1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi…

Chương 30

Chúc Một Ngày Tốt LànhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Điền Văn1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi… 36Ông động vật hoang dã, ông du lịch và bà kế hoạch đầu tư tin rằng mình là những người đến sớm nhất trong ngày khai trương.Nhưng khi cả ba xuất hiện trước cổng nhà bà Đỏ vào lúc trời còn tù mù, họ đã thấy ông thuế vụ và bà y tế đang đứng trò chuyện trong sân.- Un un gô – gô un un! – Ông du lịch tiến về phía ông thuế vụ, gật đầu chào buổi sáng.Ông thuế vụ toét miệng ra cười:- Un un gô – gô un un!Bà y tế thấy ông du lịch phớt lờ mình, cố nặn ra một câu để mọi người đừng quên bà ta đang đứng đó:- Chiếp un un?Ông du lịch chưa kịp trả lời mình khỏe hay không, bà kế hoạch đầu tư đã chen ngang:- Hai vị đến sớm quá ha!- Làm sao sớm bằng ông an ninh! – Bà y tế nhún vai, giọng nhuốm vẻ nhạo báng – Có cảm giác tối hôm qua ông ấy ngủ luôn tại đây hay sao ấy!Ông động vật hoang dã ngoái đầu nhìn quanh:- Ông ấy đâu?- Chắc ông ta đang đi lòng vòng đâu đó.Trước đó ba mươi phút thì ông an ninh đang đi lòng vòng quanh khu vườn thật. Nhưng lúc này thì ông đang đứng đối diện với thằng c* ở vạt đậu bắp. Chính xác là ông bị thằng c* chặn lại.- Chú ơi. – Thằng c* dè dặt nói, mắt dán vào khẩu súng bên hông người đối diện, ước gì mình cũng có một khẩu như thế để canh trộm.- Có chuyện gì thế cháu bé? – Ông an ninh hơi ngạc nhiên.Ánh mắt thằng c* bò từ thắt lưng ông an ninh lên hàng ria mép đen nhánh:- Tối mai bọn trộm sẽ vào nhà bà Tươi, chú à.- Nhà bà Tươi á? – Ông an ninh kẽ nhướn mày.Thằng c* đoán ông an ninh không biết bà Tươi. Nó chỉ tay về phía đồng cỏ:- Căn nhà ở cuối cánh đồng đó chú.Ông an ninh quay đầu nhìn theo hướng chỉ của thằng c*.- Làm sao cháu biết tin này? – Ông quay lại, nheo mắt nhìn chú nhóc trước mặt.- Thằng Lọ Nồi báo cho cháu biết.- Thằng bé đó có ở đây không?- Có. Để cháu gọi nó.Thằng c* lập tức khum tay lên miệng:- Lọ Nồi ơi! Lọ Nồi à!Ông an ninh biết con heo con, cũng như tất thảy các vật nuôi khác trong vườn nhà bà Đỏ. Ông chỉ không biết tên nó là Lọ Nồi. Cho nên khi thằng Lọ Nồi chạy lại, ông trợn mắt lên:- Là con heo con này sao?- Nó đó.Ông an ninh không giấu vẻ nghi ngờ. Dĩ nhiên ông biết các vật nuôi trong khu vườn kỳ lạ này có thể trò chuyện với con người. Nhưng báo trộm là chuyện khác. Nó không đơn giản như “Chào buổi sáng” hay “Anh có khỏe không?”.- Thế nó báo tin như thế nào?Không đợi cậu chủ ra lệnh, thằng Lọ Nồi hăng hái ngoác mõm:- Gô ăng ăng.Ông an ninh nhìn thằng c*:- Ba từ đó có nghĩa là tối mai bọn trộm đột nhập vào nhà bà Tươi sao?- Không. “Gô ăng ăng” là “bọn trộm”.Nó vỗ tay lên đầu con heo con:- Tiếp đi, mày!- Gô chiếp chiếp.Lần này không đợi ông an ninh hỏi, thăng c* nhanh nhẩu phiên dịch:- Nó muốn nói là “tối mai”.Lọ Nồi đột nhiên thấy mình quan trọng hẳn. Đầy phấn khích, nó hào hứng ngân nga, không nghĩ có ngày mình lại thốt ra câu này một cách vui vẻ:- Gố gồ… gồ un… ủn gô… ô… ô… ô…Con heo con làm ông an ninh ngẩn ngơ. Ông quay sang thằng c*, ngơ ngác hỏi, có thể thấy mũi ông dường như dài ra thêm một tấc:- Nó hát bài gì à?Thằng c* bối rối đáp, cố để đừng đỏ mặt:- Không… không… Câu luyến láy này có nghĩa… “đột nhập vào nhà bà Tươi”.

