Tác giả:

Cô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn…

Chương 41: Phụ nữ là nửa thế giới tươi đẹp, vì thế cần được nâng niu và yêu chiều

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Hà Phương đi cùng Khánh Trung xuống gara lấy xe, anh ta rất lịch thiệp mở cửa xe, chờ cô yên vị trên ghế lái phụ rồi cúi người cài dây an toàn cho cô. Cô có chút ngượng ngùng trước cử chỉ săn sóc tận tình của anh ta, vội lùi người về phía sau toan từ chối nhưng anh ta lại nhìn cô, cùng với nụ cười yêu nghiệt:- Phụ nữ là nửa thế giới tươi đẹp, vì thế cần được nâng niu và yêu chiều.Sự lôi cuốn của anh chàng đào hoa này quả xứng danh hại nước hại dân, có thể khuấy đảo trái tim không ít bóng hồng, nhưng vì tư tưởng của cô vốn luôn tôn thờ chủ nghĩa thủy chung, nghe anh ta nói vậy bỗng buột miệng:- Nửa thế giới này rất bao la rộng lớn, anh thật tài giỏi nếu có thể chiếu cố tất cả.Khánh Trung quan sát cô một lúc, đầy nghiền ngẫm, khiến cô không thoải mái đang định hỏi anh ta nhìn cái gì thì anh ta đã hướng về phía trước q*** t** lái, chiếc xe lao vút đi. Lúc bấy giờ anh ta mới cười nhẹ, cất lời đầy nghiêm túc, thật hiếm khi bắt gặp ở anh ta:- Tới một ngày nào đó, khi đã tìm được nửa thế giới thực sự của mình, tôi sẽ rất mực nâng niu và trân trọng.Hà Phương ngồi ngay ngắn lặng yên nhưng trong lòng lại không yên, tại sao mỗi lúc đối đáp với mấy người đàn ông này, cô đều có cảm giác mình không theo kịp với suy nghĩ của họ, là do đầu óc cô ngu dại hay do họ quá cao siêu đây? Khẽ thở dài thiểu não. Khánh Trung tinh ý nhận thấy sự không thoải mái của cô, liền quay về với bộ dáng cười đùa thường ngày, bắt chuyện:- Tôi thấy trình độ nấu nướng của em rất giỏi, nhà em có ai là đầu bếp nổi tiếng không?Cô có chút ngượng ngùng trước lời khen hơi thái quá của anh ta, đưa tay vuốt tóc rồi mỉm cười đáp lại:- Tôi chỉ biết làm một vài món đơn giản thôi, ở nhà tôi cũng không có ai theo nghiệp đầu bếp cả, chỉ có mẹ tôi là hay thích nấu ăn nên tôi có học được một ít.- Nói vậy, chắc bác gái nấu ăn rất ngon, hi vọng một ngày không xa sẽ được thưởng thức tài nghệ của mẹ em.Nghe vậy cô cười vui vẻ mà nói:- Nhà tôi ở thành phố N, để có thể ăn được đồ mẹ tôi nấu, chắc là anh phải đi một quãng đường khá dài.Khánh Trung nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô cũng thấy vui lây. Thật ra nếu có cô đi cùng, cho dù có xa hơn thế nữa, anh ta cũng rất sẵn lòng. Sau đó câu chuyện của họ xoay quanh chủ đề ẩm thực, cả hai rất hào hứng, liền hẹn một dịp nào đó sẽ cùng đi thưởng thức. Chả mấy chốc đã tới nhà cô. Tạm biệt anh ta, cô quay người đi lên nhà.

Hà Phương đi cùng Khánh Trung xuống gara lấy xe, anh ta rất lịch thiệp mở cửa xe, chờ cô yên vị trên ghế lái phụ rồi cúi người cài dây an toàn cho cô. Cô có chút ngượng ngùng trước cử chỉ săn sóc tận tình của anh ta, vội lùi người về phía sau toan từ chối nhưng anh ta lại nhìn cô, cùng với nụ cười yêu nghiệt:

- Phụ nữ là nửa thế giới tươi đẹp, vì thế cần được nâng niu và yêu chiều.

Sự lôi cuốn của anh chàng đào hoa này quả xứng danh hại nước hại dân, có thể khuấy đảo trái tim không ít bóng hồng, nhưng vì tư tưởng của cô vốn luôn tôn thờ chủ nghĩa thủy chung, nghe anh ta nói vậy bỗng buột miệng:

- Nửa thế giới này rất bao la rộng lớn, anh thật tài giỏi nếu có thể chiếu cố tất cả.

Khánh Trung quan sát cô một lúc, đầy nghiền ngẫm, khiến cô không thoải mái đang định hỏi anh ta nhìn cái gì thì anh ta đã hướng về phía trước q*** t** lái, chiếc xe lao vút đi. Lúc bấy giờ anh ta mới cười nhẹ, cất lời đầy nghiêm túc, thật hiếm khi bắt gặp ở anh ta:

- Tới một ngày nào đó, khi đã tìm được nửa thế giới thực sự của mình, tôi sẽ rất mực nâng niu và trân trọng.

