Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 6 - Chương 518: Đừng cắn mặt, đó là đại diện (8)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.Nàng không nói ra.Chỉ gục đầu vào ngực Đế Tuấn, không lên tiếng khẽ mỉm cười, không để ý tới nam nhân đang dùng mọi cách ép hỏi.Những thứ đã trải qua trước đây, đã dần dần xa rời nàng, cho dù trên đầu nàng mang nhiều danh hiệu hiển hách khong sao nói rõ được, cuộc sống vẫn không có thay đổi.Đây đều là cuộc sống Đế Tuấn đã từng hứa hẹn nha.Chàng đã thật làm được.Từng chút một, dùng cách thức im lặng chứng tỏ, ngay cả nàng cũng rất lâu mới phát giác, chẳng biết từ lúc nào, cuộc sống đã biến thành bộ dáng này.Ở trong hoàng tộc, vì nàng an bài không để địa vị bị lay động.Những thứ ràng buộc khó hiểu trên Đại Tuyết Sơn, khiến cho lưng nàng mang danh phản bội, có thể an ổn sống ngoài ánh sáng, mà không cần phải phải lo lắng đi trả thù.Muốn nàng làm hoàng hậu, chỉ vì vị trí đó là dành cho thê tử , không cho phép người khác mơ ước.Đem Long Đằng đoàn giao cho nàng, là vì ngăn chặn những lời nói hoang đường, cũng thuận tiện để cho những thế lực xem thường nàng phải sinh lòng cảnh giác, cho dù Đế Tuấn không có ở đây, ở trong triều không có thế lực đứng sau che chở nàng cũng không dễ bị người khác trêu trọc.Mà cái danh đứng đầu Đại Tuyết Sơn, lại có ý vị sâu xa.Nhưng những thứ này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng."Nương tử, nàng cười vừa ngọt lại xấu xa, có phải lại nghĩ ra cách khi dễ vi phu phải không?" Cởi áo khoác ra, mặc cho nàng bôi quét, từ trên mặt xuống cổ, một mảnh trong suốt, tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt, khiến tinh thần vì đó rung một cái."Phi, người nào giống như chàng, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến loại chuyện đó, cũng sắp làm cha đứa nhỏ, cũng không sợ hài tử cười chê." Lẳng lặng gối đầu trên chân hắn, Mộ Lăng Không nhìn ra ngoài cửa sổ, đã gần đến hoàng hôn, khắp trời màu ngũ sắc rực rỡ, giống như sắp bốc cháy lên.Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.

Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.

Nàng không nói ra.

Chỉ gục đầu vào ngực Đế Tuấn, không lên tiếng khẽ mỉm cười, không để ý tới nam nhân đang dùng mọi cách ép hỏi.

Những thứ đã trải qua trước đây, đã dần dần xa rời nàng, cho dù trên đầu nàng mang nhiều danh hiệu hiển hách khong sao nói rõ được, cuộc sống vẫn không có thay đổi.

Đây đều là cuộc sống Đế Tuấn đã từng hứa hẹn nha.

Chàng đã thật làm được.

Từng chút một, dùng cách thức im lặng chứng tỏ, ngay cả nàng cũng rất lâu mới phát giác, chẳng biết từ lúc nào, cuộc sống đã biến thành bộ dáng này.

Ở trong hoàng tộc, vì nàng an bài không để địa vị bị lay động.

Những thứ ràng buộc khó hiểu trên Đại Tuyết Sơn, khiến cho lưng nàng mang danh phản bội, có thể an ổn sống ngoài ánh sáng, mà không cần phải phải lo lắng đi trả thù.

Muốn nàng làm hoàng hậu, chỉ vì vị trí đó là dành cho thê tử , không cho phép người khác mơ ước.

Đem Long Đằng đoàn giao cho nàng, là vì ngăn chặn những lời nói hoang đường, cũng thuận tiện để cho những thế lực xem thường nàng phải sinh lòng cảnh giác, cho dù Đế Tuấn không có ở đây, ở trong triều không có thế lực đứng sau che chở nàng cũng không dễ bị người khác trêu trọc.

Mà cái danh đứng đầu Đại Tuyết Sơn, lại có ý vị sâu xa.

Nhưng những thứ này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng.

"Nương tử, nàng cười vừa ngọt lại xấu xa, có phải lại nghĩ ra cách khi dễ vi phu phải không?" Cởi áo khoác ra, mặc cho nàng bôi quét, từ trên mặt xuống cổ, một mảnh trong suốt, tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt, khiến tinh thần vì đó rung một cái.

"Phi, người nào giống như chàng, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến loại chuyện đó, cũng sắp làm cha đứa nhỏ, cũng không sợ hài tử cười chê." Lẳng lặng gối đầu trên chân hắn, Mộ Lăng Không nhìn ra ngoài cửa sổ, đã gần đến hoàng hôn, khắp trời màu ngũ sắc rực rỡ, giống như sắp bốc cháy lên.

Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.Nàng không nói ra.Chỉ gục đầu vào ngực Đế Tuấn, không lên tiếng khẽ mỉm cười, không để ý tới nam nhân đang dùng mọi cách ép hỏi.Những thứ đã trải qua trước đây, đã dần dần xa rời nàng, cho dù trên đầu nàng mang nhiều danh hiệu hiển hách khong sao nói rõ được, cuộc sống vẫn không có thay đổi.Đây đều là cuộc sống Đế Tuấn đã từng hứa hẹn nha.Chàng đã thật làm được.Từng chút một, dùng cách thức im lặng chứng tỏ, ngay cả nàng cũng rất lâu mới phát giác, chẳng biết từ lúc nào, cuộc sống đã biến thành bộ dáng này.Ở trong hoàng tộc, vì nàng an bài không để địa vị bị lay động.Những thứ ràng buộc khó hiểu trên Đại Tuyết Sơn, khiến cho lưng nàng mang danh phản bội, có thể an ổn sống ngoài ánh sáng, mà không cần phải phải lo lắng đi trả thù.Muốn nàng làm hoàng hậu, chỉ vì vị trí đó là dành cho thê tử , không cho phép người khác mơ ước.Đem Long Đằng đoàn giao cho nàng, là vì ngăn chặn những lời nói hoang đường, cũng thuận tiện để cho những thế lực xem thường nàng phải sinh lòng cảnh giác, cho dù Đế Tuấn không có ở đây, ở trong triều không có thế lực đứng sau che chở nàng cũng không dễ bị người khác trêu trọc.Mà cái danh đứng đầu Đại Tuyết Sơn, lại có ý vị sâu xa.Nhưng những thứ này cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng."Nương tử, nàng cười vừa ngọt lại xấu xa, có phải lại nghĩ ra cách khi dễ vi phu phải không?" Cởi áo khoác ra, mặc cho nàng bôi quét, từ trên mặt xuống cổ, một mảnh trong suốt, tràn ngập mùi thuốc nhàn nhạt, khiến tinh thần vì đó rung một cái."Phi, người nào giống như chàng, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến loại chuyện đó, cũng sắp làm cha đứa nhỏ, cũng không sợ hài tử cười chê." Lẳng lặng gối đầu trên chân hắn, Mộ Lăng Không nhìn ra ngoài cửa sổ, đã gần đến hoàng hôn, khắp trời màu ngũ sắc rực rỡ, giống như sắp bốc cháy lên.Cuối cùng Đế Tuấn vẫn không có cơ hôi đi tham gia náo nhiệt, quấy rầy chuyện tốt của Thái Nhất.

Quyển 6 - Chương 518: Đừng cắn mặt, đó là đại diện (8)