Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 441: Thần dược đoàn tụ, nhìn ngươi cũng không từ (1)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Phu quân, có lẽ chúng ta ra bên ngoài chờ một lát đi! Hiện tại có chút bất tiện, vạn nhất bị phát hiện, sẽ càng không được tốt." Người bình thường bị đụng phá chuyện ' Tốt ' cũng đều vô cùng xấu hổ, chứ đừng nói người bên trong có thể là Hậu Thổ Thánh Mẫu, nếu như nàng ngượng ngùng, đây chính là phải giết người thấy máu mới có thể thở bình thường."Đừng đi, khó có được cơ hội tốt, quan sát học tập cũng không sao." Đế Tuấn kéo nàng, dùng lực lớn kéo nàng đi về phía cửa, dán sát vào cửa còn đau buồn chê nghe không rõ, không đủ thỏa nguyện, cư nhiên còn to gan đẩy ra chút khe cửa.Một cỗ lạnh lẽo, đánh úp tới trước mặt.Trong phòng yên tĩnh phảng phất rét lạnh còn hơn bên ngoài mấy phần, cảm giác không rét mà run phát ra dày đặc.Mộ Lăng Không muốn lui, Đế Tuấn ở phía sau lại ngăn trở, nàng không thể làm gì khác hơn là kiên trì đến cùng, qua khe cửa nhìn vào bên trong.Bức tường màu xanh lam, âm u lạnh lẽo.Ngoại trừ cái đó ra không nhìn thấy bất cứ người nào.Mà giọng của nữ nhân r*n r* từng đợt từng đợt lại rõ ràng ngay bên tai, cùng tiếng th* d*c nặng nề của nam tử xen vào cùng một chỗ, hiển nhiên đang thưởng thức nhân gian cực lạc, ngay cả có nhiều người đến gần cũng không phát giác."Nghe tiếng không giống như là của sư phụ." Tiếng r*n r* hơi lộ vẻ non nớt của cô nương, khiến cho tâm tình của Mộ Lăng Không ổn định một chút, chỉ cần không phải là Hậu Thổ Thánh mẫu thì tất cả đều tốt."Không phải sao? Trong Đại Tuyết Sơn còn có kẻ to gan như thế dám ở cấm địa yêu yêu, chẳng lẽ là chán sống rồi sao?" Đế Tuấn có ý đồ xấu đem khe cửa mở lớn chút, "Chúng ta xem xem thử là ai, sau đó gặp sư phụ nàng tố cáo, cũng coi là lấy công chuộc tôi."Mộ Lăng Không muốn ngăn lại, đáng tiếc động tác của Đế Tuấn rất nhanh.Thời điểm phu quân nhà nàng muốn làm chuyện xấu, căn bản sẽ không để cho người khác có đường ngăn cản.Được rồi, nàng thừa nhận ở bên Đế Tuấn thời gian dài, hứng thú làm chuyện ác của mình càng ngày càng tăng vọt.Nói trong lòng không có tò mò, đó là nói dối.
"Phu quân, có lẽ
chúng ta ra bên ngoài chờ một lát đi! Hiện tại có chút bất tiện, vạn
nhất bị phát hiện, sẽ càng không được tốt." Người bình thường bị đụng
phá chuyện ' Tốt ' cũng đều vô cùng xấu hổ, chứ đừng nói người bên trong có thể là Hậu Thổ Thánh Mẫu, nếu như nàng ngượng ngùng, đây chính là
phải giết người thấy máu mới có thể thở bình thường.
"Đừng đi,
khó có được cơ hội tốt, quan sát học tập cũng không sao." Đế Tuấn kéo
nàng, dùng lực lớn kéo nàng đi về phía cửa, dán sát vào cửa còn đau buồn chê nghe không rõ, không đủ thỏa nguyện, cư nhiên còn to gan đẩy ra
chút khe cửa.
Một cỗ lạnh lẽo, đánh úp tới trước mặt.
Trong phòng yên tĩnh phảng phất rét lạnh còn hơn bên ngoài mấy phần, cảm giác không rét mà run phát ra dày đặc.
Mộ Lăng Không muốn lui, Đế Tuấn ở phía sau lại ngăn trở, nàng không thể
làm gì khác hơn là kiên trì đến cùng, qua khe cửa nhìn vào bên trong.
Bức tường màu xanh lam, âm u lạnh lẽo.
Ngoại trừ cái đó ra không nhìn thấy bất cứ người nào.
