Tác giả:

Cô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn…

Chương 60

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Anh đối mặt với cô rất gần, gần tới nỗi cô lo sợ trái tim đập loạn liên hồi của mình có thể khiến anh nghe rõ mồn một. Tuấn Vũ cố gắng kiềm chế ý nghĩ chiếm hữu cô, láu cá chọc cô, thật không ngờ tới giọng của anh lạc đi, có chút khàn khàn:- Hành động của em, là muốn khiêu khích khả năng tự kiềm chế của anh, hay là. . . tính dụ dỗ anh. . . phạm tội?Nghe anh nói vậy, cô xấu hổ, vội nhắm chặt mắt không dám đối diện với đôi mắt hút hồn của anh mà phủ nhận:- Không phải. . . Em không có ý đó.Bộ dáng này của cô lại thành công công phá phòng tuyến tự chủ cuối cùng trong anh, anh chầm chậm tiến sát cô, áp môi lên môi cô. Chiếc lưỡi linh hoạt thành công trêu chọc, vẽ từng đường trên môi mềm, anh hôn cô từ nhẹ nhàng nâng niu tới gấp gáp cuồng nhiệt. Một tay anh luồn vào những lọn tóc suôn mượt của cô, tay kia cách một lớp vải sờ loạn thân hình non mềm của cô. Hà Phương run rẩy tiếp nhận sự dẫn dắt của anh, dần chìm vào trong * l**n t*nh m*. Bàn tay không an phận của anh khẽ luồn qua lớp áo hưởng thụ làn da mịn màng, rồi dần dịch chuyển lên vòng một căng đầy của cô khẽ v**t v* x** n*n. Hô hấp có chút rối loạn. Cả người anh bao phủ lấy cô, như muốn nuốt gọn lấy cô, khiến cô là của anh mãi không rời. d*c v*ng trong anh thoáng chốc lớn dần lên.Hà Phương đang mê loạn bỗng giật mình cảm nhận th* c*ng r*n cách lớp quần áo, dán chặt lên đôi chân nuột nà của cô. Cô biết nó biểu trưng cho điều gì, tâm trí mau chóng thanh tỉnh, vội xoay đầu khiến nụ hôn của anh rơi trên hõm vai, cố đặt tay lên ngực anh kéo dài khoảng cách, bất giác hổn hển kêu lên:- Không. . . mẹ ơi.Tuấn Vũ không khác gì bị lôi dậy từ giấc mộng đẹp đẽ, thấy cô hổn hển run rẩy, anh biết vừa rồi mình đã có những hành động đường đột, lại nghe cô thốt lời, d*c v*ng trong anh chậm rãi tiêu tan. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một cách yêu chiều:- Anh xin lỗi.Sau đó anh nâng mình, tách khỏi cô, rồi vội xuống giường, đi nhanh ra khỏi phòng cô. Anh sợ rằng nếu còn nán lại đó thêm anh sẽ lại không kiềm chế được mình mà làm ra điều gì đó xấu xa.

Anh đối mặt với cô rất gần, gần tới nỗi cô lo sợ trái tim đập loạn liên hồi của mình có thể khiến anh nghe rõ mồn một. Tuấn Vũ cố gắng kiềm chế ý nghĩ chiếm hữu cô, láu cá chọc cô, thật không ngờ tới giọng của anh lạc đi, có chút khàn khàn:

- Hành động của em, là muốn khiêu khích khả năng tự kiềm chế của anh, hay là. . . tính dụ dỗ anh. . . phạm tội?

Nghe anh nói vậy, cô xấu hổ, vội nhắm chặt mắt không dám đối diện với đôi mắt hút hồn của anh mà phủ nhận:

- Không phải. . . Em không có ý đó.

Bộ dáng này của cô lại thành công công phá phòng tuyến tự chủ cuối cùng trong anh, anh chầm chậm tiến sát cô, áp môi lên môi cô. Chiếc lưỡi linh hoạt thành công trêu chọc, vẽ từng đường trên môi mềm, anh hôn cô từ nhẹ nhàng nâng niu tới gấp gáp cuồng nhiệt. Một tay anh luồn vào những lọn tóc suôn mượt của cô, tay kia cách một lớp vải sờ loạn thân hình non mềm của cô. Hà Phương run rẩy tiếp nhận sự dẫn dắt của anh, dần chìm vào trong * l**n t*nh m*. Bàn tay không an phận của anh khẽ luồn qua lớp áo hưởng thụ làn da mịn màng, rồi dần dịch chuyển lên vòng một căng đầy của cô khẽ v**t v* x** n*n. Hô hấp có chút rối loạn. Cả người anh bao phủ lấy cô, như muốn nuốt gọn lấy cô, khiến cô là của anh mãi không rời. d*c v*ng trong anh thoáng chốc lớn dần lên.

Hà Phương đang mê loạn bỗng giật mình cảm nhận th* c*ng r*n cách lớp quần áo, dán chặt lên đôi chân nuột nà của cô. Cô biết nó biểu trưng cho điều gì, tâm trí mau chóng thanh tỉnh, vội xoay đầu khiến nụ hôn của anh rơi trên hõm vai, cố đặt tay lên ngực anh kéo dài khoảng cách, bất giác hổn hển kêu lên:

- Không. . . mẹ ơi.

