Tác giả:

Cô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn…

Chương 37

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Lời nói vừa thốt ra, khiến cả hai người đều muốn bóp cổ mình trong tư tưởng. Tuấn Vũ cười khổ thầm nhủ: “Từ khi nào mày lại có thể viện cớ vô sỉ như thế?”, còn Hà Phương thì chột dạ, xấu hổ vì những lời nói bồng bột nóng vội có phần tự mình đa tình của bản thân. Cố che giấu sự lúng túng bằng cách thay đổi đề tài nói chuyện, cô tươi cười thật rạng rỡ:- Anh có nuôi chó sao? Đặt tên gì vậy? Là giống gì? Cậu nhóc lớn từng nào rồi?Nhìn sự vồn vập của cô, anh chỉ biết ậm ừ chống chế, bởi vì căn bản nhà anh không có bất cứ một giống vật nuôi nào hết:- Cũng không lớn lắm, nó tên là BobNghe tên, cô hứng thú hỏi:- Bốp trong bốp chát hay B.O.B- Tùy em nghĩ sao thì nó là thế đó.Nghĩ tới cái tên Bốp trong bốp chát cô bỗng cất tiếng cười giòn tan trêu anh:- Ha ha, thế cứ gọi nó là Bốp đi, cái kiểu bốp chát xấu tính, ai da rất hợp với bản tính của anh nha.Tuấn Vũ không so đo cùng cô, mà cố gắng thuyết phục:- Em biết đó, tôi không rành về chăm sóc vật nuôi, thấy em có vẻ yêu thích, hẳn là có kinh nghiệm nên tôi muốn em có thể giúp tôi phần nào chăm sóc nó, bởi vì không phải lúc nào tôi cũng về nhà sớm.Cô vẫn biết công việc của những người ở trên cao như anh nặng nề gấp nhiều lần so với bình thường, huống hồ cô cũng rất yêu thích chó, vì thế trong lúc nông nổi cô vô tình đồng ý lời đề nghị đó để rồi cứ thế dây dưa không dứt cùng anh.Tới siêu thị, để Hà Phương đứng đợi một chỗ, Tuấn Vũ một mình đi đỗ xe. Trong lúc đó, anh gọi cho Khánh Trung, rất mau điện thoại được kết nối, không đợi cậu ta lan man chuyện ngoài lề, anh liền đưa ra ngay yêu cầu của mình:- Trong vòng một tiếng đồng hồ, cậu kiếm một con chó nhỏ, dễ nuôi, tốt hơn hết là thích ăn cơm rang hải sản, đưa tới căn hộ của tớ, thì hợp đồng vận chuyển dầu bằng đường thủy lần gia hạn đợt này vẫn là của cậu.Khánh Trung vừa thấy liên quan tới vấn đề hợp đồng liền nhanh nhảu, cười đùa:- Tớ tưởng rằng nó vẫn là của tớ.- Lần này có điều kiện.Trước giờ thỏa thuận hợp đồng giữa họ vẫn rất thoải mái, nếu thấy phù hợp thì sự kí kết hợp tác sẽ dễ dàng và mau chóng, dĩ nhiên, hai người họ cũng không khi nào tính toán chi li mà mua tặng nhau những vật phẩm xa xỉ yêu thích. Nhưng yêu cầu lần này của Tuẫn Vũ lần này, khiến Khánh Trung giật mình, khó tin mà hỏi lại:- Điều kiện là một con chó cảnh? Vũ, cậu không đùa chứ? Trước giờ chỉ cần là thú nuôi, cậu luôn hận không thể cách xa cả chục mét.Đưa tay nhìn đồng hồ anh lạnh lùng, không muốn giải thích nhiều:- Cậu còn 55 phút, nếu lát nữa, về nhà mà không có thứ tớ yêu cầu thì cậu cũng đừng mong kí bản hợp đồng này.Để mặc Khánh Trung cao giọng ở đầu dây bên kia, anh mau chóng ngắt liên lạc, xuống xe ra chỗ Hà Phương, cùng cô đi mua sắm nguyên liệu cho bữa tối.

