Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 427: Gian tình thiên, xấu hổ ox (bảy)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn có cách khiến Đế Tuấn cạo hết tóc làm hòa thượng, tự nhiên cũng có biện pháp thắng lần nữa, để cho hài tử trong bụng Cửu tẩu thành truyền nhân của hắn.Đường thông đến Đại Tuyết Sơn, cũng không phải chỉ có một con đường mọi người hay đi kia.Điều này cũng không có gì là kỳ quái.Đường đi bên trong núi, thậm chí còn nguy hiểm hơn mặt đất, trừ những gì đã bị chinh phục bên ngoài, còn hơn phân nửa đều che giấu ở trong bóng tối, khiến người ta không dễ dàng đến gần.Khắp nơi ẩn núp nguy cơ, ngược lại trở thành che trở tốt nhất, đem lối đi từ trước đến nay bảo vệ tốt.Quẹo trái, quẹo phải, leo lên, nhảy xuống.Có lúc, làm cho người ta cảm thấy đã đi tới cuối đường.Mà hi vọng thường xuất hiện vào một chốc này.Nếu trong tay không có tấm da dê chỉ dẫn, thật sự rất khó phát hiện ra bí ẩn cất giấu trong đó.Đã có thể cảm giác mát mẻ thổi tới từ cửa, khoảng cách lối ra bên ngoài càng ngày càng gần.Đế Tuấn dừng lại cước bộ, chờ Thái Nhất chạy tới, quơ quơ tấm da dê thấp miệng hỏi, "Đồ chơi này thật sự là tìm thấy trong cung?""Không sai, là ta tìm được bên trong ngự thư phòng, được kẹp ở giữa đống tấu chương khiến người ta nhức đầu đặt trong rương lớn hướng Tây." Thái Nhất kéo dài thanh âm.Túi da trong nước băng gần như cứng lại, Đế Tuấn hung hăng miệng nói lớn, đang cần cảm giác mát mẻ tới làm phấn chấn tinh thần, "Cái rương kia không phải của ta, đồ bên trong tất cả là của phụ hoàng.""Cha thật là trâu a, ngay cả bản đồ Đại Tuyết Sơn cũng lấy tới tay." Thái Nhất cợt nhả huýt sáo, khen ngợi không có chút thành ý nào.Bản đồ xuất hiện, thật là quỷ dị.Muốn nói Linh đế hoàn toàn không biết, thật đúng là không thể khiến người ta tin phục nha."Mặc kệ nó, vào xem một chút sẽ biết." Khoảng cách cửa ra không xa, hơn nữa còn nối thẳng đến thủ phủ Đại Tuyết Sơn, hy vọng người đi tuần tra không quá nhiều.
Hắn có cách khiến Đế
Tuấn cạo hết tóc làm hòa thượng, tự nhiên cũng có biện pháp thắng lần
nữa, để cho hài tử trong bụng Cửu tẩu thành truyền nhân của hắn.
Đường thông đến Đại Tuyết Sơn, cũng không phải chỉ có một con đường mọi người hay đi kia.
Điều này cũng không có gì là kỳ quái.
Đường đi bên trong núi, thậm chí còn nguy hiểm hơn mặt đất, trừ những gì đã
bị chinh phục bên ngoài, còn hơn phân nửa đều che giấu ở trong bóng tối, khiến người ta không dễ dàng đến gần.
Khắp nơi ẩn núp nguy cơ, ngược lại trở thành che trở tốt nhất, đem lối đi từ trước đến nay bảo vệ tốt.
Quẹo trái, quẹo phải, leo lên, nhảy xuống.
Có lúc, làm cho người ta cảm thấy đã đi tới cuối đường.
Mà hi vọng thường xuất hiện vào một chốc này.
Nếu trong tay không có tấm da dê chỉ dẫn, thật sự rất khó phát hiện ra bí ẩn cất giấu trong đó.
Đã có thể cảm giác mát mẻ thổi tới từ cửa, khoảng cách lối ra bên ngoài càng ngày càng gần.
