Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 444: Thần dược đoàn tụ, nhìn ngươi cũng không từ (4)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Bị người hạ độc còn có thế trấn định như thường, phụ hoàng, võ công của người khi nào thì tinh tiến đến có thể ức chế huyết mạch lưu thông để chống lại dược tính?" Nửa ngồi xổm xuống, Đế Tuấn đem hai ngón tay đặt trên cổ tay nóng bỏng của Linh Đế, quả nhiên nhận thấy được từng cỗ một hơi thở khác thường đang đấu đá lung tung trong cơ thể hắn.Trng dự đoán có chống cự nghịch lưu nhưng không có xuất hiện.Linh Đế vẫn như cũ là Linh Đế, một chút xíu võ công, miễn cưỡng coi như có thể cường thân kiện thể, nhiều hơn nữa cũng không có gì.Nói một cách khác, hắn cũng không phải dựa vào nội lực bên trong để ức chế thần dược đoàn tụ."Phụ hoàng, ý chí của người đủ mạnh nha? Nhi tử bội phục. "Nếu hiện tại Linh Đế còn có tinh thần, thế nào cũng phải như trước tát cho một cái nhưng không thể, con đồ bất hiếu chờ đến cơ hội liền trêu trọc cha, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫ nhục.Đây đã trở thành phương thức chung sống quen thuộc từ nhiều năm trước của Đế Tuấn và phụ thân, trên căn bản, cũng đừng hy vọng hắn sẽ nói ra lời hay, "Thời điểm người ở trong hoàng cung cũng chưa từng ' Nhẫn ', đến Đại Tuyết Sơn ngược lại trở nên dè dặt, xem ra nơi này đúng là có thể rửa sạch tâm linh địch nhân, từ từ loại bỏ tạp niệm (*)."* loại bỏ các ý nghĩ đen tối của con người.Bốn con mắt to giống nhau không cam lòng yếu thế trợn trừng.Người nào cũng không chịu nghĩ tới nhường một bước.Mộ Lăng Không kinh ngạc nhắc nhở, "Nếu tìm được phụ hoàng, hay là đưa người rời đi trước đã, nơi này cũng không phải là chỗ ở lâu, Hậu Thổ Thánh mẫu bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại.""Không được, trẫm không đi, trẫm còn phải chờ người." Không ngờ, người bị bắt đi nhiều ngày làm con tin lại không chịu hợp tác."Trong núi mới một ngày, trên đời đã ngàn năm." Đế Tuấn dơ cao tay áo, mắt to hắc bạch phân minh nheo lại, "Hoàng đế nước Mạc Thương bây giờ là ta, người đã là tiên đế, ở lại trong quan tài kia, cho nên nói, ngài vẫn là nên thu hồi một bộ thiên uy khó đoán kia đi, chớ ép nhi tử động thủ.""Tiểu tử thúi, ngươi dám! !" Tâm thần tính loạn, trên mặt Linh Đế hơi hồng nháy mắt phủ thành màu đỏ thẩm.
"Bị người hạ độc còn
có thế trấn định như thường, phụ hoàng, võ công của người khi nào thì
tinh tiến đến có thể ức chế huyết mạch lưu thông để chống lại dược
tính?" Nửa ngồi xổm xuống, Đế Tuấn đem hai ngón tay đặt trên cổ tay nóng bỏng của Linh Đế, quả nhiên nhận thấy được từng cỗ một hơi thở khác
thường đang đấu đá lung tung trong cơ thể hắn.
Trng dự đoán có chống cự nghịch lưu nhưng không có xuất hiện.
Linh Đế vẫn như cũ là Linh Đế, một chút xíu võ công, miễn cưỡng coi như có
thể cường thân kiện thể, nhiều hơn nữa cũng không có gì.
Nói một cách khác, hắn cũng không phải dựa vào nội lực bên trong để ức chế thần dược đoàn tụ.
"Phụ hoàng, ý chí của người đủ mạnh nha? Nhi tử bội phục. "
Nếu hiện tại Linh Đế còn có tinh thần, thế nào cũng phải như trước tát cho
một cái nhưng không thể, con đồ bất hiếu chờ đến cơ hội liền trêu trọc
cha, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫ nhục.
Đây đã trở thành
phương thức chung sống quen thuộc từ nhiều năm trước của Đế Tuấn và phụ
thân, trên căn bản, cũng đừng hy vọng hắn sẽ nói ra lời hay, "Thời điểm
người ở trong hoàng cung cũng chưa từng ' Nhẫn ', đến Đại Tuyết Sơn
ngược lại trở nên dè dặt, xem ra nơi này đúng là có thể rửa sạch tâm
linh địch nhân, từ từ loại bỏ tạp niệm (*)."
* loại bỏ các ý nghĩ đen tối của con người.
Bốn con mắt to giống nhau không cam lòng yếu thế trợn trừng.
Người nào cũng không chịu nghĩ tới nhường một bước.
Mộ Lăng Không kinh ngạc nhắc nhở, "Nếu tìm được phụ hoàng, hay là đưa
người rời đi trước đã, nơi này cũng không phải là chỗ ở lâu, Hậu Thổ
Thánh mẫu bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại."
"Không được, trẫm không đi, trẫm còn phải chờ người." Không ngờ, người bị bắt đi nhiều ngày làm con tin lại không chịu hợp tác.
"Trong núi mới một ngày, trên đời đã ngàn năm." Đế Tuấn dơ cao tay áo, mắt to
hắc bạch phân minh nheo lại, "Hoàng đế nước Mạc Thương bây giờ là ta,
người đã là tiên đế, ở lại trong quan tài kia, cho nên nói, ngài vẫn là nên thu hồi một bộ thiên uy khó đoán kia đi, chớ ép nhi tử động thủ."
"Tiểu tử thúi, ngươi dám! !" Tâm thần tính loạn, trên mặt Linh Đế hơi hồng nháy mắt phủ thành màu đỏ thẩm.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Bị người hạ độc còn có thế trấn định như thường, phụ hoàng, võ công của người khi nào thì tinh tiến đến có thể ức chế huyết mạch lưu thông để chống lại dược tính?" Nửa ngồi xổm xuống, Đế Tuấn đem hai ngón tay đặt trên cổ tay nóng bỏng của Linh Đế, quả nhiên nhận thấy được từng cỗ một hơi thở khác thường đang đấu đá lung tung trong cơ thể hắn.Trng dự đoán có chống cự nghịch lưu nhưng không có xuất hiện.Linh Đế vẫn như cũ là Linh Đế, một chút xíu võ công, miễn cưỡng coi như có thể cường thân kiện thể, nhiều hơn nữa cũng không có gì.Nói một cách khác, hắn cũng không phải dựa vào nội lực bên trong để ức chế thần dược đoàn tụ."Phụ hoàng, ý chí của người đủ mạnh nha? Nhi tử bội phục. "Nếu hiện tại Linh Đế còn có tinh thần, thế nào cũng phải như trước tát cho một cái nhưng không thể, con đồ bất hiếu chờ đến cơ hội liền trêu trọc cha, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫ nhục.Đây đã trở thành phương thức chung sống quen thuộc từ nhiều năm trước của Đế Tuấn và phụ thân, trên căn bản, cũng đừng hy vọng hắn sẽ nói ra lời hay, "Thời điểm người ở trong hoàng cung cũng chưa từng ' Nhẫn ', đến Đại Tuyết Sơn ngược lại trở nên dè dặt, xem ra nơi này đúng là có thể rửa sạch tâm linh địch nhân, từ từ loại bỏ tạp niệm (*)."* loại bỏ các ý nghĩ đen tối của con người.Bốn con mắt to giống nhau không cam lòng yếu thế trợn trừng.Người nào cũng không chịu nghĩ tới nhường một bước.Mộ Lăng Không kinh ngạc nhắc nhở, "Nếu tìm được phụ hoàng, hay là đưa người rời đi trước đã, nơi này cũng không phải là chỗ ở lâu, Hậu Thổ Thánh mẫu bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại.""Không được, trẫm không đi, trẫm còn phải chờ người." Không ngờ, người bị bắt đi nhiều ngày làm con tin lại không chịu hợp tác."Trong núi mới một ngày, trên đời đã ngàn năm." Đế Tuấn dơ cao tay áo, mắt to hắc bạch phân minh nheo lại, "Hoàng đế nước Mạc Thương bây giờ là ta, người đã là tiên đế, ở lại trong quan tài kia, cho nên nói, ngài vẫn là nên thu hồi một bộ thiên uy khó đoán kia đi, chớ ép nhi tử động thủ.""Tiểu tử thúi, ngươi dám! !" Tâm thần tính loạn, trên mặt Linh Đế hơi hồng nháy mắt phủ thành màu đỏ thẩm.