Tác giả:

Một chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt…

Chương 68: Đê Tiện 2

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… "Em đừng nghe cô ấy nói bậy, cô ấy là người thích chiếm ưu thế, cho nên em không cần để tâm chuyện vừa rồi, chỉ cần làm tốt công việc ở đây. Còn về phần cô ấy, anh sẽ nói với cô ấy sau này tôn trọng em một chút""Cảm ơn anh....""Hôm nay anh không có chương trình gì, không cần hóa trang, nhìn em rất mệt mỏi sắc mặt nhợt nhạt, trở về nghỉ ngơi đi"Khi anh nói chuyện với cô, luôn luôn dịu dàng. Anh không nhẫn tâm nói nặng cô một lời, càng không nhẫn tâm để cô phải khó chịu, khổ sở.Nếu vừa rồi người tát cô không phải là Vưu Trung Tĩnh, anh tuyệt đối không bỏ qua cho người xúc phạm Băng Dao."Vâng"Cô thật sự cần thời gian nghỉ ngơi để điều chỉnh cảm xúc của bản thân.Vốn tưởng rằng cô có thể kiên cường đối mặt với tất cả, nhưng khi tất cả mọi chuyện ùn ùn kéo tới, cô cảm thấy bản thân không thể chống đỡ nổi."Em có biết anh Giao đã có vợ chưa cưới rồi không?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bóng lưng cô hỏi.Bước chân Doãn Băng Dao dừng lại: "Em biết"Nói ra những lời này, cô có thể biết Thẩm Hiên Bạch sẽ thất vọng vì cô như thế nào.Nhìn bóng lưng rời đi của Doãn Băng Dao, nụ cười miễn cưỡng trên gương mặt Thẩm Hiên Bạch dần dần trở nên u ám.Anh ngồi thất thần trên ghế sofa, thống khổ ôm đầu.Không biết Vưu Trung Tĩnh đi vào phòng từ lúc ào, cô ngồi xuống bên cạnh anh, nói: "Lại là Ngự Giao, anh ta đã cướp đi rất nhiều thứ của anh"Thẩm Hiên Bạch ngẩng đầu: "Cô nghe lén chúng tôi nói chuyện?"Vưu Trung Tĩnh im lặng, từ chối cho ý kiến.Đột nhiên Thẩm Hiên Bạch vươn tay ra, bóp chặt yết hầu cô, trong ánh mắt hiện lên sự hung ác khiến người khác sợ hãi, "Càng ngày cô càng vượt quá giới hạn của mình"Vưu Trung Tĩnh cố gắng hít thở một cách khổ sở, trên mặt vẫn nở nụ cười, khó khăn nói: "Ha ha, nếu Doãn Băng Dao biết, một Thẩm Hiên Bạch luôn dịu dàng cũng có lúc hung ác như này, nếu cô ta biết bí mật trong lòng anh...""Đủ rồi" Thẩm Hiên Bạch ngắt lời cô, buông tay khỏi cổ cô: "Hủy hết những hoạt động mấy ngày tới, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian"Anh cầm áo khoác đi ra ngoài.Vưu Trung Tĩnh ở phía sau gào thét: "Anh như vậy chính là đang trốn tránh đó"Nếu Doãn Băng Dao là nguyên nhận khiến anh khổ sở, vậy tôi nhất định sẽ thay anh loại trừ tất cả khổ sở đó, để anh tiến thẳng về phía trước.Ánh mắt Vưu Trung Tĩnh trở nên u ám, hai bàn tay lặng lẽ xiết chặt thành nắm đấm.***Quán rượu, trong một căn phòng sang trọng, Ngự Giao, Phương Chính Đông, Lang Long, Phạm Khiết Phàm bốn người đang uống rựou.Phương Chính Đông nhìn Ngự Giao đang buồn bực uống rượu trêu chọc: "Sao hôm nay cậu không mang người đẹp kia tới?"Ngự Giao ngước mắt nhìn, đôi mắt khẽ nheo lại đầy nguy hiểm nhìn về phía Phương Chính Đông.Phương Chính Đông nhún nhún vai: "Tôi không có ý gì đâu, chỉ là hứng thú với một người bạn của cô ta mà thôi"Phạm Khiết Phàm nhận một cuộc điện thoại, sau đó ngồi xuống bên cạnh Ngự Giao: "Giao, cảnh sát vừa gọi điện thoại tới, vụ án tai nạn xe cộ của em trai anh có kết quả rồi"

"Em đừng nghe cô ấy nói bậy, cô ấy là người thích chiếm ưu thế,
cho nên em
không cần để tâm chuyện vừa rồi, chỉ cần làm tốt công việc ở đây. Còn về phần cô ấy, anh sẽ nói với cô ấy sau này tôn trọng em một chút"

"Cảm ơn anh...."

