Thời điểm chết đi Dương Sóc vô cùng nghẹn khuất, vô cùng hối hận. Hắn vẫn luôn biết rõ Cố Diễm yêu hắn, rất yêu… Bằng không, người đàn ông kia rõ ràng có thân thủ tốt như vậy sẽ không cam chịu bị chính mình đè dưới thân, rõ ràng dù là trước tận thế hay sau tận thế đều có thể sinh hoạt vô cùng tốt, lại cam nguyện bị mình liên lụy, không để ý đến ánh mắt người khác, một lòng nghĩ đến mình. Hắn thậm chí cũng không biết vì sao Cố Diễm yêu hắn. Tận thế gian nan như vậy, hắn không hiểu vì sao Cố Diễm nguyện ý lần lượt bao dung tùy hứng của mình, bản thân mình muốn ăn cái gì y đều tận lực tìm đến cho mình, mặc kệ hao tổn bao nhiêu sức lực, dù là bị thương. Rõ ràng bản thân là một kẻ ngay cả dị năng cũng không có, thân thủ bỏ đi so ra còn kém người bình thường, người kia lại nơi nơi chốn chốn đều xem mình như bảo vật, rất sợ hắn có chút xíu mệt mỏi nào. Mà chính hắn, một kẻ ngu xuẩn, rõ ràng là tên vướng víu, hết lần này đến lần khác tâm đồng tình lại không thiếu, luôn sẽ cứu một số người…
Chương 79: Trực giác ký ức
Tra Công Trùng Sinh Chi Mạt Thể Truyền KỳTác giả: Ngã Thị Tiếu TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhThời điểm chết đi Dương Sóc vô cùng nghẹn khuất, vô cùng hối hận. Hắn vẫn luôn biết rõ Cố Diễm yêu hắn, rất yêu… Bằng không, người đàn ông kia rõ ràng có thân thủ tốt như vậy sẽ không cam chịu bị chính mình đè dưới thân, rõ ràng dù là trước tận thế hay sau tận thế đều có thể sinh hoạt vô cùng tốt, lại cam nguyện bị mình liên lụy, không để ý đến ánh mắt người khác, một lòng nghĩ đến mình. Hắn thậm chí cũng không biết vì sao Cố Diễm yêu hắn. Tận thế gian nan như vậy, hắn không hiểu vì sao Cố Diễm nguyện ý lần lượt bao dung tùy hứng của mình, bản thân mình muốn ăn cái gì y đều tận lực tìm đến cho mình, mặc kệ hao tổn bao nhiêu sức lực, dù là bị thương. Rõ ràng bản thân là một kẻ ngay cả dị năng cũng không có, thân thủ bỏ đi so ra còn kém người bình thường, người kia lại nơi nơi chốn chốn đều xem mình như bảo vật, rất sợ hắn có chút xíu mệt mỏi nào. Mà chính hắn, một kẻ ngu xuẩn, rõ ràng là tên vướng víu, hết lần này đến lần khác tâm đồng tình lại không thiếu, luôn sẽ cứu một số người… Nghe nói Dương Sóc hôn mê, vẻ mặt Cố Diễm lập tức khác thường.Chu Châu thoáng giải thích tình huống Dương Sóc một chút, có điều về chuyện mất trí nhớ lại nói cực kỳ mờ mịt.Nhưng Cố Diễm là người thế nào, Chu Châu vừa nói đến y liền hiểu ngay. Chính bởi vì hiểu, cho nên sững sờ ngay tại chỗ.Mất trí nhớ? Y chưa từng nghĩ tới chuyện như vậy sẽ phát sinh trên người Dương Sóc.Mặc dù lúc trước thời điểm quan hệ của y cùng Dương Sóc không tốt, y cũng chưa từng nghĩ đến. Chớ nói chi là, hiện tại tình cảm của y và Dương Sóc rất tốt. Rất tốt, thế nhưng Dương Sóc lại quên y sao?Đáp án này, Cố Diễm phát hiện bản thân làm sao cũng không chịu nỗi.Chu Châu nhìn phản ứng của Cố Diễm, dưới đáy lòng khẽ thở dài một cái. Há to miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói ra.Thật lâu, Cố Diễm mới cất bước, từng bước một đi về phía xe.Mở cửa xe, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc đã lâu của người yêu, nghĩ đến khuôn mặt này, đôi mắt này sau khi tỉnh lại sẽ dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn y, Cố Diễm cảm thấy điều này so với bất cứ cái gì càng khó tiếp nhận hơn.Nhưng mà, bất kể thế nào, người đã tìm được, người vẫn còn sống, đây đã rất tốt