Một chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt…
Chương 61: Ai Đến
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… "Lên xe đi, đi ăn tối với anh" Thẩm Hiên Bạch bước xuống xe, trên gương mặt nở nụ cười trong sáng."Em...." Doãn Băng Dao đang định từ chối, điện thoại liền vang lên, "Xin lỗi, anh chờ em một chút"Cô lấy điện thoại từ trong túi xách, người gọi tới là Ngự Giao.Cô hơi lo lắng nhìn thoáng qua Thẩm Hiên BạchDo dự một chút cô mới nhận điện thoại: "Alo....""Tại sao bây giờ mới nghe máy" trong điện thoại truyền ra tiếng giận hờn của Ngự Giao."Tôi vừa hết giờ làm, đang chuẩn bị đi về nên không nghe thấy""Chín giờ tối, đi ăn cơm cùng tôi, đến lúc đó tôi sẽ đến đón cô"Doãn Băng Dao còn chưa kịp nói thêm điều gì, điện thoại đã bị ngắt kết nối.Người đàn ông đáng ghét này! Lần nào cũng như vậy, chỉ để ý đến việc truyền đạt mệnh lệnh, chưa bao giờ quan tâm tới cảm nhận của cô."Hiên Bạch, em xin lỗi, tối nay em có chút việc phải làm, hẹn anh hôm khác vậy"Doãn Băng Dao vẫy một chiếc taxi, sau đó liền lên xe rời đi.Nụ cười trên gương mặt anh tuấn dần dần cứng ngắc, anh nhìn theo chiếc xe taxi rời đi, trong mắt hiện lên sự bi thương.Cửa xe đột nhiên mở ra, Vưu Trung Tĩnh bước xuống xe."Sao vậy? luyến tiếc? vậy đuổi theo đi" lời nói châm chọc vang bên tai Thẩm Hiên Bạch.Thẩm Hiên Bạch thu hồi ánh mắt của bản thân, ngồi vào chiếc xe hơi màu đen sang trọng.Bàn tay được sơn móng đen nhánh của Vưu Trung Tĩnh nhẹ nhàng đặt trên đùi Thẩm Hiên Bạch, giọng nói trở nên mềm mỏng dịu dàng: "Người ta đã không yêu anh, anh cần gì phải khổ như vậy, mấy năm gần đây anh nhẫn nhục chịu đựng, cũng chỉ có em ở bên cạnh anh"Gương mặt Thẩm Hiên Bạch vẫn vô cảm, giơ tay kéo bàn tay Vưu Trung Tĩnh ra: "Trung Tĩnh, đừng như vậy"Vưu Trung Tĩnh tức giận hừ lạnh một tiếng: "Hiên Bạch, anh đừng quên, mục đích anh về nước lần này là gì, không phải là vì chuyện yêu đương""Tất nhiên tôi biết" đôi mắt đen nhánh kia, đột nhiên u ám.Anh nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy, bây giờ là lúc anh đòi lại tất cả.***Doãn Băng Dao bân rộn trong phòng bếp, Doãn Lăng Diệc đứng bên cạnh nói "Chị, ngày nào chị cũng đi làm rất cực khổ, những việc như này để em làm là được rồi""Không sao đâu, gần đây công việc của chị khá bận rộn, không có thời gian ở nhà với em, chị nấu cơm xong rồi lát nữa em ăn cơm một mình nha, chị phải ra ngoài một chút"Doãn Lăng Diệc chu môi nói: "Chị lại không ăn cơm cùng em sao?"Cô thở dài, "Ừm, chị xin lỗi, qua thời gian này chị sẽ thường xuyên ở nhà ăn cơm với em"Mấy ngày nay, phần lớn thời gian của cô bị Ngự Giao chiếm dụng, hoàn toàn không có chút thời gian rảnh rỗi nào.Lúc này, chuông cửa vang lên."Em đi mở cửa" Doãn Lăng Diệc xoay người chạy ra ngoài mở cửa."Đợi đã! Để chị mở cửa cho! Em trông nồi canh giúp chị"Qua sự việc Thi Lục Đình lần trước, cuối cùng Băng Dao cũng yên tâm để em trai ở nhà một mình, không sợ người không có ý tốt đến nhà tìm.Lau tay xong, cô đi ra mở cửa.
