Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 438: Là người, thì có dục vọng (8)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mấy người bước chân lên địa bàn Đại Tuyết Sơn, chung quanh tuy rằng vắng vẻ không người, nhưng không dám đảm bảo đến lúc nào đó từ nơi bí mật bỗng xuất hiện mấy tên cao thủ chạy ra, vẫn là sớm lên kế hoạch, mới là thượng sách."Chúng ta đi thôi." Mộ Lăng Không đứng lên, dặn dò lần nữa "Ta không ngăn cản các ngươi đi, nhưng là tuyệt đối không được khinh thường sơ suất, định nghĩa cao thủ ở Đại Tuyết Sơn hoàn toàn khác so với Trung Nguyên, lấy công lực trước mắt của ta mà nói, nhiều nhất bằng ba thành của Hậu Thổ thánh mẫu."Có Đế Tuấn ở bên người, Mộ Lăng Không có cơ hội cực nhỏ để có thể xuất thủ.Ba thành theo lời từ miệng nàng, chỉ là một khái niệm rất mông lung, dọa đến không ít người.Không lâu sau, khi bọn họ có cơ hội đối diện với Đại Tuyết sơn trong truyền thuyết Đại thì mới hiểu được Mộ Lăng Không lo lắng tuyệt không phải vô căn cứ.Có đôi khi người khác cảnh cáo vẫn là nên nghe thỏa đáng một chút.Kẻ tài cao gan cũng lớn, đích xác không sai.Nhưng còn có một câu tục ngữ tên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.... ...Toàn bộ bố cục của Đại Tuyết Sơn, đều là lấy Chủ Điện triển khai.Mấy trăm năm trước, cũng là có nơi này đầu tiên, rồi sau đó mới theo thời gian trôi qua, dần dần xuất hiện cảnh tượng phồn hoa bên ngoài điện.Chủ Điện, được một thế hệ gọi là Hậu Thổ Thần Điện, chính là chỗ tâm tạng của Đại Tuyết Sơn, nơi này đứng đầu ở Đại Tuyết Sơn, cùng với thành quả trí tuệ của mấy trăm vị cao thủ trong Đại Tuyết Sơn.Giống như miêu tả bên ngoài, Đại Tuyết Sơn là một chỗ thế ngoại đào viên tránh xa hồng trần, như vậy chắn chắn Hậu Thổ thần điện chính là nơi cất giữ trưng bày trân bảo.Vàng bạc có giá trị, những bí tịch võ công tư mật được xưng tục là vật vô giá, cho dù chỉ truyền ra một quyển, cũng có thể trở thành chí bảo mà người giang hồ đổ xô vào.Mà bây giờ, nó đang mở rộng cánh cửa, vắng vẻ nghênh đón khách nhân từ xa tới.Không? ?Không sai!Giống thành trấn phía dưới, một bóng người cũng không có, trong trong ngoài ngoài, trừ bỏ xanh vàng rực rỡ, bài trí vô giá ở ngoài, có vật sống gì thở ngược lại trở thành việc lạ.

Mấy người bước chân
lên địa bàn Đại Tuyết Sơn, chung quanh tuy rằng vắng vẻ không người,
nhưng không dám đảm bảo đến lúc nào đó từ nơi bí mật bỗng xuất hiện mấy
tên cao thủ chạy ra, vẫn là sớm lên kế hoạch, mới là thượng sách.

"Chúng ta đi thôi." Mộ Lăng Không đứng lên, dặn dò lần nữa "Ta không ngăn cản
các ngươi đi, nhưng là tuyệt đối không được khinh thường sơ suất, định
nghĩa cao thủ ở Đại Tuyết Sơn hoàn toàn khác so với Trung Nguyên, lấy
công lực trước mắt của ta mà nói, nhiều nhất bằng ba thành của Hậu Thổ
thánh mẫu."

Có Đế Tuấn ở bên người, Mộ Lăng Không có cơ hội cực nhỏ để có thể xuất thủ.

Ba thành theo lời từ miệng nàng, chỉ là một khái niệm rất mông lung, dọa đến không ít người.

Không lâu sau, khi bọn họ có cơ hội đối diện với Đại Tuyết sơn trong truyền
thuyết Đại thì mới hiểu được Mộ Lăng Không lo lắng tuyệt không phải vô
căn cứ.

Có đôi khi người khác cảnh cáo vẫn là nên nghe thỏa đáng một chút.

Kẻ tài cao gan cũng lớn, đích xác không sai.

Nhưng còn có một câu tục ngữ tên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

... ...