rồi không phải sao?Không nhớ, y sẽ giúp đối phương nhớ lại. Mặc kệ dùng phương pháp gì! Mà kẻ khiến Dương Sóc không nhớ được kia, Cố Diễm y thề, nhất định khiến tên đó sống, không, bằng, chết!Dường như cảm ứng được tâm tình bạo liệt của Cố Diễm, Dương Sóc vẫn luôn hôn mê không tỉnh lại phát ra một tiếng rên nhẹ, sau đó người cũng tỉnh lại!Cố Diễm cả kinh, vội vàng nhìn lại. Quả nhiên, mí mắt Dương Sóc giật giật, tiếp theo, hai mắt mở ra.Cố Diễm đương nhiên cũng bình tĩnh nhìn Dương Sóc, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không dời ánh mắt. Trong mắt đôi bên đều phản chiếu bóng dáng đối phương, ai cũng không mở miệng trước, thời gian phảng phất dừng lại ở thời khắc này.“Dương Sóc tỉnh rồi sao?” Nghe được chút động tĩnh Chu Châu mở miệng đánh vỡ thời khắc kỳ dị kia, Dương Sóc nhìn về phía Chu Châu, chân mày hơi nhíu lại, “Cậu là ai?”Chu Châu trầm mặc trong chốc lát, không nói chuyện.Dương Sóc hơi mím môi, mày nhăn càng chặt.Liễu Phi Tuyết cũng đã đi tới, chỉ nhìn Dương Sóc, cũng không nói gì.Ánh mắt Dương Sóc dừng trên người Liễu Phi Tuyết chốc lát, cuối cùng chuyển đến trên người Cố Diễm.Lần nữa bốn mắt nhìn nhau, lúc này đây, Cố Diễm mở miệng.“Anh không nhớ em, đúng không?”Cố Diễm bình tĩnh hỏi, nhưng trong mắt cố sức che giấu bi thương khiến Dương Sóc đau lòng.Tim đau đớn, một chữ “đúng” kia làm sao cũng không nói nên lời.Dương Sóc không lên tiếng khiến trong mắt Cố Diễm nhiều thêm một tia sáng, “Dương Sóc.”Dương Sóc chậm rãi lãng tránh ánh mắt đối phương, chống đỡ thân thể ngồi dậy. Ngồi dậy liền có chút choáng váng, Cố Diễm đúng lúc đỡ lấy đối phương.Bàn tay chạm bàn tay, một dòng điện lướt qua. Bốn mắt lần thứ ba đối diện, lúc này đây, trong lòng đôi bên dường như đều sinh ra thứ gì đó.“Dương Sóc, em là Cố Diễm, em không tin anh không có chút ký ức nào về em. Đại não không có, trực giác dù sao vẫn có đi?”Cố Diễm nói vô cùng nhẹ, Dương Sóc lẳng lặng nghe, thật lâu, khẽ gật đầu một cái.Mà sau khi Dương Sóc gật đầu, trên mặt Cố Diễm chậm rãi lộ ra nụ cười, “Chúng ta về trước đi, em sẽ mời người trị lành cho anh,”Dương Sóc gật đầu, chỉ nói một chữ, “Được.”
Nghe nói Dương Sóc hôn mê, vẻ mặt Cố Diễm lập tức khác thường.
Chu Châu thoáng giải thích tình huống Dương Sóc một chút, có điều về chuyện mất trí nhớ lại nói cực kỳ mờ mịt.
Nhưng Cố Diễm là người thế nào, Chu Châu vừa nói đến y liền hiểu ngay. Chính bởi vì hiểu, cho nên sững sờ ngay tại chỗ.
Mất trí nhớ? Y chưa từng nghĩ tới chuyện như vậy sẽ phát sinh trên người Dương Sóc.
Mặc dù lúc trước thời điểm quan hệ của y cùng Dương Sóc không tốt, y cũng chưa từng nghĩ đến. Chớ nói chi là, hiện tại tình cảm của y và Dương Sóc rất tốt. Rất tốt, thế nhưng Dương Sóc lại quên y sao?
Đáp án này, Cố Diễm phát hiện bản thân làm sao cũng không chịu nỗi.
Chu Châu nhìn phản ứng của Cố Diễm, dưới đáy lòng khẽ thở dài một cái. Há to miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói ra.
Thật lâu, Cố Diễm mới cất bước, từng bước một đi về phía xe.
Mở cửa xe, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc đã lâu của người yêu, nghĩ đến khuôn mặt này, đôi mắt này sau khi tỉnh lại sẽ dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn y, Cố Diễm cảm thấy điều này so với bất cứ cái gì càng khó tiếp nhận hơn.
Nhưng mà, bất kể thế nào, người đã tìm được, người vẫn còn sống, đây đã rất tốt rồi không phải sao?