"Lên xe đi, đi ăn tối với anh" Thẩm Hiên Bạch bước xuống xe, trên gương mặt nở nụ cười trong sáng.
"Em...." Doãn Băng Dao đang định từ chối, điện thoại liền vang lên, "Xin lỗi, anh chờ em một chút"
Cô lấy điện thoại từ trong túi xách, người gọi tới là Ngự Giao.
Cô hơi lo lắng nhìn thoáng qua Thẩm Hiên Bạch
Do dự một chút cô mới nhận điện thoại: "Alo...."
"Tại sao bây giờ mới nghe máy" trong điện thoại truyền ra tiếng giận hờn của Ngự Giao.
"Tôi vừa hết giờ làm, đang chuẩn bị đi về nên không nghe thấy"
"Chín giờ tối, đi ăn cơm cùng tôi, đến lúc đó tôi sẽ đến đón cô"
Doãn Băng Dao còn chưa kịp nói thêm điều gì, điện thoại đã bị ngắt kết nối.
Người đàn ông đáng ghét này! Lần nào cũng như vậy, chỉ để ý đến việc truyền đạt mệnh lệnh, chưa bao giờ quan tâm tới cảm nhận của cô.
"Hiên Bạch, em xin lỗi, tối nay em có chút việc phải làm, hẹn anh hôm khác vậy"
Doãn Băng Dao vẫy một chiếc taxi, sau đó liền lên xe rời đi.
Nụ cười trên gương mặt anh tuấn dần dần cứng ngắc, anh nhìn theo chiếc xe taxi rời đi, trong mắt hiện lên sự bi thương.
Cửa xe đột nhiên mở ra, Vưu Trung Tĩnh bước xuống xe.
"Sao vậy? luyến tiếc? vậy đuổi theo đi" lời nói châm chọc vang bên tai Thẩm Hiên Bạch.
Thẩm Hiên Bạch thu hồi ánh mắt của bản thân, ngồi vào chiếc xe hơi màu đen sang trọng.
Bàn tay được sơn móng đen nhánh của Vưu Trung Tĩnh nhẹ nhàng đặt trên đùi Thẩm Hiên Bạch, giọng nói trở nên mềm mỏng dịu dàng: "Người ta đã không yêu anh, anh cần gì phải khổ như vậy, mấy năm gần đây anh nhẫn nhục chịu đựng, cũng chỉ có em ở bên cạnh anh"
Gương mặt Thẩm Hiên Bạch vẫn vô cảm, giơ tay kéo bàn tay Vưu Trung Tĩnh ra: "Trung Tĩnh, đừng như vậy"
Vưu Trung Tĩnh tức giận hừ lạnh một tiếng: "Hiên Bạch, anh đừng quên, mục đích anh về nước lần này là gì, không phải là vì chuyện yêu đương"
"Tất nhiên tôi biết" đôi mắt đen nhánh kia, đột nhiên u ám.
Anh nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy, bây giờ là lúc anh đòi lại tất cả.
***
Doãn Băng Dao bân rộn trong phòng bếp, Doãn Lăng Diệc đứng bên cạnh nói "Chị, ngày nào chị cũng đi làm rất cực khổ, những việc như này để em làm là được rồi"
"Không sao đâu, gần đây công việc của chị khá bận rộn, không có thời gian ở nhà với em, chị nấu cơm xong rồi lát nữa em ăn cơm một mình nha, chị phải ra ngoài một chút"
Doãn Lăng Diệc chu môi nói: "Chị lại không ăn cơm cùng em sao?"
Cô thở dài, "Ừm, chị xin lỗi, qua thời gian này chị sẽ thường xuyên ở nhà ăn cơm với em"
Mấy ngày nay, phần lớn thời gian của cô bị Ngự Giao chiếm dụng, hoàn toàn không có chút thời gian rảnh rỗi nào.
Lúc này, chuông cửa vang lên.
"Em đi mở cửa" Doãn Lăng Diệc xoay người chạy ra ngoài mở cửa.
"Đợi đã! Để chị mở cửa cho! Em trông nồi canh giúp chị"
Qua sự việc Thi Lục Đình lần trước, cuối cùng Băng Dao cũng yên tâm để em trai ở nhà một mình, không sợ người không có ý tốt đến nhà tìm.