Lời nói vừa thốt ra, khiến cả hai người đều muốn bóp cổ mình trong tư tưởng. Tuấn Vũ cười khổ thầm nhủ: “Từ khi nào mày lại có thể viện cớ vô sỉ như thế?”, còn Hà Phương thì chột dạ, xấu hổ vì những lời nói bồng bột nóng vội có phần tự mình đa tình của bản thân. Cố che giấu sự lúng túng bằng cách thay đổi đề tài nói chuyện, cô tươi cười thật rạng rỡ:

- Anh có nuôi chó sao? Đặt tên gì vậy? Là giống gì? Cậu nhóc lớn từng nào rồi?

Nhìn sự vồn vập của cô, anh chỉ biết ậm ừ chống chế, bởi vì căn bản nhà anh không có bất cứ một giống vật nuôi nào hết:

- Cũng không lớn lắm, nó tên là Bob

Nghe tên, cô hứng thú hỏi:

- Bốp trong bốp chát hay B.O.B

- Tùy em nghĩ sao thì nó là thế đó.

Nghĩ tới cái tên Bốp trong bốp chát cô bỗng cất tiếng cười giòn tan trêu anh:

- Ha ha, thế cứ gọi nó là Bốp đi, cái kiểu bốp chát xấu tính, ai da rất hợp với bản tính của anh nha.

Tuấn Vũ không so đo cùng cô, mà cố gắng thuyết phục:

- Em biết đó, tôi không rành về chăm sóc vật nuôi, thấy em có vẻ yêu thích, hẳn là có kinh nghiệm nên tôi muốn em có thể giúp tôi phần nào chăm sóc nó, bởi vì không phải lúc nào tôi cũng về nhà sớm.

Cô vẫn biết công việc của những người ở trên cao như anh nặng nề gấp nhiều lần so với bình thường, huống hồ cô cũng rất yêu thích chó, vì thế trong lúc nông nổi cô vô tình đồng ý lời đề nghị đó để rồi cứ thế dây dưa không dứt cùng anh.

Tới siêu thị, để Hà Phương đứng đợi một chỗ, Tuấn Vũ một mình đi đỗ xe. Trong lúc đó, anh gọi cho Khánh Trung, rất mau điện thoại được kết nối, không đợi cậu ta lan man chuyện ngoài lề, anh liền đưa ra ngay yêu cầu của mình:

- Trong vòng một tiếng đồng hồ, cậu kiếm một con chó nhỏ, dễ nuôi, tốt hơn hết là thích ăn cơm rang hải sản, đưa tới căn hộ của tớ, thì hợp đồng vận chuyển dầu bằng đường thủy lần gia hạn đợt này vẫn là của cậu.

Khánh Trung vừa thấy liên quan tới vấn đề hợp đồng liền nhanh nhảu, cười đùa:

- Tớ tưởng rằng nó vẫn là của tớ.

- Lần này có điều kiện.

Trước giờ thỏa thuận hợp đồng giữa họ vẫn rất thoải mái, nếu thấy phù hợp thì sự kí kết hợp tác sẽ dễ dàng và mau chóng, dĩ nhiên, hai người họ cũng không khi nào tính toán chi li mà mua tặng nhau những vật phẩm xa xỉ yêu thích. Nhưng yêu cầu lần này của Tuẫn Vũ lần này, khiến Khánh Trung giật mình, khó tin mà hỏi lại:

- Điều kiện là một con chó cảnh? Vũ, cậu không đùa chứ? Trước giờ chỉ cần là thú nuôi, cậu luôn hận không thể cách xa cả chục mét.

Đưa tay nhìn đồng hồ anh lạnh lùng, không muốn giải thích nhiều:

- Cậu còn 55 phút, nếu lát nữa, về nhà mà không có thứ tớ yêu cầu thì cậu cũng đừng mong kí bản hợp đồng này.

Để mặc Khánh Trung cao giọng ở đầu dây bên kia, anh mau chóng ngắt liên lạc, xuống xe ra chỗ Hà Phương, cùng cô đi mua sắm nguyên liệu cho bữa tối.

