Những vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu…
Chương 16: Kẻ muốn nổi tiếng
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “A…A…A” Có tiếng phụ nữ thét lên kinh hoàng.Ba cái đầu nhanh nhạy nhất lập tức quay về chỗ có tiếng thét và tất nhiên họ đã có lý do cho sự nhanh nhạy đó.Sau đó, cảnh vệ nhanh chóng bao vây phòng vũ hội.“Đúng là anh ta… bị giết rồi!” Diệp Băng kéo người phụ nữ hoảng sợ kia lại phía sau đám cảnh vể, sau đó mới từ tốn đến kiểm tra. “Tên này nhanh gọn thật!”“Tôi nghĩ là… cô gái này nhanh gọn thật thì đúng hơn.” Lăng Tranh nhìn anh chàng đáng thương.“Thật đáng tiếc!” Diệp Băng cũng ồ lên. “Người đẹp thế này mà đến lúc chết vẫn phải nằm dưới gầm bàn! Kiếp trước anh ta là con chó hả?”“Đồ ngốc này!” Hình thiên nãy giờ im lặng cũng hải bức tức cốc vào đầu Diệp Băng.Tí quên, cô là “người đã có chồng”!“Nguyên soái, thị trưởng, ngài xem. Tên này lộ liễu quá!”“Sẽ giết: Hoãn Nhân…. Sở thích: Ăn đùi gà… Ba làm: Giám đốc… Mẹ làm: Bác sĩ…..” Lăng Tranh cầm tờ giấy lên đọc, khuôn mặt trở nên vô cùng khó coi.“Mấy cái này thì có liên quan gì?” Diệp Băng hiếu kì liếc nhìn vào “thứ” kì lạ hung thủ để lại. “Tên này muốn nổi tiếng quá rồi à?"“Lâm Phong” Có tiếng phụ nũ hét lên một lần nữa.Đội trưởng đội cảnh vệ phân bậc 1 Hạ Lâm Phong lập tức có thêm một phiền nhiễu mới- Trương Thiệu Hoa.“Thiệu Hoa, em đến đây làm gì?” Hạ Lâm Phong tìm mọi cách đẩy “điệp viên 502” Trương Thiệu Hoa ra khỏi người.“Người ta nhớ anh mà!”Trong khi hai “nhân tình bận theo tình nhân” mãi mê “trò chuyện” lớn tiếng, có hai kẻ kì lạ đã lén lút chuồn đi từ lúc nào
“A…A…A” Có tiếng phụ nữ thét lên kinh hoàng.
Ba cái đầu nhanh nhạy nhất lập tức quay về chỗ có tiếng thét và tất nhiên họ đã có lý do cho sự nhanh nhạy đó.
Sau đó, cảnh vệ nhanh chóng bao vây phòng vũ hội.
“Đúng là anh ta… bị giết rồi!” Diệp Băng kéo người phụ nữ hoảng sợ kia lại phía sau đám cảnh vể, sau đó mới từ tốn đến kiểm tra. “Tên này nhanh gọn thật!”
“Tôi nghĩ là… cô gái này nhanh gọn thật thì đúng hơn.” Lăng Tranh nhìn anh chàng đáng thương.
“Thật đáng tiếc!” Diệp Băng cũng ồ lên. “Người đẹp thế này mà đến lúc chết vẫn phải nằm dưới gầm bàn! Kiếp trước anh ta là con chó hả?”
“Đồ ngốc này!” Hình thiên nãy giờ im lặng cũng hải bức tức cốc vào đầu Diệp Băng.
Tí quên, cô là “người đã có chồng”!
“Nguyên soái, thị trưởng, ngài xem. Tên này lộ liễu quá!”
“Sẽ giết: Hoãn Nhân…. Sở thích: Ăn đùi gà… Ba làm: Giám đốc… Mẹ làm: Bác sĩ…..” Lăng Tranh cầm tờ giấy lên đọc, khuôn mặt trở nên vô cùng khó coi.
“Mấy cái này thì có liên quan gì?” Diệp Băng hiếu kì liếc nhìn vào “thứ” kì lạ hung thủ để lại. “Tên này muốn nổi tiếng quá rồi à?"
“Lâm Phong” Có tiếng phụ nũ hét lên một lần nữa.
Đội trưởng đội cảnh vệ phân bậc 1 Hạ Lâm Phong lập tức có thêm một phiền nhiễu mới- Trương Thiệu Hoa.
“Thiệu Hoa, em đến đây làm gì?” Hạ Lâm Phong tìm mọi cách đẩy “điệp viên 502” Trương Thiệu Hoa ra khỏi người.
“Người ta nhớ anh mà!”
Trong khi hai “nhân tình bận theo tình nhân” mãi mê “trò chuyện” lớn tiếng, có hai kẻ kì lạ đã lén lút chuồn đi từ lúc nào
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “A…A…A” Có tiếng phụ nữ thét lên kinh hoàng.Ba cái đầu nhanh nhạy nhất lập tức quay về chỗ có tiếng thét và tất nhiên họ đã có lý do cho sự nhanh nhạy đó.Sau đó, cảnh vệ nhanh chóng bao vây phòng vũ hội.“Đúng là anh ta… bị giết rồi!” Diệp Băng kéo người phụ nữ hoảng sợ kia lại phía sau đám cảnh vể, sau đó mới từ tốn đến kiểm tra. “Tên này nhanh gọn thật!”“Tôi nghĩ là… cô gái này nhanh gọn thật thì đúng hơn.” Lăng Tranh nhìn anh chàng đáng thương.“Thật đáng tiếc!” Diệp Băng cũng ồ lên. “Người đẹp thế này mà đến lúc chết vẫn phải nằm dưới gầm bàn! Kiếp trước anh ta là con chó hả?”“Đồ ngốc này!” Hình thiên nãy giờ im lặng cũng hải bức tức cốc vào đầu Diệp Băng.Tí quên, cô là “người đã có chồng”!“Nguyên soái, thị trưởng, ngài xem. Tên này lộ liễu quá!”“Sẽ giết: Hoãn Nhân…. Sở thích: Ăn đùi gà… Ba làm: Giám đốc… Mẹ làm: Bác sĩ…..” Lăng Tranh cầm tờ giấy lên đọc, khuôn mặt trở nên vô cùng khó coi.“Mấy cái này thì có liên quan gì?” Diệp Băng hiếu kì liếc nhìn vào “thứ” kì lạ hung thủ để lại. “Tên này muốn nổi tiếng quá rồi à?"“Lâm Phong” Có tiếng phụ nũ hét lên một lần nữa.Đội trưởng đội cảnh vệ phân bậc 1 Hạ Lâm Phong lập tức có thêm một phiền nhiễu mới- Trương Thiệu Hoa.“Thiệu Hoa, em đến đây làm gì?” Hạ Lâm Phong tìm mọi cách đẩy “điệp viên 502” Trương Thiệu Hoa ra khỏi người.“Người ta nhớ anh mà!”Trong khi hai “nhân tình bận theo tình nhân” mãi mê “trò chuyện” lớn tiếng, có hai kẻ kì lạ đã lén lút chuồn đi từ lúc nào