Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 6 - Chương 514: Đừng cắn mặt, đó là đại diện (4)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không vừa bắt đầu đã nói, đây là một cuộc trừng phạt, vì vậy, Đế Tuấn dĩ nhiên không chiếm được một chút tiện nghi nào.Mặt trời đã ngã về tây, hoàng hôn buông xuống.Hai người mới tay trong tay bước ra.Một bên mặt mang thần thái sáng lạng, vốn là khuôn mặt tuyệt mỹ lại tăng thêm mấy phần sáng rỡ, chói mắt.Người còn lại lại tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, từ gương mặt tới cổ, ' vết thương chồng chất ', khắp nơi đều để lại màu hồng tử mập mờ.Tiểu Nam cùng tiểu Bắc lôi lôi kéo kéo đi tới, khép hờ mắt, cũng không dám nhìn lung tung, sau khi hành lễ vấn an xong liền đứng ở một bên chờ chủ tử sai bảo.Đế Tuấn chỉ đơn giản hỏi thăm mấy câu, dặn dò tiểu Nam trên đường phải chăm sóc tốt Lăng Không, liền để cho bọn họ lui ra tiểu viện, còn cómột mảnh thời gian an bình cho hai người chung một chỗ."Ai, vi phu một đời anh minh." Bị hủy, toàn bộ bị hủy hết rồi."Đây là chàng đang trách ta sao? " Tự tiếu phi tiếu, Mộ Lăng Không nâng cao cằm, động tác xinh đẹp nhìn về hắn."Không dám....Vi phu có lỗi trước, đáng chịu phạt." Trong ngoan ngoãn mang theo mấy phần gian xảo, dù sao còn nhiều thời gian, nhất thời rơi xuống núi cũng không tính là gì.Đợi đến khi hài tử sinh ra, hắn không cần lúc nào cũng đi theo lo lắng hãi hùng thì hừ hừ, hừ hừ, nhất định sẽ gậy ông đập lưng ông.Hắn thích cái ý nghĩ này.Càng khát khao ngày này mau đến.Có muốn hay không trước cứ sai người làm một cái giường lớn, hoặc là một cái ghế có tạo hình khác biệt, hay là phải... nhà gỗ? Xây ở trên cây già, có thể ngắm bầu trời đêm, sao sáng nhấp nháy, ánh trăng mông lung, đến lúc đó, lại hung hăng muốn nàng trả mối hận ngày hôm nay.Nương tử hư, triền miên lâu như vậy, ngay cả chạm cũng không cho hắn chạm vào người.Biết hắn luôn lo lắng cho hài tử, liền hết lần này đến lần khác, cố tình đem bảo bối trong bụng làm bia đỡ đạn.Làm hại hắn tiến không được lui cũng không xong, dục hỏa cùng với oa hỏa (tức giận), hóa thành lửa cháy lan ra đồng cỏ Liệt Diễm, đốt cháy lục phủ ngũ tạng.

Mộ Lăng Không vừa bắt đầu đã nói, đây là một cuộc trừng phạt, vì vậy, Đế Tuấn dĩ nhiên không chiếm được một chút tiện nghi nào.

Mặt trời đã ngã về tây, hoàng hôn buông xuống.

Hai người mới tay trong tay bước ra.

Một bên mặt mang thần thái sáng lạng, vốn là khuôn mặt tuyệt mỹ lại tăng thêm mấy phần sáng rỡ, chói mắt.

Người còn lại lại tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, từ gương mặt tới cổ, ' vết thương
chồng chất ', khắp nơi đều để lại màu hồng tử mập mờ.

Tiểu Nam
cùng tiểu Bắc lôi lôi kéo kéo đi tới, khép hờ mắt, cũng không dám nhìn
lung tung, sau khi hành lễ vấn an xong liền đứng ở một bên chờ chủ tử
sai bảo.

Đế Tuấn chỉ đơn giản hỏi thăm mấy câu, dặn dò tiểu Nam
trên đường phải chăm sóc tốt Lăng Không, liền để cho bọn họ lui ra tiểu
viện, còn có

một mảnh thời gian an bình cho hai người chung một chỗ.

"Ai, vi phu một đời anh minh." Bị hủy, toàn bộ bị hủy hết rồi.

"Đây là chàng đang trách ta sao? " Tự tiếu phi tiếu, Mộ Lăng Không nâng cao cằm, động tác xinh đẹp nhìn về hắn.