36

Ông động vật hoang dã, ông du lịch và bà kế hoạch đầu tư tin rằng mình là những người đến sớm nhất trong ngày khai trương.

Nhưng khi cả ba xuất hiện trước cổng nhà bà Đỏ vào lúc trời còn tù mù, họ đã thấy ông thuế vụ và bà y tế đang đứng trò chuyện trong sân.

- Un un gô – gô un un! – Ông du lịch tiến về phía ông thuế vụ, gật đầu chào buổi sáng.

Ông thuế vụ toét miệng ra cười:

- Un un gô – gô un un!

Bà y tế thấy ông du lịch phớt lờ mình, cố nặn ra một câu để mọi người đừng quên bà ta đang đứng đó:

- Chiếp un un?

Ông du lịch chưa kịp trả lời mình khỏe hay không, bà kế hoạch đầu tư đã chen ngang:

- Hai vị đến sớm quá ha!

- Làm sao sớm bằng ông an ninh! – Bà y tế nhún vai, giọng nhuốm vẻ nhạo báng – Có cảm giác tối hôm qua ông ấy ngủ luôn tại đây hay sao ấy!

Ông động vật hoang dã ngoái đầu nhìn quanh:

- Ông ấy đâu?

- Chắc ông ta đang đi lòng vòng đâu đó.

Trước đó ba mươi phút thì ông an ninh đang đi lòng vòng quanh khu vườn thật. Nhưng lúc này thì ông đang đứng đối diện với thằng c* ở vạt đậu bắp. Chính xác là ông bị thằng c* chặn lại.

- Chú ơi. – Thằng c* dè dặt nói, mắt dán vào khẩu súng bên hông người đối diện, ước gì mình cũng có một khẩu như thế để canh trộm.

- Có chuyện gì thế cháu bé? – Ông an ninh hơi ngạc nhiên.

Ánh mắt thằng c* bò từ thắt lưng ông an ninh lên hàng ria mép đen nhánh:

- Tối mai bọn trộm sẽ vào nhà bà Tươi, chú à.

- Nhà bà Tươi á? – Ông an ninh kẽ nhướn mày.

Thằng c* đoán ông an ninh không biết bà Tươi. Nó chỉ tay về phía đồng cỏ:

- Căn nhà ở cuối cánh đồng đó chú.

Ông an ninh quay đầu nhìn theo hướng chỉ của thằng c*.

- Làm sao cháu biết tin này? – Ông quay lại, nheo mắt nhìn chú nhóc trước mặt.

- Thằng Lọ Nồi báo cho cháu biết.

- Thằng bé đó có ở đây không?

- Có. Để cháu gọi nó.

Thằng c* lập tức khum tay lên miệng:

- Lọ Nồi ơi! Lọ Nồi à!

Ông an ninh biết con heo con, cũng như tất thảy các vật nuôi khác trong vườn nhà bà Đỏ. Ông chỉ không biết tên nó là Lọ Nồi. Cho nên khi thằng Lọ Nồi chạy lại, ông trợn mắt lên:

- Là con heo con này sao?

- Nó đó.