Không nhớ, y sẽ giúp đối phương nhớ lại. Mặc kệ dùng phương pháp gì! Mà kẻ khiến Dương Sóc không nhớ được kia, Cố Diễm y thề, nhất định khiến tên đó sống, không, bằng, chết!
Dường như cảm ứng được tâm tình bạo liệt của Cố Diễm, Dương Sóc vẫn luôn hôn mê không tỉnh lại phát ra một tiếng rên nhẹ, sau đó người cũng tỉnh lại!
Cố Diễm cả kinh, vội vàng nhìn lại. Quả nhiên, mí mắt Dương Sóc giật giật, tiếp theo, hai mắt mở ra.
Cố Diễm đương nhiên cũng bình tĩnh nhìn Dương Sóc, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không dời ánh mắt. Trong mắt đôi bên đều phản chiếu bóng dáng đối phương, ai cũng không mở miệng trước, thời gian phảng phất dừng lại ở thời khắc này.
“Dương Sóc tỉnh rồi sao?” Nghe được chút động tĩnh Chu Châu mở miệng đánh vỡ thời khắc kỳ dị kia, Dương Sóc nhìn về phía Chu Châu, chân mày hơi nhíu lại, “Cậu là ai?”
Chu Châu trầm mặc trong chốc lát, không nói chuyện.
Dương Sóc hơi mím môi, mày nhăn càng chặt.
Liễu Phi Tuyết cũng đã đi tới, chỉ nhìn Dương Sóc, cũng không nói gì.
Ánh mắt Dương Sóc dừng trên người Liễu Phi Tuyết chốc lát, cuối cùng chuyển đến trên người Cố Diễm.
Lần nữa bốn mắt nhìn nhau, lúc này đây, Cố Diễm mở miệng.
“Anh không nhớ em, đúng không?”
Cố Diễm bình tĩnh hỏi, nhưng trong mắt cố sức che giấu bi thương khiến Dương Sóc đau lòng.
Tim đau đớn, một chữ “đúng” kia làm sao cũng không nói nên lời.
Dương Sóc không lên tiếng khiến trong mắt Cố Diễm nhiều thêm một tia sáng, “Dương Sóc.”
Dương Sóc chậm rãi lãng tránh ánh mắt đối phương, chống đỡ thân thể ngồi dậy. Ngồi dậy liền có chút choáng váng, Cố Diễm đúng lúc đỡ lấy đối phương.
Bàn tay chạm bàn tay, một dòng điện lướt qua. Bốn mắt lần thứ ba đối diện, lúc này đây, trong lòng đôi bên dường như đều sinh ra thứ gì đó.
“Dương Sóc, em là Cố Diễm, em không tin anh không có chút ký ức nào về em. Đại não không có, trực giác dù sao vẫn có đi?”
Cố Diễm nói vô cùng nhẹ, Dương Sóc lẳng lặng nghe, thật lâu, khẽ gật đầu một cái.
Mà sau khi Dương Sóc gật đầu, trên mặt Cố Diễm chậm rãi lộ ra nụ cười, “Chúng ta về trước đi, em sẽ mời người trị lành cho anh,”
Dương Sóc gật đầu, chỉ nói một chữ, “Được.”
Tra Công Trùng Sinh Chi Mạt Thể Truyền KỳTác giả: Ngã Thị Tiếu TiếuTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhThời điểm chết đi Dương Sóc vô cùng nghẹn khuất, vô cùng hối hận. Hắn vẫn luôn biết rõ Cố Diễm yêu hắn, rất yêu… Bằng không, người đàn ông kia rõ ràng có thân thủ tốt như vậy sẽ không cam chịu bị chính mình đè dưới thân, rõ ràng dù là trước tận thế hay sau tận thế đều có thể sinh hoạt vô cùng tốt, lại cam nguyện bị mình liên lụy, không để ý đến ánh mắt người khác, một lòng nghĩ đến mình. Hắn thậm chí cũng không biết vì sao Cố Diễm yêu hắn. Tận thế gian nan như vậy, hắn không hiểu vì sao Cố Diễm nguyện ý lần lượt bao dung tùy hứng của mình, bản thân mình muốn ăn cái gì y đều tận lực tìm đến cho mình, mặc kệ hao tổn bao nhiêu sức lực, dù là bị thương. Rõ ràng bản thân là một kẻ ngay cả dị năng cũng không có, thân thủ bỏ đi so ra còn kém người bình thường, người kia lại nơi nơi chốn chốn đều xem mình như bảo vật, rất sợ hắn có chút xíu mệt mỏi nào. Mà chính hắn, một kẻ ngu xuẩn, rõ ràng là tên vướng víu, hết lần này đến lần khác tâm đồng tình lại không thiếu, luôn sẽ cứu một số người… Nghe nói Dương Sóc hôn mê, vẻ mặt