"Không dám....Vi phu có lỗi trước, đáng chịu phạt." Trong ngoan ngoãn mang
theo mấy phần gian xảo, dù sao còn nhiều thời gian, nhất thời rơi xuống
núi cũng không tính là gì.

Đợi đến khi hài tử sinh ra, hắn không
cần lúc nào cũng đi theo lo lắng hãi hùng thì hừ hừ, hừ hừ, nhất định sẽ gậy ông đập lưng ông.

Hắn thích cái ý nghĩ này.

Càng khát khao ngày này mau đến.

Có muốn hay không trước cứ sai người làm một cái giường lớn, hoặc là một
cái ghế có tạo hình khác biệt, hay là phải... nhà gỗ? Xây ở trên cây
già, có thể ngắm bầu trời đêm, sao sáng nhấp nháy, ánh trăng mông lung,
đến lúc đó, lại hung hăng muốn nàng trả mối hận ngày hôm nay.

Nương tử hư, triền miên lâu như vậy, ngay cả chạm cũng không cho hắn chạm vào người.

Biết hắn luôn lo lắng cho hài tử, liền hết lần này đến lần khác, cố tình đem bảo bối trong bụng làm bia đỡ đạn.

Làm hại hắn tiến không được lui cũng không xong, dục hỏa cùng với oa hỏa
(tức giận), hóa thành lửa cháy lan ra đồng cỏ Liệt Diễm, đốt cháy lục
phủ ngũ tạng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không vừa bắt đầu đã nói, đây là một cuộc trừng phạt, vì vậy, Đế Tuấn dĩ nhiên không chiếm được một chút tiện nghi nào.Mặt trời đã ngã về tây, hoàng hôn buông xuống.Hai người mới tay trong tay bước ra.Một bên mặt mang thần thái sáng lạng, vốn là khuôn mặt tuyệt mỹ lại tăng thêm mấy phần sáng rỡ, chói mắt.Người còn lại lại tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, từ gương mặt tới cổ, ' vết thương chồng chất ', khắp nơi đều để lại màu hồng tử mập mờ.Tiểu Nam cùng tiểu Bắc lôi lôi kéo kéo đi tới, khép hờ mắt, cũng không dám nhìn lung tung, sau khi hành lễ vấn an xong liền đứng ở một bên chờ chủ tử sai bảo.Đế Tuấn chỉ đơn giản hỏi thăm mấy câu, dặn dò tiểu Nam trên đường phải chăm sóc tốt Lăng Không, liền để cho bọn họ lui ra tiểu viện, còn cómột mảnh thời gian an bình cho hai người chung một chỗ."Ai, vi phu một đời anh minh." Bị hủy, toàn bộ bị hủy hết rồi."Đây là chàng đang trách ta sao? " Tự tiếu phi tiếu, Mộ Lăng Không nâng cao cằm, động tác xinh đẹp nhìn về hắn."Không dám....Vi phu có lỗi trước, đáng chịu phạt." Trong ngoan ngoãn mang theo mấy phần gian xảo, dù sao còn nhiều thời gian, nhất thời rơi xuống núi cũng không tính là gì.Đợi đến khi hài tử sinh ra, hắn không cần lúc nào cũng đi theo lo lắng hãi hùng thì hừ hừ, hừ hừ, nhất định sẽ gậy ông đập lưng ông.Hắn thích cái ý nghĩ này.Càng khát khao ngày này mau đến.Có muốn hay không trước cứ sai người làm một cái giường lớn, hoặc là một cái ghế có tạo hình khác biệt, hay là phải... nhà gỗ? Xây ở trên cây già, có thể ngắm bầu trời đêm, sao sáng nhấp nháy, ánh trăng mông lung, đến lúc đó, lại hung hăng muốn nàng trả mối hận ngày hôm nay.Nương tử hư, triền miên lâu như vậy, ngay cả chạm cũng không cho hắn chạm vào người.Biết hắn luôn lo lắng cho hài tử, liền hết lần này đến lần khác, cố tình đem bảo bối trong bụng làm bia đỡ đạn.Làm hại hắn tiến không được lui cũng không xong, dục hỏa cùng với oa hỏa (tức giận), hóa thành lửa cháy lan ra đồng cỏ Liệt Diễm, đốt cháy lục phủ ngũ tạng.

Quyển 6 - Chương 514: Đừng cắn mặt, đó là đại diện (4)