Hà Phương ngồi ngay ngắn lặng yên nhưng trong lòng lại không yên, tại sao mỗi lúc đối đáp với mấy người đàn ông này, cô đều có cảm giác mình không theo kịp với suy nghĩ của họ, là do đầu óc cô ngu dại hay do họ quá cao siêu đây? Khẽ thở dài thiểu não. Khánh Trung tinh ý nhận thấy sự không thoải mái của cô, liền quay về với bộ dáng cười đùa thường ngày, bắt chuyện:

- Tôi thấy trình độ nấu nướng của em rất giỏi, nhà em có ai là đầu bếp nổi tiếng không?

Cô có chút ngượng ngùng trước lời khen hơi thái quá của anh ta, đưa tay vuốt tóc rồi mỉm cười đáp lại:

- Tôi chỉ biết làm một vài món đơn giản thôi, ở nhà tôi cũng không có ai theo nghiệp đầu bếp cả, chỉ có mẹ tôi là hay thích nấu ăn nên tôi có học được một ít.

- Nói vậy, chắc bác gái nấu ăn rất ngon, hi vọng một ngày không xa sẽ được thưởng thức tài nghệ của mẹ em.

Nghe vậy cô cười vui vẻ mà nói:

- Nhà tôi ở thành phố N, để có thể ăn được đồ mẹ tôi nấu, chắc là anh phải đi một quãng đường khá dài.

Khánh Trung nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô cũng thấy vui lây. Thật ra nếu có cô đi cùng, cho dù có xa hơn thế nữa, anh ta cũng rất sẵn lòng. Sau đó câu chuyện của họ xoay quanh chủ đề ẩm thực, cả hai rất hào hứng, liền hẹn một dịp nào đó sẽ cùng đi thưởng thức. Chả mấy chốc đã tới nhà cô. Tạm biệt anh ta, cô quay người đi lên nhà.

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Hà Phương đi cùng Khánh Trung xuống gara lấy xe, anh ta rất lịch thiệp mở cửa xe, chờ cô yên vị trên ghế lái phụ rồi cúi người cài dây an toàn cho cô. Cô có chút ngượng ngùng trước cử chỉ săn sóc tận tình của anh ta, vội lùi người về phía sau toan từ chối nhưng anh ta lại nhìn cô, cùng với nụ cười yêu nghiệt:- Phụ nữ là nửa thế giới tươi đẹp, vì thế cần được nâng niu và yêu chiều.Sự lôi cuốn của anh chàng đào hoa này quả xứng danh hại nước hại dân, có thể khuấy đảo trái tim không ít bóng hồng, nhưng vì tư tưởng của cô vốn luôn tôn thờ chủ nghĩa thủy chung, nghe anh ta nói vậy bỗng buột miệng:- Nửa thế giới này rất bao la rộng lớn, anh thật tài giỏi nếu có thể chiếu cố tất cả.Khánh Trung quan sát cô một lúc, đầy nghiền ngẫm, khiến cô không thoải mái đang định hỏi anh ta nhìn cái gì thì anh ta đã hướng về phía trước q*** t** lái, chiếc xe lao vút đi. Lúc bấy giờ anh ta mới cười nhẹ, cất lời đầy nghiêm túc, thật hiếm khi bắt gặp ở anh ta:- Tới một ngày nào đó, khi đã tìm được nửa thế giới thực sự của mình, tôi sẽ rất mực nâng niu và trân trọng.Hà Phương ngồi ngay ngắn lặng yên nhưng trong lòng lại không yên, tại sao mỗi lúc đối đáp với mấy người đàn ông này, cô đều có cảm giác mình không theo kịp với suy nghĩ của họ, là do đầu óc cô ngu dại hay do họ quá cao siêu đây? Khẽ thở dài thiểu não. Khánh Trung tinh ý nhận thấy sự không thoải mái của cô, liền quay về với bộ dáng cười đùa thường ngày, bắt chuyện:- Tôi thấy trình độ nấu nướng của em rất giỏi, nhà em có ai là đầu bếp nổi tiếng không?Cô có chút ngượng ngùng trước lời khen hơi thái quá của anh ta, đưa tay vuốt tóc rồi mỉm cười đáp lại:- Tôi chỉ biết làm một vài món đơn giản thôi, ở nhà tôi cũng không có ai theo nghiệp đầu bếp cả, chỉ có mẹ tôi là hay thích nấu ăn nên tôi có học được một ít.- Nói vậy, chắc bác gái nấu ăn rất ngon, hi vọng một ngày không xa sẽ được thưởng thức tài nghệ của mẹ em.Nghe vậy cô cười vui vẻ mà nói:- Nhà tôi ở thành phố N, để có thể ăn được đồ mẹ tôi nấu, chắc là anh phải đi một quãng đường khá dài.Khánh Trung nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô cũng thấy vui lây. Thật ra nếu có cô đi cùng, cho dù có xa hơn thế nữa, anh ta cũng rất sẵn lòng. Sau đó câu chuyện của họ xoay quanh chủ đề ẩm thực, cả hai rất hào hứng, liền hẹn một dịp nào đó sẽ cùng đi thưởng thức. Chả mấy chốc đã tới nhà cô. Tạm biệt anh ta, cô quay người đi lên nhà.

Chương 41: Phụ nữ là nửa thế giới tươi đẹp, vì thế cần được nâng niu và yêu chiều