Một chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt…
Chương 54: Nhốt (1)
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Doãn Băng Dao khẳng định vừa rồi không phải do cô hoa mắt nhìn nhầm.Ngự Giao c*̃ng không cho cô cơ hội nói chuyện, đã kéo cô về phòng, "rầm " một cái, cánh cửa phòng đóng lại."Từ nay về sau, cô không được phép đi lại lung tung trong nhà này" Ngự Giao tức giận quát cô.Trong lòng Doãn Băng Dao vô c*̀ng ấm ức, xiết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, dùng tất cả sức lực gào lên: "Anh dựa vào cái gì mà sắp xếp cuộc đời c*̉a tôi! Là anh muốn tôi đến nhà anh ở, không cho tôi đi lại! Như vậy không phải là anh giam lỏng tôi thì là cái gì?" Cứ như thế này, cô sẽ phát điên mất!Ngự Giao, nếu anh cứ áp bức tôi như vậy, chuyện gì tôi c*̃ng có thể làm!Ngự Giao không ngờ cô đột nhiên phản kháng mạnh mẽ như vậy, hơi ngây ngẩn một lúc, bước đến tóm lấy tay cô: "Cô im ngay cho tôi""Không, tại sao tôi phải nghe lời anh! Tôi muốn đi! Tôi muốn rời khỏi căn nhà này, rời khỏi tên ác ma như anh" Mặc dù cố gắng chịu đựng sẽ tránh được những rắc rối này, nhưng cô càng chịu đựng càng nhường nhịn, anh ta càng quá đáng!Vùng ra khỏi bàn tay Ngự Giao, cô định mở cửa đi ra."Cô quay lại cho tôi" Ngự Giao tóm được cánh tay cô."Thiếu gia" quản gia Từ xuất hiện ở trước cửa, nhìn thấy cảnh trước mặt, có chút khó xử."Chuyện gì, ông nói đi""Không biết bà chủ chạy đi đâu..." Quản gia Từ sợ sệt c*́i đầu."Các ông đi tìm trước đi, lát nữa tôi sẽ đến" Ngự Giao giữ chặt cánh Doãn Băng Dao, sau đó đóng cửa rầm một cái.Đẩy Băng Dao ngã xuống sofa, gương mặt anh tuấn cau có: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có gây thêm rắc rối cho tôi! Nếu không tôi sẽ không khách sáo nữa đâu" Mày kiếm chíu chặt. Trong đôi mắt đen nháy tràn đầy lửa giận"Ngoan ngoãn ngồi yên trong này, cấm không được đi đâu, lát tôi quay lại nói chuyện với cô sau" Nói xong liền bỏ đi.Doãn Băng Dao ngồi một mình trong căn phòng mờ tối, cả người mệt mỏi không chút sức lực tựa người vào thành ghế sofa. Nếu như không có Lăng Diệc, cô sẽ rời khỏi người đàn ông này không cần do dự...Ngự Giao đi ra khỏi phòng, quản gia Từ đã chờ sẵn ở bên ngoài. Anh đi nhanh ra phía vườn hoa: "Đã tìm ngoài vừa hoa chưa?""Mọi người đang tìm ở ngoài đó"Quản gia Từ đi theo sau Ngự Giao, ngập ngừng nói: "Thiếu, thiếu gia, có chuyện tôi muốn nói với cậu...""Ông nói đi""Cô Doãn, cô ấy hình như không thích hợp sống ở đây, ngày nào c*̃ng ầm ĩ như vậy, sợ sẽ đánh thức lão gia. Hơn nữa, nếu có một ngày bà chủ biết được việc này, vậy nhà họ Thẩm...."Ngự Giao giơ tay lên cắt ngang lời quản gia Từ. "Tôi biết mình nên làm thế nào, không cần ông phải lo lắng"Quản gia Từ ngoan ngoãn ngậm miệng lại****Doãn Băng Dao đợi rất lâu, không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ biết vầng trăng sáng lập ló ẩn hiện trong đám mây không biết bao nhiêu lần, cửa phòng mới được mở ra.
