1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi…
Chương 10
Chúc Một Ngày Tốt LànhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Điền Văn1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi… 9Đó là ngày bà Đỏ phát hiện một số người lạ mặt lảng vảng quanh khu vườn của bà. Trông hình dong thì nửa giống trộm nửa giống cướp. Vài người trong số đó mặc áo hai lớp, mũ kêpi sụp xuống trán, có người đeo lỉnh kỉnh máy móc quanh người.Bà nấp sau cửa sổ, thì thào với thằng c*:- Bọn người nào thậm thụt quanh nhà mình thế con?- Để con ra hỏi.Thằng c* nói và trong khi mẹ nó còn đang loay hoay nhấc lên đặt xuống các khả năng, nó đã ở bên ngoài hàng rào.Năm phút sau, nó đứng trước mặt bà, với một đám người lao xao sau lưng.- Họ là nhà báo mẹ à.Thằng c* giải thích bằng giọng hãnh diện, ngực phồng lên sau lớp áo.- Nhà báo à? - Bà Đỏ chột dạ, cố giữ giọng đừng run - Thế họ đến đây để điều tra...- Tụi tôi nghe đồn bầy gia súc nhà bác có khả năng đặc biệt...Một nhà báo trẻ, ria mép lún phún và có vẻ mặt rất tươi đứng ngay sau lưng thằng c* vọt miệng.- Ờ... ờ... không... không... - Bà Đỏ luống cuống, cứ như đang có một khẩu súng chĩa vào người bà - Ờ... mà có...Các nhà báo khác nhao nhao:- Có phải heo nhà bác kêu được tiếng gà?- Có đúng là chó nhà bác kêu ủn ỉn?- Thế còn gà nhà bác kêu như thế nào?- Bác còn nuôi những con gì nữa?Bà Đỏ có cảm giác cả đống gạch đang trút xuống người mình. Bà hít vào một hơi và đưa tay rờ rẫm sau gáy, cố nhớ nếu bầy heo không chịu kêu tiếng heo thì người chủ sẽ bị kết tội bởi điều khoản nào của luật pháp.Bà ấp úng, nói bằng giọng của người đứng trước tòa:- Tôi không biết gì hết... Một sáng ngủ dậy... đã là như thế rồi...Trái với ngưởi mẹ, thằng con nhìn vấn đề dưới một thứ ánh sáng khác. Nó hét lên khi các nhà báo kéo nhau ra vườn:- Các con vật nhà mình sẽ nổi tiếng. Mẹ và con sẽ được cả thế giới biết đến.Bà Đỏ thở dài:- Nhưng hũ gạo nhà mình sắp cạn rồi con à.Thằng c* chưa đủ lớn để đón nhận thông điệp quan trọng của mẹ nó. Nó chạy ù ra cửa:- Để con ra xem họ làm gì!
9
Đó là ngày bà Đỏ phát hiện một số người lạ mặt lảng vảng quanh khu vườn của bà. Trông hình dong thì nửa giống trộm nửa giống cướp. Vài người trong số đó mặc áo hai lớp, mũ kêpi sụp xuống trán, có người đeo lỉnh kỉnh máy móc quanh người.
Bà nấp sau cửa sổ, thì thào với thằng c*:
- Bọn người nào thậm thụt quanh nhà mình thế con?
- Để con ra hỏi.
Thằng c* nói và trong khi mẹ nó còn đang loay hoay nhấc lên đặt xuống các khả năng, nó đã ở bên ngoài hàng rào.
Năm phút sau, nó đứng trước mặt bà, với một đám người lao xao sau lưng.
- Họ là nhà báo mẹ à.
Thằng c* giải thích bằng giọng hãnh diện, ngực phồng lên sau lớp áo.
- Nhà báo à? - Bà Đỏ chột dạ, cố giữ giọng đừng run - Thế họ đến đây để điều tra...
- Tụi tôi nghe đồn bầy gia súc nhà bác có khả năng đặc biệt...
Một nhà báo trẻ, ria mép lún phún và có vẻ mặt rất tươi đứng ngay sau lưng thằng c* vọt miệng.
- Ờ... ờ... không... không... - Bà Đỏ luống cuống, cứ như đang có một khẩu súng chĩa vào người bà - Ờ... mà có...
