếu như hắn không có nghe lầm mà nói, nương tử nhà hắn là lấy một xác hai mạng đến để uy h**p hắn.Không đúng, hắn cũng rất cố gắng nha, có lẽ là một xác ba mạng, bốn mạng. . .Lắc lắc đầu, thuận tiện dùng hết toàn lực, cầm nhuyễn kiếm cuốn chặt lấy nàng nhẹ bay qua, Đế Tuấn hướng xuống phun một ngụm nước bọt, lầm bầm lầu bầu nói "Ai muốn chết? Lão tử tiếc mạng như vậy!"Mộ Lăng Không chân hơi dính, lại bắt đầu tháo đai lưng ra.Không đủ dài, lại đem Thất Tinh trọng kiếm trói ở một đầu, ra sức muốn quăng qua phía Đế Tuấn ——Cám ơn trời đất, vừa hay đủ dùng."Phu quân! ! ! Lại đây! !" Thân thể căng cứng, dưới lòng bàn chân đau rát giống như bị kim đâm, vững vàng đứng lại, nàng chịu được, nhất định có thể để hắn bình an trở về.Có điểm mượn lực, Đế Tuấn lập tức giống như con vượn nhanh nhẹn, một cánh tay đung đưa qua, lắc mấy cái liền đến bên cạnh người hắn.Mũi chân mới hạ xuống, hắn đã bị nàng cậy mạnh một phen, kéo vào trong lòng, thân thể không ngừng run run lên, nói cái gì cũng đều không nói ra được.Đai lưng theo gió lạnh bay bay tới, Tinh Thiết trọng kiếm vẫn còn đang gắt gao đính ở trên vách đá đối diện, một ít đoạn theo gió bay lên, uốn lượn quanh co, giống như một con rồng bay."Kiếm của ngươi. . ." Đây chính là bảo bối không rời khỏi người của Mộ Lăng Không nha."Bỏ đi." Chỉ cần hắn còn sống, ngoại vật đều có thể bỏ.

Quyển 4 - Chương 418: Nữ truy nam, rất tốn sức (8)