Doãn Băng Dao khẳng định vừa rồi không phải do cô hoa mắt nhìn nhầm.
Ngự Giao c*̃ng không cho cô cơ hội nói chuyện, đã kéo cô về phòng, "rầm " một cái, cánh cửa phòng đóng lại.
"Từ nay về sau, cô không được phép đi lại lung tung trong nhà này" Ngự Giao tức giận quát cô.
Trong lòng Doãn Băng Dao vô c*̀ng ấm ức, xiết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, dùng tất cả sức lực gào lên: "Anh dựa vào cái gì mà sắp xếp cuộc đời c*̉a tôi! Là anh muốn tôi đến nhà anh ở, không cho tôi đi lại! Như vậy không phải là anh giam lỏng tôi thì là cái gì?" Cứ như thế này, cô sẽ phát điên mất!
Ngự Giao, nếu anh cứ áp bức tôi như vậy, chuyện gì tôi c*̃ng có thể làm!
Ngự Giao không ngờ cô đột nhiên phản kháng mạnh mẽ như vậy, hơi ngây ngẩn một lúc, bước đến tóm lấy tay cô: "Cô im ngay cho tôi"
"Không, tại sao tôi phải nghe lời anh! Tôi muốn đi! Tôi muốn rời khỏi căn nhà này, rời khỏi tên ác ma như anh" Mặc dù cố gắng chịu đựng sẽ tránh được những rắc rối này, nhưng cô càng chịu đựng càng nhường nhịn, anh ta càng quá đáng!
Vùng ra khỏi bàn tay Ngự Giao, cô định mở cửa đi ra.
"Cô quay lại cho tôi" Ngự Giao tóm được cánh tay cô.
"Thiếu gia" quản gia Từ xuất hiện ở trước cửa, nhìn thấy cảnh trước mặt, có chút khó xử.
"Chuyện gì, ông nói đi"
"Không biết bà chủ chạy đi đâu..." Quản gia Từ sợ sệt c*́i đầu.
"Các ông đi tìm trước đi, lát nữa tôi sẽ đến" Ngự Giao giữ chặt cánh Doãn Băng Dao, sau đó đóng cửa rầm một cái.
Đẩy Băng Dao ngã xuống sofa, gương mặt anh tuấn cau có: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có gây thêm rắc rối cho tôi! Nếu không tôi sẽ không khách sáo nữa đâu" Mày kiếm chíu chặt. Trong đôi mắt đen nháy tràn đầy lửa giận
"Ngoan ngoãn ngồi yên trong này, cấm không được đi đâu, lát tôi quay lại nói chuyện với cô sau" Nói xong liền bỏ đi.
Doãn Băng Dao ngồi một mình trong căn phòng mờ tối, cả người mệt mỏi không chút sức lực tựa người vào thành ghế sofa. Nếu như không có Lăng Diệc, cô sẽ rời khỏi người đàn ông này không cần do dự...
Ngự Giao đi ra khỏi phòng, quản gia Từ đã chờ sẵn ở bên ngoài. Anh đi nhanh ra phía vườn hoa: "Đã tìm ngoài vừa hoa chưa?"
"Mọi người đang tìm ở ngoài đó"
Quản gia Từ đi theo sau Ngự Giao, ngập ngừng nói: "Thiếu, thiếu gia, có chuyện tôi muốn nói với cậu..."
"Ông nói đi"
"Cô Doãn, cô ấy hình như không thích hợp sống ở đây, ngày nào c*̃ng ầm ĩ như vậy, sợ sẽ đánh thức lão gia. Hơn nữa, nếu có một ngày bà chủ biết được việc này, vậy nhà họ Thẩm...."
Ngự Giao giơ tay lên cắt ngang lời quản gia Từ. "Tôi biết mình nên làm thế nào, không cần ông phải lo lắng"
Quản gia Từ ngoan ngoãn ngậm miệng lại
****
Doãn Băng Dao đợi rất lâu, không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ biết vầng trăng sáng lập ló ẩn hiện trong đám mây không biết bao nhiêu lần, cửa phòng mới được mở ra.