Cố Diễm lập tức khác thường.Chu Châu thoáng giải thích tình huống Dương Sóc một chút, có điều về chuyện mất trí nhớ lại nói cực kỳ mờ mịt.Nhưng Cố Diễm là người thế nào, Chu Châu vừa nói đến y liền hiểu ngay. Chính bởi vì hiểu, cho nên sững sờ ngay tại chỗ.Mất trí nhớ? Y chưa từng nghĩ tới chuyện như vậy sẽ phát sinh trên người Dương Sóc.Mặc dù lúc trước thời điểm quan hệ của y cùng Dương Sóc không tốt, y cũng chưa từng nghĩ đến. Chớ nói chi là, hiện tại tình cảm của y và Dương Sóc rất tốt. Rất tốt, thế nhưng Dương Sóc lại quên y sao?Đáp án này, Cố Diễm phát hiện bản thân làm sao cũng không chịu nỗi.Chu Châu nhìn phản ứng của Cố Diễm, dưới đáy lòng khẽ thở dài một cái. Há to miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói ra.Thật lâu, Cố Diễm mới cất bước, từng bước một đi về phía xe.Mở cửa xe, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc đã lâu của người yêu, nghĩ đến khuôn mặt này, đôi mắt này sau khi tỉnh lại sẽ dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn y, Cố Diễm cảm thấy điều này so với bất cứ cái gì càng khó tiếp nhận hơn.Nhưng mà, bất kể thế nào, người đã tìm được, người vẫn còn sống, đây đã rất tốt rồi không phải sao?Không nhớ, y sẽ giúp đối phương nhớ lại. Mặc kệ dùng phương pháp gì! Mà kẻ khiến Dương Sóc không nhớ được kia, Cố Diễm y thề, nhất định khiến tên đó sống, không, bằng, chết!Dường như cảm ứng được tâm tình bạo liệt của Cố Diễm, Dương Sóc vẫn luôn hôn mê không tỉnh lại phát ra một tiếng rên nhẹ, sau đó người cũng tỉnh lại!Cố Diễm cả kinh, vội vàng nhìn lại. Quả nhiên, mí mắt Dương Sóc giật giật, tiếp theo, hai mắt mở ra.Cố Diễm đương nhiên cũng bình tĩnh nhìn Dương Sóc, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không dời ánh mắt. Trong mắt đôi bên đều phản chiếu bóng dáng đối phương, ai cũng không mở miệng trước, thời gian phảng phất dừng lại ở thời khắc này.“Dương Sóc tỉnh rồi sao?” Nghe được chút động tĩnh Chu Châu mở miệng đánh vỡ thời khắc kỳ dị kia, Dương Sóc nhìn về phía Chu Châu, chân mày hơi nhíu lại, “Cậu là ai?”Chu Châu trầm mặc trong chốc lát, không nói chuyện.Dương Sóc hơi mím môi, mày nhăn càng chặt.Liễu Phi Tuyết cũng đã đi tới, chỉ nhìn Dương Sóc, cũng không nói gì.Ánh mắt Dương Sóc dừng trên người Liễu Phi Tuyết chốc lát, cuối cùng chuyển đến trên người Cố Diễm.Lần nữa bốn mắt nhìn nhau, lúc này đây, Cố Diễm mở miệng.“Anh không nhớ em, đúng không?”Cố Diễm bình tĩnh hỏi, nhưng trong mắt cố sức che giấu bi thương khiến Dương Sóc đau lòng.Tim đau đớn, một chữ “đúng” kia làm sao cũng không nói nên lời.Dương Sóc không lên tiếng khiến trong mắt Cố Diễm nhiều thêm một tia sáng, “Dương Sóc.”Dương Sóc chậm rãi lãng tránh ánh mắt đối phương, chống đỡ thân thể ngồi dậy. Ngồi dậy liền có chút choáng váng, Cố Diễm đúng lúc đỡ lấy đối phương.Bàn tay chạm bàn tay, một dòng điện lướt qua. Bốn mắt lần thứ ba đối diện, lúc này đây, trong lòng đôi bên dường như đều sinh ra thứ gì đó.“Dương Sóc, em là Cố Diễm, em không tin anh không có chút ký ức nào về em. Đại não không có, trực giác dù sao vẫn có đi?”Cố Diễm nói vô cùng nhẹ, Dương Sóc lẳng lặng nghe, thật lâu, khẽ gật đầu một cái.Mà sau khi Dương Sóc gật đầu, trên mặt Cố Diễm chậm rãi lộ ra nụ cười, “Chúng ta về trước đi, em sẽ mời người trị lành cho anh,”Dương Sóc gật đầu, chỉ nói một chữ, “Được.”