Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 5 - Chương 471: Thay đổi ngày (1)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Ngược lại Mộ Lăng Không rất nhàn rỗi, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn, trong lòng ngũ vị đều đủ, một đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng che ở bụng, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ứng phó tình huống bất ngờ, bảo vệ tốt đứa nhỏ ở trong bụng.Một số người nhận thức được sự tồn tại của nàng, nhưng không có ai tiếp tục qua đây thương tổn nàng."Oành ——" Ngay khi âm thanh trầm đục từ xa truyền đến, ở lúc nàng thoáng phân tâm, Đế Tuấn đã hoàn toàn chiếm thượng phong, một chưởng nặng nề giáng xuống, đánh trúng sau lưng Huyền Minh, hắn như con diều đứt dây rơi xuống tạo thành một đường cong, trong miệng phun ra máu tươi, nhuộm đỏ Hậu Thổ Thần Điện trăm ngàn năm cô tịch đè nén.Mộ Lăng Không quay mặt qua chỗ khác, không đành lòng nhìn tiếp.Mọi người rồi sẽ chết, may mắn Huyền Minh trong quá khứ thật là tốt, hắn đã từng nắm tay kêu nàng học võ công, những ngày ở Đại Tuyết Sơn dù ngoài sáng hay trong tối đều bảo hộ lấy nàng, vừa là cha vừa là huynh, không thể không để ý.Cho dù sau này hắn gây nghiệp chương, giết chết mấy huynh đệ Tiêu gia, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn đối tốt với nàng là thật.Mộ Lăng Không gắt gao nắm chặt nắm tay, trong lúc nhất thời tâm loạn như ma.Nàng rất muốn kiên định đứng ở lập trường của Đế Tuấn, phân rõ ranh giới với Huyền Minh, không đội trời chung.Nhưng, lúc mặt Đế Tuấn lộ ra vẻ hung ác, trong khoảng khắc giơ thanh đao sắc bén trong tay lên, thân thể của nàng không tự chủ được di chuyển đến che ở trước mặt Huyền Minh.Phản ứng này hoàn toàn theo bản năng, căn bản không suy nghĩ.Đợi nàng phục hồi lại tinh thần, hai tay đã giữ chặt lấy một kích chí mạng của Đế Tuấn."Phu quân. . ." Ánh mắt của phu quân khiến nàng nhịn không được hung hăng nuốt xuống một ngụm nước bọt, nghĩ hồi lâu, cũng không có mở lời được.Nhưng Huyền Minh đang hấp hối lại kinh hỉ không hiểu, liên tục hít sâu mấy cái, tay áo cố sức quẹt vết máu ở khóe miệng, "Lăng. . . Lăng Không. . .""Ngươi câm miệng." Gầm nhẹ một tiếng, để cho tên nam nhân liều lĩnh phía sau ít nói nhảm.Huyền Minh phun thêm một câu, cho dù nhuyễn kiếm của Đế Tuấn phải cong lại cũng phải đâm vào trái tim của hắn.
Ngược lại Mộ Lăng
Không rất nhàn rỗi, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn, trong lòng ngũ vị đều đủ,
một đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng che ở bụng, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị
ứng phó tình huống bất ngờ, bảo vệ tốt đứa nhỏ ở trong bụng.
Một số người nhận thức được sự tồn tại của nàng, nhưng không có ai tiếp tục qua đây thương tổn nàng.
"Oành ——" Ngay khi âm thanh trầm đục từ xa truyền đến, ở lúc nàng thoáng phân tâm, Đế Tuấn đã hoàn toàn chiếm thượng phong, một chưởng nặng nề giáng
xuống, đánh trúng sau lưng Huyền Minh, hắn như con diều đứt dây rơi
xuống tạo thành một đường cong, trong miệng phun ra máu tươi, nhuộm đỏ
Hậu Thổ Thần Điện trăm ngàn năm cô tịch đè nén.
Mộ Lăng Không quay mặt qua chỗ khác, không đành lòng nhìn tiếp.
Mọi người rồi sẽ chết, may mắn Huyền Minh trong quá khứ thật là tốt, hắn đã từng nắm tay kêu nàng học võ công, những ngày ở Đại Tuyết Sơn dù ngoài
sáng hay trong tối đều bảo hộ lấy nàng, vừa là cha vừa là huynh, không
thể không để ý.
Cho dù sau này hắn gây nghiệp chương, giết
chết mấy huynh đệ Tiêu gia, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn đối tốt với nàng là thật.