"Hôm nay anh không có chương trình gì, không cần hóa trang, nhìn em rất mệt mỏi sắc mặt nhợt nhạt, trở về nghỉ ngơi đi"

Khi anh nói chuyện với cô, luôn luôn dịu dàng. Anh không nhẫn tâm nói nặng
cô một lời, càng không nhẫn tâm để cô phải khó chịu, khổ sở.

Nếu vừa rồi người tát cô không phải là Vưu Trung Tĩnh, anh tuyệt đối không bỏ qua cho người xúc phạm Băng Dao.

"Vâng"

Cô thật sự cần thời gian nghỉ ngơi để điều chỉnh cảm xúc của bản thân.

Vốn tưởng rằng cô có thể kiên cường đối mặt với tất cả, nhưng khi tất cả
mọi chuyện ùn ùn kéo tới, cô cảm thấy bản thân không thể chống đỡ nổi.

"Em có biết anh Giao đã có vợ chưa cưới rồi không?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bóng lưng cô hỏi.

Bước chân Doãn Băng Dao dừng lại: "Em biết"

Nói ra những lời này, cô có thể biết Thẩm Hiên Bạch sẽ thất vọng vì cô như thế nào.

Nhìn bóng lưng rời đi của Doãn Băng Dao, nụ cười miễn cưỡng trên gương mặt Thẩm Hiên Bạch dần dần trở nên u ám.

Anh ngồi thất thần trên ghế sofa, thống khổ ôm đầu.

Không biết Vưu Trung Tĩnh đi vào phòng từ lúc ào, cô ngồi xuống bên cạnh anh, nói: "Lại là Ngự Giao, anh ta đã cướp đi rất nhiều thứ của anh"

Thẩm Hiên Bạch ngẩng đầu: "Cô nghe lén chúng tôi nói chuyện?"

Vưu Trung Tĩnh im lặng, từ chối cho ý kiến.

Đột nhiên Thẩm Hiên Bạch vươn tay ra, bóp chặt yết hầu cô, trong ánh mắt
hiện lên sự hung ác khiến người khác sợ hãi, "Càng ngày cô càng vượt quá giới hạn của mình"

Vưu Trung Tĩnh cố gắng hít thở một cách khổ
sở, trên mặt vẫn nở nụ cười, khó khăn nói: "Ha ha, nếu Doãn Băng Dao
biết, một Thẩm Hiên Bạch luôn dịu dàng cũng có lúc hung ác như này, nếu
cô ta biết bí mật trong lòng anh..."

"Đủ rồi" Thẩm Hiên Bạch ngắt lời cô, buông tay khỏi cổ cô: "Hủy hết những hoạt động mấy ngày tới,
tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian"

Anh cầm áo khoác đi ra ngoài.

Vưu Trung Tĩnh ở phía sau gào thét: "Anh như vậy chính là đang trốn tránh đó"

Nếu Doãn Băng Dao là nguyên nhận khiến anh khổ sở, vậy tôi nhất định sẽ
thay anh loại trừ tất cả khổ sở đó, để anh tiến thẳng về phía trước.

Ánh mắt Vưu Trung Tĩnh trở nên u ám, hai bàn tay lặng lẽ xiết chặt thành nắm đấm.

***

Quán rượu, trong một căn phòng sang trọng, Ngự Giao, Phương Chính Đông, Lang Long, Phạm Khiết Phàm bốn người đang uống rựou.

Phương Chính Đông nhìn Ngự Giao đang buồn bực uống rượu trêu chọc: "Sao hôm nay cậu không mang người đẹp kia tới?"

Ngự Giao ngước mắt nhìn, đôi mắt khẽ nheo lại đầy nguy hiểm nhìn về phía Phương Chính Đông.