Tuấn Vũ không khác gì bị lôi dậy từ giấc mộng đẹp đẽ, thấy cô hổn hển run rẩy, anh biết vừa rồi mình đã có những hành động đường đột, lại nghe cô thốt lời, d*c v*ng trong anh chậm rãi tiêu tan. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một cách yêu chiều:

- Anh xin lỗi.

Sau đó anh nâng mình, tách khỏi cô, rồi vội xuống giường, đi nhanh ra khỏi phòng cô. Anh sợ rằng nếu còn nán lại đó thêm anh sẽ lại không kiềm chế được mình mà làm ra điều gì đó xấu xa.

Tình Yêu Của Nàng Ế Tự KỷTác giả: Hồ Ly Bà BàTruyện Ngôn TìnhCô tên là Hà Phương hiện tại đang là nhân viên kinh doanh mảng nhà đất tại chi nhánh chính của tập đoàn Kỳ Phong. Công việc sự nghiệp có thể nói là khá ổn khi mà cô được làm việc trong tập đoàn nổi tiếng kinh doanh trên nhiều lĩnh vực, cô may mắn còn sống sót trong đợt thi tuyển gắt gao để được chọn vào làm tại đây. Cô vẫn còn nhớ lúc được báo trúng tuyển vào công ty ba mẹ cô vội nắm tay cô chúc mừng và nói: “Tốt quá rồi, bây giờ học hành công việc đâu vào đó, con kiếm lấy một chàng rể tốt về ra mắt, ba mẹ không cấm con yêu đương sớm nữa”. Từ dạo đó tới giờ đã mấy năm trôi qua nhưng cô vẫn chưa một lần có người yêu. Ở tuổi 27, khi mà bạn bè rục rịch chuẩn bị làm đám cưới, đó là chưa kể những cô bạn đã có tới một, hai đứa con bụ bẫm xinh xắn, cô vẫn chăn đơn gối chiếc. Chu kì lặp lại, sáng dậy đi làm, tối về uể oải, chỉ biết vùi đầu vào đọc ngôn tình, lấy đó là thú vui tao nhã. Thỉnh thoảng lại chuẩn bị phong bì mừng cưới bạn bè, đồng nghiệp. Nếu như ở công ty cô chỉ biết vùi đầu hoàn… Anh đối mặt với cô rất gần, gần tới nỗi cô lo sợ trái tim đập loạn liên hồi của mình có thể khiến anh nghe rõ mồn một. Tuấn Vũ cố gắng kiềm chế ý nghĩ chiếm hữu cô, láu cá chọc cô, thật không ngờ tới giọng của anh lạc đi, có chút khàn khàn:- Hành động của em, là muốn khiêu khích khả năng tự kiềm chế của anh, hay là. . . tính dụ dỗ anh. . . phạm tội?Nghe anh nói vậy, cô xấu hổ, vội nhắm chặt mắt không dám đối diện với đôi mắt hút hồn của anh mà phủ nhận:- Không phải. . . Em không có ý đó.Bộ dáng này của cô lại thành công công phá phòng tuyến tự chủ cuối cùng trong anh, anh chầm chậm tiến sát cô, áp môi lên môi cô. Chiếc lưỡi linh hoạt thành công trêu chọc, vẽ từng đường trên môi mềm, anh hôn cô từ nhẹ nhàng nâng niu tới gấp gáp cuồng nhiệt. Một tay anh luồn vào những lọn tóc suôn mượt của cô, tay kia cách một lớp vải sờ loạn thân hình non mềm của cô. Hà Phương run rẩy tiếp nhận sự dẫn dắt của anh, dần chìm vào trong * l**n t*nh m*. Bàn tay không an phận của anh khẽ luồn qua lớp áo hưởng thụ làn da mịn màng, rồi dần dịch chuyển lên vòng một căng đầy của cô khẽ v**t v* x** n*n. Hô hấp có chút rối loạn. Cả người anh bao phủ lấy cô, như muốn nuốt gọn lấy cô, khiến cô là của anh mãi không rời. d*c v*ng trong anh thoáng chốc lớn dần lên.Hà Phương đang mê loạn bỗng giật mình cảm nhận th* c*ng r*n cách lớp quần áo, dán chặt lên đôi chân nuột nà của cô. Cô biết nó biểu trưng cho điều gì, tâm trí mau chóng thanh tỉnh, vội xoay đầu khiến nụ hôn của anh rơi trên hõm vai, cố đặt tay lên ngực anh kéo dài khoảng cách, bất giác hổn hển kêu lên:- Không. . . mẹ ơi.Tuấn Vũ không khác gì bị lôi dậy từ giấc mộng đẹp đẽ, thấy cô hổn hển run rẩy, anh biết vừa rồi mình đã có những hành động đường đột, lại nghe cô thốt lời, d*c v*ng trong anh chậm rãi tiêu tan. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một cách yêu chiều:- Anh xin lỗi.Sau đó anh nâng mình, tách khỏi cô, rồi vội xuống giường, đi nhanh ra khỏi phòng cô. Anh sợ rằng nếu còn nán lại đó thêm anh sẽ lại không kiềm chế được mình mà làm ra điều gì đó xấu xa.

Chương 60