Ông an ninh không giấu vẻ nghi ngờ. Dĩ nhiên ông biết các vật nuôi trong khu vườn kỳ lạ này có thể trò chuyện với con người. Nhưng báo trộm là chuyện khác. Nó không đơn giản như “Chào buổi sáng” hay “Anh có khỏe không?”.

- Thế nó báo tin như thế nào?

Không đợi cậu chủ ra lệnh, thằng Lọ Nồi hăng hái ngoác mõm:

- Gô ăng ăng.

Ông an ninh nhìn thằng c*:

- Ba từ đó có nghĩa là tối mai bọn trộm đột nhập vào nhà bà Tươi sao?

- Không. “Gô ăng ăng” là “bọn trộm”.

Nó vỗ tay lên đầu con heo con:

- Tiếp đi, mày!

- Gô chiếp chiếp.

Lần này không đợi ông an ninh hỏi, thăng c* nhanh nhẩu phiên dịch:

- Nó muốn nói là “tối mai”.

Lọ Nồi đột nhiên thấy mình quan trọng hẳn. Đầy phấn khích, nó hào hứng ngân nga, không nghĩ có ngày mình lại thốt ra câu này một cách vui vẻ:

- Gố gồ… gồ un… ủn gô… ô… ô… ô…

Con heo con làm ông an ninh ngẩn ngơ. Ông quay sang thằng c*, ngơ ngác hỏi, có thể thấy mũi ông dường như dài ra thêm một tấc:

- Nó hát bài gì à?

Thằng c* bối rối đáp, cố để đừng đỏ mặt:

- Không… không… Câu luyến láy này có nghĩa… “đột nhập vào nhà bà Tươi”.