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Lời nói vừa thốt ra, khiến cả hai người đều muốn bóp cổ mình trong tư tưởng. Tuấn Vũ cười khổ thầm nhủ: “Từ khi nào mày lại có thể viện cớ vô sỉ như thế?”, còn Hà Phương thì chột dạ, xấu hổ vì những lời nói bồng bột nóng vội có phần tự mình đa tình của bản thân. Cố che giấu sự lúng túng bằng cách thay đổi đề tài nói chuyện, cô tươi cười thật rạng rỡ:- Anh có nuôi chó sao? Đặt tên gì vậy? Là giống gì? Cậu nhóc lớn từng nào rồi?Nhìn sự vồn vập của cô, anh chỉ biết ậm ừ chống chế, bởi vì căn bản nhà anh không có bất cứ một giống vật nuôi nào hết:- Cũng không lớn lắm, nó tên là BobNghe tên, cô hứng thú hỏi:- Bốp trong bốp chát hay B.O.B- Tùy em nghĩ sao thì nó là thế đó.Nghĩ tới cái tên Bốp trong bốp chát cô bỗng cất tiếng cười giòn tan trêu anh:- Ha ha, thế cứ gọi nó là Bốp đi, cái kiểu bốp chát xấu tính, ai da rất hợp với bản tính của anh nha.Tuấn Vũ không so đo cùng cô, mà cố gắng thuyết phục:- Em biết đó, tôi không rành về chăm sóc vật nuôi, thấy em có vẻ yêu thích, hẳn là có kinh nghiệm nên tôi muốn em có thể giúp tôi phần nào chăm sóc nó, bởi vì không phải lúc nào tôi cũng về nhà sớm.Cô vẫn biết công việc của những người ở trên cao như anh nặng nề gấp nhiều lần so với bình thường, huống hồ cô cũng rất yêu thích chó, vì thế trong lúc nông nổi cô vô tình đồng ý lời đề nghị đó để rồi cứ thế dây dưa không dứt cùng anh.Tới siêu thị, để Hà Phương đứng đợi một chỗ, Tuấn Vũ một mình đi đỗ xe. Trong lúc đó, anh gọi cho Khánh Trung, rất mau điện thoại được kết nối, không đợi cậu ta lan man chuyện ngoài lề, anh liền đưa ra ngay yêu cầu của mình:- Trong vòng một tiếng đồng hồ, cậu kiếm một con chó nhỏ, dễ nuôi, tốt hơn hết là thích ăn cơm rang hải sản, đưa tới căn hộ của tớ, thì hợp đồng vận chuyển dầu bằng đường thủy lần gia hạn đợt này vẫn là của cậu.Khánh Trung vừa thấy liên quan tới vấn đề hợp đồng liền nhanh nhảu, cười đùa:- Tớ tưởng rằng nó vẫn là của tớ.- Lần này có điều kiện.Trước giờ thỏa thuận hợp đồng giữa họ vẫn rất thoải mái, nếu thấy phù hợp thì sự kí kết hợp tác sẽ dễ dàng và mau chóng, dĩ nhiên, hai người họ cũng không khi nào tính toán chi li mà mua tặng nhau những vật phẩm xa xỉ yêu thích. Nhưng yêu cầu lần này của Tuẫn Vũ lần này, khiến Khánh Trung giật mình, khó tin mà hỏi lại:- Điều kiện là một con chó cảnh? Vũ, cậu không đùa chứ? Trước giờ chỉ cần là thú nuôi, cậu luôn hận không thể cách xa cả chục mét.Đưa tay nhìn đồng hồ anh lạnh lùng, không muốn giải thích nhiều:- Cậu còn 55 phút, nếu lát nữa, về nhà mà không có thứ tớ yêu cầu thì cậu cũng đừng mong kí bản hợp đồng này.Để mặc Khánh Trung cao giọng ở đầu dây bên kia, anh mau chóng ngắt liên lạc, xuống xe ra chỗ Hà Phương, cùng cô đi mua sắm nguyên liệu cho bữa tối.

Chương 37