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Doãn Băng Dao khẳng định vừa rồi không phải do cô hoa mắt nhìn nhầm.Ngự Giao c*̃ng không cho cô cơ hội nói chuyện, đã kéo cô về phòng, "rầm " một cái, cánh cửa phòng đóng lại."Từ nay về sau, cô không được phép đi lại lung tung trong nhà này" Ngự Giao tức giận quát cô.Trong lòng Doãn Băng Dao vô c*̀ng ấm ức, xiết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, dùng tất cả sức lực gào lên: "Anh dựa vào cái gì mà sắp xếp cuộc đời c*̉a tôi! Là anh muốn tôi đến nhà anh ở, không cho tôi đi lại! Như vậy không phải là anh giam lỏng tôi thì là cái gì?" Cứ như thế này, cô sẽ phát điên mất!Ngự Giao, nếu anh cứ áp bức tôi như vậy, chuyện gì tôi c*̃ng có thể làm!Ngự Giao không ngờ cô đột nhiên phản kháng mạnh mẽ như vậy, hơi ngây ngẩn một lúc, bước đến tóm lấy tay cô: "Cô im ngay cho tôi""Không, tại sao tôi phải nghe lời anh! Tôi muốn đi! Tôi muốn rời khỏi căn nhà này, rời khỏi tên ác ma như anh" Mặc dù cố gắng chịu đựng sẽ tránh được những rắc rối này, nhưng cô càng chịu đựng càng nhường nhịn, anh ta càng quá đáng!Vùng ra khỏi bàn tay Ngự Giao, cô định mở cửa đi ra."Cô quay lại cho tôi" Ngự Giao tóm được cánh tay cô."Thiếu gia" quản gia Từ xuất hiện ở trước cửa, nhìn thấy cảnh trước mặt, có chút khó xử."Chuyện gì, ông nói đi""Không biết bà chủ chạy đi đâu..." Quản gia Từ sợ sệt c*́i đầu."Các ông đi tìm trước đi, lát nữa tôi sẽ đến" Ngự Giao giữ chặt cánh Doãn Băng Dao, sau đó đóng cửa rầm một cái.Đẩy Băng Dao ngã xuống sofa, gương mặt anh tuấn cau có: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có gây thêm rắc rối cho tôi! Nếu không tôi sẽ không khách sáo nữa đâu" Mày kiếm chíu chặt. Trong đôi mắt đen nháy tràn đầy lửa giận"Ngoan ngoãn ngồi yên trong này, cấm không được đi đâu, lát tôi quay lại nói chuyện với cô sau" Nói xong liền bỏ đi.Doãn Băng Dao ngồi một mình trong căn phòng mờ tối, cả người mệt mỏi không chút sức lực tựa người vào thành ghế sofa. Nếu như không có Lăng Diệc, cô sẽ rời khỏi người đàn ông này không cần do dự...Ngự Giao đi ra khỏi phòng, quản gia Từ đã chờ sẵn ở bên ngoài. Anh đi nhanh ra phía vườn hoa: "Đã tìm ngoài vừa hoa chưa?""Mọi người đang tìm ở ngoài đó"Quản gia Từ đi theo sau Ngự Giao, ngập ngừng nói: "Thiếu, thiếu gia, có chuyện tôi muốn nói với cậu...""Ông nói đi""Cô Doãn, cô ấy hình như không thích hợp sống ở đây, ngày nào c*̃ng ầm ĩ như vậy, sợ sẽ đánh thức lão gia. Hơn nữa, nếu có một ngày bà chủ biết được việc này, vậy nhà họ Thẩm...."Ngự Giao giơ tay lên cắt ngang lời quản gia Từ. "Tôi biết mình nên làm thế nào, không cần ông phải lo lắng"Quản gia Từ ngoan ngoãn ngậm miệng lại****Doãn Băng Dao đợi rất lâu, không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ biết vầng trăng sáng lập ló ẩn hiện trong đám mây không biết bao nhiêu lần, cửa phòng mới được mở ra.