Toàn bộ bố cục của Đại Tuyết Sơn, đều là lấy Chủ Điện triển khai.

Mấy trăm năm trước, cũng là có nơi này đầu tiên, rồi sau đó mới theo thời
gian trôi qua, dần dần xuất hiện cảnh tượng phồn hoa bên ngoài điện.

Chủ Điện, được một thế hệ gọi là Hậu Thổ Thần Điện, chính là chỗ tâm tạng
của Đại Tuyết Sơn, nơi này đứng đầu ở Đại Tuyết Sơn, cùng với thành quả
trí tuệ của mấy trăm vị cao thủ trong Đại Tuyết Sơn.

Giống
như miêu tả bên ngoài, Đại Tuyết Sơn là một chỗ thế ngoại đào viên tránh xa hồng trần, như vậy chắn chắn Hậu Thổ thần điện chính là nơi cất giữ
trưng bày trân bảo.

Vàng bạc có giá trị, những bí tịch võ
công tư mật được xưng tục là vật vô giá, cho dù chỉ truyền ra một quyển, cũng có thể trở thành chí bảo mà người giang hồ đổ xô vào.

Mà bây giờ, nó đang mở rộng cánh cửa, vắng vẻ nghênh đón khách nhân từ xa tới.

Không? ?

Không sai!

Giống thành trấn phía dưới, một bóng người cũng không có, trong trong ngoài
ngoài, trừ bỏ xanh vàng rực rỡ, bài trí vô giá ở ngoài, có vật sống gì
thở ngược lại trở thành việc lạ.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mấy người bước chân lên địa bàn Đại Tuyết Sơn, chung quanh tuy rằng vắng vẻ không người, nhưng không dám đảm bảo đến lúc nào đó từ nơi bí mật bỗng xuất hiện mấy tên cao thủ chạy ra, vẫn là sớm lên kế hoạch, mới là thượng sách."Chúng ta đi thôi." Mộ Lăng Không đứng lên, dặn dò lần nữa "Ta không ngăn cản các ngươi đi, nhưng là tuyệt đối không được khinh thường sơ suất, định nghĩa cao thủ ở Đại Tuyết Sơn hoàn toàn khác so với Trung Nguyên, lấy công lực trước mắt của ta mà nói, nhiều nhất bằng ba thành của Hậu Thổ thánh mẫu."Có Đế Tuấn ở bên người, Mộ Lăng Không có cơ hội cực nhỏ để có thể xuất thủ.Ba thành theo lời từ miệng nàng, chỉ là một khái niệm rất mông lung, dọa đến không ít người.Không lâu sau, khi bọn họ có cơ hội đối diện với Đại Tuyết sơn trong truyền thuyết Đại thì mới hiểu được Mộ Lăng Không lo lắng tuyệt không phải vô căn cứ.Có đôi khi người khác cảnh cáo vẫn là nên nghe thỏa đáng một chút.Kẻ tài cao gan cũng lớn, đích xác không sai.Nhưng còn có một câu tục ngữ tên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.... ...Toàn bộ bố cục của Đại Tuyết Sơn, đều là lấy Chủ Điện triển khai.Mấy trăm năm trước, cũng là có nơi này đầu tiên, rồi sau đó mới theo thời gian trôi qua, dần dần xuất hiện cảnh tượng phồn hoa bên ngoài điện.Chủ Điện, được một thế hệ gọi là Hậu Thổ Thần Điện, chính là chỗ tâm tạng của Đại Tuyết Sơn, nơi này đứng đầu ở Đại Tuyết Sơn, cùng với thành quả trí tuệ của mấy trăm vị cao thủ trong Đại Tuyết Sơn.Giống như miêu tả bên ngoài, Đại Tuyết Sơn là một chỗ thế ngoại đào viên tránh xa hồng trần, như vậy chắn chắn Hậu Thổ thần điện chính là nơi cất giữ trưng bày trân bảo.Vàng bạc có giá trị, những bí tịch võ công tư mật được xưng tục là vật vô giá, cho dù chỉ truyền ra một quyển, cũng có thể trở thành chí bảo mà người giang hồ đổ xô vào.Mà bây giờ, nó đang mở rộng cánh cửa, vắng vẻ nghênh đón khách nhân từ xa tới.Không? ?Không sai!Giống thành trấn phía dưới, một bóng người cũng không có, trong trong ngoài ngoài, trừ bỏ xanh vàng rực rỡ, bài trí vô giá ở ngoài, có vật sống gì thở ngược lại trở thành việc lạ.

Quyển 4 - Chương 438: Là người, thì có dục vọng (8)