Lau tay xong, cô đi ra mở cửa.
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… "Lên xe đi, đi ăn tối với anh" Thẩm Hiên Bạch bước xuống xe, trên gương mặt nở nụ cười trong sáng."Em...." Doãn Băng Dao đang định từ chối, điện thoại liền vang lên, "Xin lỗi, anh chờ em một chút"Cô lấy điện thoại từ trong túi xách, người gọi tới là Ngự Giao.Cô hơi lo lắng nhìn thoáng qua Thẩm Hiên BạchDo dự một chút cô mới nhận điện thoại: "Alo....""Tại sao bây giờ mới nghe máy" trong điện thoại truyền ra tiếng giận hờn của Ngự Giao."Tôi vừa hết giờ làm, đang chuẩn bị đi về nên không nghe thấy""Chín giờ tối, đi ăn cơm cùng tôi, đến lúc đó tôi sẽ đến đón cô"Doãn Băng Dao còn chưa kịp nói thêm điều gì, điện thoại đã bị ngắt kết nối.Người đàn ông đáng ghét này! Lần nào cũng như vậy, chỉ để ý đến việc truyền đạt mệnh lệnh, chưa bao giờ quan tâm tới cảm nhận của cô."Hiên Bạch, em xin lỗi, tối nay em có chút việc phải làm, hẹn anh hôm khác vậy"Doãn Băng Dao vẫy một chiếc taxi, sau đó liền lên xe rời đi.Nụ cười trên gương mặt anh tuấn dần dần cứng ngắc, anh nhìn theo chiếc xe taxi rời đi, trong mắt hiện lên sự bi thương.Cửa xe đột nhiên mở ra, Vưu Trung Tĩnh bước xuống xe."Sao vậy? luyến tiếc? vậy đuổi theo đi" lời nói châm chọc vang bên tai Thẩm Hiên Bạch.Thẩm Hiên Bạch thu hồi ánh mắt của bản thân, ngồi vào chiếc xe hơi màu đen sang trọng.Bàn tay được sơn móng đen nhánh của Vưu Trung Tĩnh nhẹ nhàng đặt trên đùi Thẩm Hiên Bạch, giọng nói trở nên mềm mỏng dịu dàng: "Người ta đã không yêu anh, anh cần gì phải khổ như vậy, mấy năm gần đây anh nhẫn nhục chịu đựng, cũng chỉ có em ở bên cạnh anh"Gương mặt Thẩm Hiên Bạch vẫn vô cảm, giơ tay kéo bàn tay Vưu Trung Tĩnh ra: "Trung Tĩnh, đừng như vậy"Vưu Trung Tĩnh tức giận hừ lạnh một tiếng: "Hiên Bạch, anh đừng quên, mục đích anh về nước lần này là gì, không phải là vì chuyện yêu đương""Tất nhiên tôi biết" đôi mắt đen nhánh kia, đột nhiên u ám.Anh nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy, bây giờ là lúc anh đòi lại tất cả.***Doãn Băng Dao bân rộn trong phòng bếp, Doãn Lăng Diệc đứng bên cạnh nói "Chị, ngày nào chị cũng đi làm rất cực khổ, những việc như này để em làm là được rồi""Không sao đâu, gần đây công việc của chị khá bận rộn, không có thời gian ở nhà với em, chị nấu cơm xong rồi lát nữa em ăn cơm một mình nha, chị phải ra ngoài một chút"Doãn Lăng Diệc chu môi nói: "Chị lại không ăn cơm cùng em sao?"Cô thở dài, "Ừm, chị xin lỗi, qua thời gian này chị sẽ thường xuyên ở nhà ăn cơm với em"Mấy ngày nay, phần lớn thời gian của cô bị Ngự Giao chiếm dụng, hoàn toàn không có chút thời gian rảnh rỗi nào.Lúc này, chuông cửa vang lên."Em đi mở cửa" Doãn Lăng Diệc xoay người chạy ra ngoài mở cửa."Đợi đã! Để chị mở cửa cho! Em trông nồi canh giúp chị"Qua sự việc Thi Lục Đình lần trước, cuối cùng Băng Dao cũng yên tâm để em trai ở nhà một mình, không sợ người không có ý tốt đến nhà tìm.Lau tay xong, cô đi ra mở cửa.