Mà giọng của nữ nhân r*n r* từng đợt từng đợt lại rõ ràng ngay bên tai,
cùng tiếng th* d*c nặng nề của nam tử xen vào cùng một chỗ, hiển nhiên
đang thưởng thức nhân gian cực lạc, ngay cả có nhiều người đến gần cũng
không phát giác.
"Nghe tiếng không giống như là của sư phụ."
Tiếng r*n r* hơi lộ vẻ non nớt của cô nương, khiến cho tâm tình của Mộ
Lăng Không ổn định một chút, chỉ cần không phải là Hậu Thổ Thánh mẫu thì tất cả đều tốt.
"Không phải sao? Trong Đại Tuyết Sơn còn có kẻ
to gan như thế dám ở cấm địa yêu yêu, chẳng lẽ là chán sống rồi sao?" Đế Tuấn có ý đồ xấu đem khe cửa mở lớn chút, "Chúng ta xem xem thử là ai,
sau đó gặp sư phụ nàng tố cáo, cũng coi là lấy công chuộc tôi."
Mộ Lăng Không muốn ngăn lại, đáng tiếc động tác của Đế Tuấn rất nhanh.
Thời điểm phu quân nhà nàng muốn làm chuyện xấu, căn bản sẽ không để cho người khác có đường ngăn cản.
Được rồi, nàng thừa nhận ở bên Đế Tuấn thời gian dài, hứng thú làm chuyện ác của mình càng ngày càng tăng vọt.
Nói trong lòng không có tò mò, đó là nói dối.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Phu quân, có lẽ chúng ta ra bên ngoài chờ một lát đi! Hiện tại có chút bất tiện, vạn nhất bị phát hiện, sẽ càng không được tốt." Người bình thường bị đụng phá chuyện ' Tốt ' cũng đều vô cùng xấu hổ, chứ đừng nói người bên trong có thể là Hậu Thổ Thánh Mẫu, nếu như nàng ngượng ngùng, đây chính là phải giết người thấy máu mới có thể thở bình thường."Đừng đi, khó có được cơ hội tốt, quan sát học tập cũng không sao." Đế Tuấn kéo nàng, dùng lực lớn kéo nàng đi về phía cửa, dán sát vào cửa còn đau buồn chê nghe không rõ, không đủ thỏa nguyện, cư nhiên còn to gan đẩy ra chút khe cửa.Một cỗ lạnh lẽo, đánh úp tới trước mặt.Trong phòng yên tĩnh phảng phất rét lạnh còn hơn bên ngoài mấy phần, cảm giác không rét mà run phát ra dày đặc.Mộ Lăng Không muốn lui, Đế Tuấn ở phía sau lại ngăn trở, nàng không thể làm gì khác hơn là kiên trì đến cùng, qua khe cửa nhìn vào bên trong.Bức tường màu xanh lam, âm u lạnh lẽo.Ngoại trừ cái đó ra không nhìn thấy bất cứ người nào.Mà giọng của nữ nhân r*n r* từng đợt từng đợt lại rõ ràng ngay bên tai, cùng tiếng th* d*c nặng nề của nam tử xen vào cùng một chỗ, hiển nhiên đang thưởng thức nhân gian cực lạc, ngay cả có nhiều người đến gần cũng không phát giác."Nghe tiếng không giống như là của sư phụ." Tiếng r*n r* hơi lộ vẻ non nớt của cô nương, khiến cho tâm tình của Mộ Lăng Không ổn định một chút, chỉ cần không phải là Hậu Thổ Thánh mẫu thì tất cả đều tốt."Không phải sao? Trong Đại Tuyết Sơn còn có kẻ to gan như thế dám ở cấm địa yêu yêu, chẳng lẽ là chán sống rồi sao?" Đế Tuấn có ý đồ xấu đem khe cửa mở lớn chút, "Chúng ta xem xem thử là ai, sau đó gặp sư phụ nàng tố cáo, cũng coi là lấy công chuộc tôi."Mộ Lăng Không muốn ngăn lại, đáng tiếc động tác của Đế Tuấn rất nhanh.Thời điểm phu quân nhà nàng muốn làm chuyện xấu, căn bản sẽ không để cho người khác có đường ngăn cản.Được rồi, nàng thừa nhận ở bên Đế Tuấn thời gian dài, hứng thú làm chuyện ác của mình càng ngày càng tăng vọt.Nói trong lòng không có tò mò, đó là nói dối.