Đế Tuấn dừng lại cước bộ, chờ Thái Nhất chạy tới, quơ quơ tấm da dê thấp
miệng hỏi, "Đồ chơi này thật sự là tìm thấy trong cung?"
"Không
sai, là ta tìm được bên trong ngự thư phòng, được kẹp ở giữa đống tấu
chương khiến người ta nhức đầu đặt trong rương lớn hướng Tây." Thái Nhất kéo dài thanh âm.
Túi da trong nước băng gần như cứng lại, Đế
Tuấn hung hăng miệng nói lớn, đang cần cảm giác mát mẻ tới làm phấn chấn tinh thần, "Cái rương kia không phải của ta, đồ bên trong tất cả là của phụ hoàng."
"Cha thật là trâu a, ngay cả bản đồ Đại Tuyết Sơn
cũng lấy tới tay." Thái Nhất cợt nhả huýt sáo, khen ngợi không có chút
thành ý nào.
Bản đồ xuất hiện, thật là quỷ dị.
Muốn nói Linh đế hoàn toàn không biết, thật đúng là không thể khiến người ta tin phục nha.
"Mặc kệ nó, vào xem một chút sẽ biết." Khoảng cách cửa ra không xa, hơn nữa
còn nối thẳng đến thủ phủ Đại Tuyết Sơn, hy vọng người đi tuần tra không quá nhiều.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn có cách khiến Đế Tuấn cạo hết tóc làm hòa thượng, tự nhiên cũng có biện pháp thắng lần nữa, để cho hài tử trong bụng Cửu tẩu thành truyền nhân của hắn.Đường thông đến Đại Tuyết Sơn, cũng không phải chỉ có một con đường mọi người hay đi kia.Điều này cũng không có gì là kỳ quái.Đường đi bên trong núi, thậm chí còn nguy hiểm hơn mặt đất, trừ những gì đã bị chinh phục bên ngoài, còn hơn phân nửa đều che giấu ở trong bóng tối, khiến người ta không dễ dàng đến gần.Khắp nơi ẩn núp nguy cơ, ngược lại trở thành che trở tốt nhất, đem lối đi từ trước đến nay bảo vệ tốt.Quẹo trái, quẹo phải, leo lên, nhảy xuống.Có lúc, làm cho người ta cảm thấy đã đi tới cuối đường.Mà hi vọng thường xuất hiện vào một chốc này.Nếu trong tay không có tấm da dê chỉ dẫn, thật sự rất khó phát hiện ra bí ẩn cất giấu trong đó.Đã có thể cảm giác mát mẻ thổi tới từ cửa, khoảng cách lối ra bên ngoài càng ngày càng gần.Đế Tuấn dừng lại cước bộ, chờ Thái Nhất chạy tới, quơ quơ tấm da dê thấp miệng hỏi, "Đồ chơi này thật sự là tìm thấy trong cung?""Không sai, là ta tìm được bên trong ngự thư phòng, được kẹp ở giữa đống tấu chương khiến người ta nhức đầu đặt trong rương lớn hướng Tây." Thái Nhất kéo dài thanh âm.Túi da trong nước băng gần như cứng lại, Đế Tuấn hung hăng miệng nói lớn, đang cần cảm giác mát mẻ tới làm phấn chấn tinh thần, "Cái rương kia không phải của ta, đồ bên trong tất cả là của phụ hoàng.""Cha thật là trâu a, ngay cả bản đồ Đại Tuyết Sơn cũng lấy tới tay." Thái Nhất cợt nhả huýt sáo, khen ngợi không có chút thành ý nào.Bản đồ xuất hiện, thật là quỷ dị.Muốn nói Linh đế hoàn toàn không biết, thật đúng là không thể khiến người ta tin phục nha."Mặc kệ nó, vào xem một chút sẽ biết." Khoảng cách cửa ra không xa, hơn nữa còn nối thẳng đến thủ phủ Đại Tuyết Sơn, hy vọng người đi tuần tra không quá nhiều.