Chúc Một Ngày Tốt LànhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Điền Văn1 Vào lúc mười giờ sáng một ngày mùa hè, bà Hai Nhành băng qua con đường đất men theo lũy tre làng xanh mướt để tới nhà bà Đỏ theo lời hẹn. Mặt trời lúc này đã lên ngang ngọn tre, những tia nắng đã nhảy múa trong không trung nhưng gấu quần bà Hai Nhành vẫn ướt đẫm vì quẹt không ngừng vào các ngọn cỏ chưa tan hết sương đêm mai phục dọc đường làng. Trông bà giống như người vừa lội suối. Hai tháng trước, cô gà Mái Hoa ấp nở mười chú gà con, nay đã sắp thành gà choai, và bà Đỏ đồng ý bán cho bà Hai Nhành toàn bộ lứa gà. Đó là lý do bà Hai Nhành có mặt ở đây - nơi câu chuyện này sắp sửa diễn ra. Lúc mười giờ mười lăm phút, khi bà Đỏ dẫn bà Hai Nhành ra vườn thì chiếc chuồng tre cạnh chái bếp cửa đã mở toang và bên trong không còn một con gà nào. Thế là hai bà đi lùng sục trong vườn cải, lội qua vườn cà, chui dưới giàn su su và giàn đậu que. Hai bà đi lòng vòng, đầu váng mắt hoa do tai ngập trong tiếng ong bay và do cứ phải dán mắt vào những chiếc lá nhấp nháy nắng sáng ở khắp nơi. Đến khi… 36Ông động vật hoang dã, ông du lịch và bà kế hoạch đầu tư tin rằng mình là những người đến sớm nhất trong ngày khai trương.Nhưng khi cả ba xuất hiện trước cổng nhà bà Đỏ vào lúc trời còn tù mù, họ đã thấy ông thuế vụ và bà y tế đang đứng trò chuyện trong sân.- Un un gô – gô un un! – Ông du lịch tiến về phía ông thuế vụ, gật đầu chào buổi sáng.Ông thuế vụ toét miệng ra cười:- Un un gô – gô un un!Bà y tế thấy ông du lịch phớt lờ mình, cố nặn ra một câu để mọi người đừng quên bà ta đang đứng đó:- Chiếp un un?Ông du lịch chưa kịp trả lời mình khỏe hay không, bà kế hoạch đầu tư đã chen ngang:- Hai vị đến sớm quá ha!- Làm sao sớm bằng ông an ninh! – Bà y tế nhún vai, giọng nhuốm vẻ nhạo báng – Có cảm giác tối hôm qua ông ấy ngủ luôn tại đây hay sao ấy!Ông động vật hoang dã ngoái đầu nhìn quanh:- Ông ấy đâu?- Chắc ông ta đang đi lòng vòng đâu đó.Trước đó ba mươi phút thì ông an ninh đang đi lòng vòng quanh khu vườn thật. Nhưng lúc này thì ông đang đứng đối diện với thằng c* ở vạt đậu bắp. Chính xác là ông bị thằng c* chặn lại.- Chú ơi. – Thằng c* dè dặt nói, mắt dán vào khẩu súng bên hông người đối diện, ước gì mình cũng có một khẩu như thế để canh trộm.- Có chuyện gì thế cháu bé? – Ông an ninh hơi ngạc nhiên.Ánh mắt thằng c* bò từ thắt lưng ông an ninh lên hàng ria mép đen nhánh:- Tối mai bọn trộm sẽ vào nhà bà Tươi, chú à.- Nhà bà Tươi á? – Ông an ninh kẽ nhướn mày.Thằng c* đoán ông an ninh không biết bà Tươi. Nó chỉ tay về phía đồng cỏ:- Căn nhà ở cuối cánh đồng đó chú.Ông an ninh quay đầu nhìn theo hướng chỉ của thằng c*.- Làm sao cháu biết tin này? – Ông quay lại, nheo mắt nhìn chú nhóc trước mặt.- Thằng Lọ Nồi báo cho cháu biết.- Thằng bé đó có ở đây không?- Có. Để cháu gọi nó.Thằng c* lập tức khum tay lên miệng:- Lọ Nồi ơi! Lọ Nồi à!Ông an ninh biết con heo con, cũng như tất thảy các vật nuôi khác trong vườn nhà bà Đỏ. Ông chỉ không biết tên nó là Lọ Nồi. Cho nên khi thằng Lọ Nồi chạy lại, ông trợn mắt lên:- Là con heo con này sao?- Nó đó.Ông an ninh không giấu vẻ nghi ngờ. Dĩ nhiên ông biết các vật nuôi trong khu vườn kỳ lạ này có thể trò chuyện với con người. Nhưng báo trộm là chuyện khác. Nó không đơn giản như “Chào buổi sáng” hay “Anh có khỏe không?”.- Thế nó báo tin như thế nào?Không đợi cậu chủ ra lệnh, thằng Lọ Nồi hăng hái ngoác mõm:- Gô ăng ăng.Ông an ninh nhìn thằng c*:- Ba từ đó có nghĩa là tối mai bọn trộm đột nhập vào nhà bà Tươi sao?- Không. “Gô ăng ăng” là “bọn trộm”.Nó vỗ tay lên đầu con heo con:- Tiếp đi, mày!- Gô chiếp chiếp.Lần này không đợi ông an ninh hỏi, thăng c* nhanh nhẩu phiên dịch:- Nó muốn nói là “tối mai”.Lọ Nồi đột nhiên thấy mình quan trọng hẳn. Đầy phấn khích, nó hào hứng ngân nga, không nghĩ có ngày mình lại thốt ra câu này một cách vui vẻ:- Gố gồ… gồ un… ủn gô… ô… ô… ô…Con heo con làm ông an ninh ngẩn ngơ. Ông quay sang thằng c*, ngơ ngác hỏi, có thể thấy mũi ông dường như dài ra thêm một tấc:- Nó hát bài gì à?Thằng c* bối rối đáp, cố để đừng đỏ mặt:- Không… không… Câu luyến láy này có nghĩa… “đột nhập vào nhà bà Tươi”.

Chương 30