Phương Chính Đông nhún nhún vai: "Tôi không có ý gì đâu, chỉ là hứng thú với một người bạn của cô ta mà thôi"

Phạm Khiết Phàm nhận một cuộc điện thoại, sau đó ngồi xuống bên cạnh Ngự
Giao: "Giao, cảnh sát vừa gọi điện thoại tới, vụ án tai nạn xe cộ của em trai anh có kết quả rồi"

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… "Em đừng nghe cô ấy nói bậy, cô ấy là người thích chiếm ưu thế, cho nên em không cần để tâm chuyện vừa rồi, chỉ cần làm tốt công việc ở đây. Còn về phần cô ấy, anh sẽ nói với cô ấy sau này tôn trọng em một chút""Cảm ơn anh....""Hôm nay anh không có chương trình gì, không cần hóa trang, nhìn em rất mệt mỏi sắc mặt nhợt nhạt, trở về nghỉ ngơi đi"Khi anh nói chuyện với cô, luôn luôn dịu dàng. Anh không nhẫn tâm nói nặng cô một lời, càng không nhẫn tâm để cô phải khó chịu, khổ sở.Nếu vừa rồi người tát cô không phải là Vưu Trung Tĩnh, anh tuyệt đối không bỏ qua cho người xúc phạm Băng Dao."Vâng"Cô thật sự cần thời gian nghỉ ngơi để điều chỉnh cảm xúc của bản thân.Vốn tưởng rằng cô có thể kiên cường đối mặt với tất cả, nhưng khi tất cả mọi chuyện ùn ùn kéo tới, cô cảm thấy bản thân không thể chống đỡ nổi."Em có biết anh Giao đã có vợ chưa cưới rồi không?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bóng lưng cô hỏi.Bước chân Doãn Băng Dao dừng lại: "Em biết"Nói ra những lời này, cô có thể biết Thẩm Hiên Bạch sẽ thất vọng vì cô như thế nào.Nhìn bóng lưng rời đi của Doãn Băng Dao, nụ cười miễn cưỡng trên gương mặt Thẩm Hiên Bạch dần dần trở nên u ám.Anh ngồi thất thần trên ghế sofa, thống khổ ôm đầu.Không biết Vưu Trung Tĩnh đi vào phòng từ lúc ào, cô ngồi xuống bên cạnh anh, nói: "Lại là Ngự Giao, anh ta đã cướp đi rất nhiều thứ của anh"Thẩm Hiên Bạch ngẩng đầu: "Cô nghe lén chúng tôi nói chuyện?"Vưu Trung Tĩnh im lặng, từ chối cho ý kiến.Đột nhiên Thẩm Hiên Bạch vươn tay ra, bóp chặt yết hầu cô, trong ánh mắt hiện lên sự hung ác khiến người khác sợ hãi, "Càng ngày cô càng vượt quá giới hạn của mình"Vưu Trung Tĩnh cố gắng hít thở một cách khổ sở, trên mặt vẫn nở nụ cười, khó khăn nói: "Ha ha, nếu Doãn Băng Dao biết, một Thẩm Hiên Bạch luôn dịu dàng cũng có lúc hung ác như này, nếu cô ta biết bí mật trong lòng anh...""Đủ rồi" Thẩm Hiên Bạch ngắt lời cô, buông tay khỏi cổ cô: "Hủy hết những hoạt động mấy ngày tới, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian"Anh cầm áo khoác đi ra ngoài.Vưu Trung Tĩnh ở phía sau gào thét: "Anh như vậy chính là đang trốn tránh đó"Nếu Doãn Băng Dao là nguyên nhận khiến anh khổ sở, vậy tôi nhất định sẽ thay anh loại trừ tất cả khổ sở đó, để anh tiến thẳng về phía trước.Ánh mắt Vưu Trung Tĩnh trở nên u ám, hai bàn tay lặng lẽ xiết chặt thành nắm đấm.***Quán rượu, trong một căn phòng sang trọng, Ngự Giao, Phương Chính Đông, Lang Long, Phạm Khiết Phàm bốn người đang uống rựou.Phương Chính Đông nhìn Ngự Giao đang buồn bực uống rượu trêu chọc: "Sao hôm nay cậu không mang người đẹp kia tới?"Ngự Giao ngước mắt nhìn, đôi mắt khẽ nheo lại đầy nguy hiểm nhìn về phía Phương Chính Đông.Phương Chính Đông nhún nhún vai: "Tôi không có ý gì đâu, chỉ là hứng thú với một người bạn của cô ta mà thôi"Phạm Khiết Phàm nhận một cuộc điện thoại, sau đó ngồi xuống bên cạnh Ngự Giao: "Giao, cảnh sát vừa gọi điện thoại tới, vụ án tai nạn xe cộ của em trai anh có kết quả rồi"

Chương 68: Đê Tiện 2