Mộ Lăng Không gắt gao nắm chặt nắm tay, trong lúc nhất thời tâm loạn như ma.
Nàng rất muốn kiên định đứng ở lập trường của Đế Tuấn, phân rõ ranh giới với Huyền Minh, không đội trời chung.
Nhưng, lúc mặt Đế Tuấn lộ ra vẻ hung ác, trong khoảng khắc giơ thanh đao sắc
bén trong tay lên, thân thể của nàng không tự chủ được di chuyển đến che ở trước mặt Huyền Minh.
Phản ứng này hoàn toàn theo bản năng, căn bản không suy nghĩ.
Đợi nàng phục hồi lại tinh thần, hai tay đã giữ chặt lấy một kích chí mạng của Đế Tuấn.
"Phu quân. . ." Ánh mắt của phu quân khiến nàng nhịn không được hung hăng
nuốt xuống một ngụm nước bọt, nghĩ hồi lâu, cũng không có mở lời được.
Nhưng Huyền Minh đang hấp hối lại kinh hỉ không hiểu, liên tục hít sâu mấy
cái, tay áo cố sức quẹt vết máu ở khóe miệng, "Lăng. . . Lăng Không. .
."
"Ngươi câm miệng." Gầm nhẹ một tiếng, để cho tên nam nhân liều lĩnh phía sau ít nói nhảm.
Huyền Minh phun thêm một câu, cho dù nhuyễn kiếm của Đế Tuấn phải cong lại cũng phải đâm vào trái tim của hắn.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Ngược lại Mộ Lăng Không rất nhàn rỗi, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn, trong lòng ngũ vị đều đủ, một đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng che ở bụng, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ứng phó tình huống bất ngờ, bảo vệ tốt đứa nhỏ ở trong bụng.Một số người nhận thức được sự tồn tại của nàng, nhưng không có ai tiếp tục qua đây thương tổn nàng."Oành ——" Ngay khi âm thanh trầm đục từ xa truyền đến, ở lúc nàng thoáng phân tâm, Đế Tuấn đã hoàn toàn chiếm thượng phong, một chưởng nặng nề giáng xuống, đánh trúng sau lưng Huyền Minh, hắn như con diều đứt dây rơi xuống tạo thành một đường cong, trong miệng phun ra máu tươi, nhuộm đỏ Hậu Thổ Thần Điện trăm ngàn năm cô tịch đè nén.Mộ Lăng Không quay mặt qua chỗ khác, không đành lòng nhìn tiếp.Mọi người rồi sẽ chết, may mắn Huyền Minh trong quá khứ thật là tốt, hắn đã từng nắm tay kêu nàng học võ công, những ngày ở Đại Tuyết Sơn dù ngoài sáng hay trong tối đều bảo hộ lấy nàng, vừa là cha vừa là huynh, không thể không để ý.Cho dù sau này hắn gây nghiệp chương, giết chết mấy huynh đệ Tiêu gia, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn đối tốt với nàng là thật.Mộ Lăng Không gắt gao nắm chặt nắm tay, trong lúc nhất thời tâm loạn như ma.Nàng rất muốn kiên định đứng ở lập trường của Đế Tuấn, phân rõ ranh giới với Huyền Minh, không đội trời chung.Nhưng, lúc mặt Đế Tuấn lộ ra vẻ hung ác, trong khoảng khắc giơ thanh đao sắc bén trong tay lên, thân thể của nàng không tự chủ được di chuyển đến che ở trước mặt Huyền Minh.Phản ứng này hoàn toàn theo bản năng, căn bản không suy nghĩ.Đợi nàng phục hồi lại tinh thần, hai tay đã giữ chặt lấy một kích chí mạng của Đế Tuấn."Phu quân. . ." Ánh mắt của phu quân khiến nàng nhịn không được hung hăng nuốt xuống một ngụm nước bọt, nghĩ hồi lâu, cũng không có mở lời được.Nhưng Huyền Minh đang hấp hối lại kinh hỉ không hiểu, liên tục hít sâu mấy cái, tay áo cố sức quẹt vết máu ở khóe miệng, "Lăng. . . Lăng Không. . .""Ngươi câm miệng." Gầm nhẹ một tiếng, để cho tên nam nhân liều lĩnh phía sau ít nói nhảm.Huyền Minh phun thêm một câu, cho dù nhuyễn kiếm của Đế Tuấn phải cong lại cũng phải đâm vào trái tim của hắn.