Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 5 - Chương 454: Không có việc gì đừng luôn luôn nghĩ tới kéo nam nhân của người khác ra khỏi giường (4)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hậu Thổ sinh sống ở trong Thần điện gần hai mươi năm, ngày đại hôn của Linh đế và Tiêu Mạn Nhi, lòng của nàng liền hóa thành tro, tan ra cùng với Đại Tuyết sơn.Đối với chỗ này, trên thế giới sẽ không có ai quen thuộc hơn nàng, mỗi một gian phòng, mỗi một ngõ ngách, đều đã nhuộm lên mùi vị riêng của nàng.Muốn từ đó tìm ra kẻ xâm nhập, dường như không khó như trong tưởng tượng."Tỷ tỷ, cần gì tiếp tục trốn chứ? Từ biệt hai mươi năm, ngươi có con có nhà, Hậu Thổ lại phải tuân theo tổ chế, thay ngươi gánh xuống trọng trách, qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngay cả một chút áy náy ngươi cũng không có sao? Sử dụng kế chiếm đoạt người yêu thuộc về muội muội, chiếm đoạt hậu vị, hưởng hết vinh hoa phú quý trên thế gian, nhưng ngươi biết không? Đại Tuyết Sơn này thật sự lạnh quá, mùi vị hàng đêm tương tư giống như rơi vào trong hồ băng, độc xâm nhập xương, không thể trừ bỏ." Từng tiếng u oán nói ra, gần trong gang tấc, Tiêu Mạn Nhi xử trí xong miệng vết thương, một lần nữa mặc quần áo.Muội muội của nàng, đổi trắng thay đen thật tốt.Cố ý nói như vậy, là muốn cho ai nghe?Thở vào thật sâu, khiến hơi lạnh len vào làm dịu đi tâm tình buồn bực.Nàng không thể bị Hậu Thổ quấy rầy, trước rối loạn tâm thần, quấy rầy kế hoạch tiếp theo.Lần này tới, chỉ vì cứu người.Tỷ muội ân oán, hai mươi năm khó giải, cũng không vội mà nghe ngóng vào hôm nay."Tỷ tỷ, ta ngửi được mùi của ngươi, hai mươi năm giống như một ngày, ngươi vẫn không có tính như vật, Long ca ca thích hương thơm của cỏ, ngươi đều đem hương trên người dùng thành mùi kia, thật xa liền để lộ hành tung." Theo giọng nói, xung quanh chợt xuất hiện tiếng bước chân, vừa nhẹ vừa nhanh, thoáng cái đã gần trong gang tấc.Trong lòng Tiêu Mạn Nhi cả kinh, biết lúc này thật sự sẽ bị nàng tìm được, vì thế nhẹ mở ra một bên cửa ngầm khác, rất nhanh lướt qua.Còn không phải thời điểm gặp mặt cùng Hậu Thổ.Tổn thương phía sau nàng kiềm lại tốc độ đi lại, loại tình hình này căn bản là không có cách nào trực tiếp đánh một trận với Hậu Thổ.
Hậu Thổ sinh sống ở trong Thần điện gần hai mươi năm, ngày đại hôn của Linh đế và Tiêu Mạn Nhi, lòng của nàng liền hóa thành tro, tan ra cùng với
Đại Tuyết sơn.
Đối với chỗ này, trên thế giới sẽ không có ai quen thuộc hơn nàng, mỗi một gian phòng, mỗi một ngõ ngách, đều đã
nhuộm lên mùi vị riêng của nàng.
Muốn từ đó tìm ra kẻ xâm nhập, dường như không khó như trong tưởng tượng.
"Tỷ tỷ, cần gì tiếp tục trốn chứ? Từ biệt hai mươi năm, ngươi có con có
nhà, Hậu Thổ lại phải tuân theo tổ chế, thay ngươi gánh xuống trọng
trách, qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngay cả một chút áy náy ngươi
cũng không có sao? Sử dụng kế chiếm đoạt người yêu thuộc về muội muội,
chiếm đoạt hậu vị, hưởng hết vinh hoa phú quý trên thế gian, nhưng ngươi biết không? Đại Tuyết Sơn này thật sự lạnh quá, mùi vị hàng đêm tương
tư giống như rơi vào trong hồ băng, độc xâm nhập xương, không thể trừ
bỏ." Từng tiếng u oán nói ra, gần trong gang tấc, Tiêu Mạn Nhi xử trí
xong miệng vết thương, một lần nữa mặc quần áo.