Các nhà báo khác nhao nhao:
- Có phải heo nhà bác kêu được tiếng gà?
- Có đúng là chó nhà bác kêu ủn ỉn?
- Thế còn gà nhà bác kêu như thế nào?
- Bác còn nuôi những con gì nữa?
Bà Đỏ có cảm giác cả đống gạch đang trút xuống người mình. Bà hít vào một hơi và đưa tay rờ rẫm sau gáy, cố nhớ nếu bầy heo không chịu kêu tiếng heo thì người chủ sẽ bị kết tội bởi điều khoản nào của luật pháp.
Bà ấp úng, nói bằng giọng của người đứng trước tòa:
- Tôi không biết gì hết... Một sáng ngủ dậy... đã là như thế rồi...
Trái với ngưởi mẹ, thằng con nhìn vấn đề dưới một thứ ánh sáng khác. Nó hét lên khi các nhà báo kéo nhau ra vườn:
- Các con vật nhà mình sẽ nổi tiếng. Mẹ và con sẽ được cả thế giới biết đến.
Bà Đỏ thở dài:
- Nhưng hũ gạo nhà mình sắp cạn rồi con à.
Thằng c* chưa đủ lớn để đón nhận thông điệp quan trọng của mẹ nó. Nó chạy ù ra cửa:
- Để con ra xem họ làm gì!
Chúc Một Ngày Tốt LànhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Điền Văn1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi… 9Đó là ngày bà Đỏ phát hiện một số người lạ mặt lảng vảng quanh khu vườn của bà. Trông hình dong thì nửa giống trộm nửa giống cướp. Vài người trong số đó mặc áo hai lớp, mũ kêpi sụp xuống trán, có người đeo lỉnh kỉnh máy móc quanh người.Bà nấp sau cửa sổ, thì thào với thằng c*:- Bọn người nào thậm thụt quanh nhà mình thế con?- Để con ra hỏi.Thằng c* nói và trong khi mẹ nó còn đang loay hoay nhấc lên đặt xuống các khả năng, nó đã ở bên ngoài hàng rào.Năm phút sau, nó đứng trước mặt bà, với một đám người lao xao sau lưng.- Họ là nhà báo mẹ à.Thằng c* giải thích bằng giọng hãnh diện, ngực phồng lên sau lớp áo.- Nhà báo à? - Bà Đỏ chột dạ, cố giữ giọng đừng run - Thế họ đến đây để điều tra...- Tụi tôi nghe đồn bầy gia súc nhà bác có khả năng đặc biệt...Một nhà báo trẻ, ria mép lún phún và có vẻ mặt rất tươi đứng ngay sau lưng thằng c* vọt miệng.- Ờ... ờ... không... không... - Bà Đỏ luống cuống, cứ như đang có một khẩu súng chĩa vào người bà - Ờ... mà có...Các nhà báo khác nhao nhao:- Có phải heo nhà bác kêu được tiếng gà?- Có đúng là chó nhà bác kêu ủn ỉn?- Thế còn gà nhà bác kêu như thế nào?- Bác còn nuôi những con gì nữa?Bà Đỏ có cảm giác cả đống gạch đang trút xuống người mình. Bà hít vào một hơi và đưa tay rờ rẫm sau gáy, cố nhớ nếu bầy heo không chịu kêu tiếng heo thì người chủ sẽ bị kết tội bởi điều khoản nào của luật pháp.Bà ấp úng, nói bằng giọng của người đứng trước tòa:- Tôi không biết gì hết... Một sáng ngủ dậy... đã là như thế rồi...Trái với ngưởi mẹ, thằng con nhìn vấn đề dưới một thứ ánh sáng khác. Nó hét lên khi các nhà báo kéo nhau ra vườn:- Các con vật nhà mình sẽ nổi tiếng. Mẹ và con sẽ được cả thế giới biết đến.Bà Đỏ thở dài:- Nhưng hũ gạo nhà mình sắp cạn rồi con à.Thằng c* chưa đủ lớn để đón nhận thông điệp quan trọng của mẹ nó. Nó chạy ù ra cửa:- Để con ra xem họ làm gì!