Muội muội của nàng, đổi trắng thay đen thật tốt.
Cố ý nói như vậy, là muốn cho ai nghe?
Thở vào thật sâu, khiến hơi lạnh len vào làm dịu đi tâm tình buồn bực.
Nàng không thể bị Hậu Thổ quấy rầy, trước rối loạn tâm thần, quấy rầy kế hoạch tiếp theo.
Lần này tới, chỉ vì cứu người.
Tỷ muội ân oán, hai mươi năm khó giải, cũng không vội mà nghe ngóng vào hôm nay.
"Tỷ tỷ, ta ngửi được mùi của ngươi, hai mươi năm giống như một ngày, ngươi
vẫn không có tính như vật, Long ca ca thích hương thơm của cỏ, ngươi đều đem hương trên người dùng thành mùi kia, thật xa liền để lộ hành tung." Theo giọng nói, xung quanh chợt xuất hiện tiếng bước chân, vừa nhẹ vừa
nhanh, thoáng cái đã gần trong gang tấc.
Trong lòng Tiêu Mạn Nhi cả kinh, biết lúc này thật sự sẽ bị nàng tìm được, vì thế nhẹ mở ra một bên cửa ngầm khác, rất nhanh lướt qua.
Còn không phải thời điểm gặp mặt cùng Hậu Thổ.
Tổn thương phía sau nàng kiềm lại tốc độ đi lại, loại tình hình này căn bản là không có cách nào trực tiếp đánh một trận với Hậu Thổ.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hậu Thổ sinh sống ở trong Thần điện gần hai mươi năm, ngày đại hôn của Linh đế và Tiêu Mạn Nhi, lòng của nàng liền hóa thành tro, tan ra cùng với Đại Tuyết sơn.Đối với chỗ này, trên thế giới sẽ không có ai quen thuộc hơn nàng, mỗi một gian phòng, mỗi một ngõ ngách, đều đã nhuộm lên mùi vị riêng của nàng.Muốn từ đó tìm ra kẻ xâm nhập, dường như không khó như trong tưởng tượng."Tỷ tỷ, cần gì tiếp tục trốn chứ? Từ biệt hai mươi năm, ngươi có con có nhà, Hậu Thổ lại phải tuân theo tổ chế, thay ngươi gánh xuống trọng trách, qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngay cả một chút áy náy ngươi cũng không có sao? Sử dụng kế chiếm đoạt người yêu thuộc về muội muội, chiếm đoạt hậu vị, hưởng hết vinh hoa phú quý trên thế gian, nhưng ngươi biết không? Đại Tuyết Sơn này thật sự lạnh quá, mùi vị hàng đêm tương tư giống như rơi vào trong hồ băng, độc xâm nhập xương, không thể trừ bỏ." Từng tiếng u oán nói ra, gần trong gang tấc, Tiêu Mạn Nhi xử trí xong miệng vết thương, một lần nữa mặc quần áo.Muội muội của nàng, đổi trắng thay đen thật tốt.Cố ý nói như vậy, là muốn cho ai nghe?Thở vào thật sâu, khiến hơi lạnh len vào làm dịu đi tâm tình buồn bực.Nàng không thể bị Hậu Thổ quấy rầy, trước rối loạn tâm thần, quấy rầy kế hoạch tiếp theo.Lần này tới, chỉ vì cứu người.Tỷ muội ân oán, hai mươi năm khó giải, cũng không vội mà nghe ngóng vào hôm nay."Tỷ tỷ, ta ngửi được mùi của ngươi, hai mươi năm giống như một ngày, ngươi vẫn không có tính như vật, Long ca ca thích hương thơm của cỏ, ngươi đều đem hương trên người dùng thành mùi kia, thật xa liền để lộ hành tung." Theo giọng nói, xung quanh chợt xuất hiện tiếng bước chân, vừa nhẹ vừa nhanh, thoáng cái đã gần trong gang tấc.Trong lòng Tiêu Mạn Nhi cả kinh, biết lúc này thật sự sẽ bị nàng tìm được, vì thế nhẹ mở ra một bên cửa ngầm khác, rất nhanh lướt qua.Còn không phải thời điểm gặp mặt cùng Hậu Thổ.Tổn thương phía sau nàng kiềm lại tốc độ đi lại, loại tình hình này căn bản là không có cách nào trực tiếp đánh một trận với Hậu Thổ.