Tác giả:

Đêm tối như mực, trên bầu trời khắp nơi hiện đầy mây đen che kín, bầu trời không có chút ánh sáng, trong không khí tràn ngập ẩm ướt nhớp nhúa làm cho người ta có chút khó chịu. Tại một trong kho hàng bỏ hoang, hai nhóm người đứng thẳng, người cầm đầu hai phe khẽ ra hiệu một cái, mỗi người xách cặp đứng phía sau lưng tiến lên trước hai bước, sau đó mở cặp táp ra, một bên trong rương đều là tiền bày chỉnh tề, mà đổi thành một bên kia, trong rương để hàng trắng. Người hai bên lập tức kiểm hàng trước, sau đó đầu ý ra hiệu cho người bên mình. "Hợp tác vui vẻ!" Người hai bên không nói lời thừa tự đi về hướng của mình. . . . . . "Tất cả không được nhúc nhích!" Đột nhiên, trong góc truyền đến một tiếng quát to, nhất thời, hiện trường rơi vào hỗn loạn, cảnh sát đột nhiên xuất hiện và người hai bên chạy trốn tứ phía trong nháy mắt đang ở trong kho hàng diễn ra cuộc quyết đấu, tiếng súng liên tiếp truyền đến, ánh sáng tia lửa trong đêm tối cực kỳ chói mắt. "Cảnh sát ở đâu ra. . . . . ." Cầm…

Chương 38: Làm một lần cầm thú!

Tổng Giám Đốc Cưng Chìu Vợ YêuTác giả: Thương Tiểu LyTruyện Ngôn TìnhĐêm tối như mực, trên bầu trời khắp nơi hiện đầy mây đen che kín, bầu trời không có chút ánh sáng, trong không khí tràn ngập ẩm ướt nhớp nhúa làm cho người ta có chút khó chịu. Tại một trong kho hàng bỏ hoang, hai nhóm người đứng thẳng, người cầm đầu hai phe khẽ ra hiệu một cái, mỗi người xách cặp đứng phía sau lưng tiến lên trước hai bước, sau đó mở cặp táp ra, một bên trong rương đều là tiền bày chỉnh tề, mà đổi thành một bên kia, trong rương để hàng trắng. Người hai bên lập tức kiểm hàng trước, sau đó đầu ý ra hiệu cho người bên mình. "Hợp tác vui vẻ!" Người hai bên không nói lời thừa tự đi về hướng của mình. . . . . . "Tất cả không được nhúc nhích!" Đột nhiên, trong góc truyền đến một tiếng quát to, nhất thời, hiện trường rơi vào hỗn loạn, cảnh sát đột nhiên xuất hiện và người hai bên chạy trốn tứ phía trong nháy mắt đang ở trong kho hàng diễn ra cuộc quyết đấu, tiếng súng liên tiếp truyền đến, ánh sáng tia lửa trong đêm tối cực kỳ chói mắt. "Cảnh sát ở đâu ra. . . . . ." Cầm… Tay Mộ Thiên Thanh có chút tê tê, trong lúc nhất thời cô cũng quên mất phản ứng, cô thật không ngờ, mình đã đánh Lãnh Tĩnh Hàn, dù sao bản lĩnh ngày thường cô vẫn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt người đàn ông này cũng không ra gì!Lãnh Tĩnh Hàn bị một cái tát, chậm rãi quay đầu, con ngươi sắc bén nhẹ nhàng híp lại, hai luồng sáng lạnh lẽo giống như lưỡi dao sắc bén phóng về phía Mộ Thiên Thanh, trên khuôn mặt đẹp trai vẫn còn truyền đến cảm giác đau rát, huyệt thái dương khẽ động, môi lạnh bạc khẽ nhấp, toàn thân tản ra lạnh giá làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo từ dưới lòng bàn chân đi lên.Lửa giận của Mộ Thiên Thanh giống như trong nháy mắt bị đóng băng, cô không nhịn được sợ hãi, ánh mắt Lãnh Tĩnh Hàn u ám giống như một cái đầm chết, sâu không thấy đáy, ánh mắt lạnh lẽo như vậy không giống ở trên thế gian, giống như tới từ địa ngục!"Ưmh" kêu đau một tiếng, Mộ Thiên Thanh bị Lãnh Tĩnh Hàn hung hăng quăng trên giường, người còn không còn kịp ngồi dậy, thân hình thon dài đã đè lên. . . . . ."A . . . . . ."Mộ Thiên Thanh quát to một tiếng, đêm qua bị bỏ thuốc cô không thể phản kháng, nhưng lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo, cô giãy giụa, hai tay lại bị bàn tay Lãnh Tĩnh Hàn giam cầm kéo đến đỉnh đầu, chân càng bị anh gắt gao đè ép."Anh muốn làm gì?" Mộ Thiên Thanh sợ hãi, trong ngày thường, coi như cô là một cảnh sát sắc bén, nhưng cuối cùng cô vẫn là một cô gái!"Không phải nói tôi là cầm thú sao?" Giọng nói của Lãnh Tĩnh Hàn so với ánh mắt của anh còn lạnh hơn mấy phần, anh một tay tháo ra khăn tắm quấn thật chặt trên người Mộ Thiên Thanh, khuôn mặt chậm rãi lấn đến gần Mộ Thiên Thanh.Mộ Thiên Thanh trợn to mắt nhìn gương mặt đẹp trai dần dần áp vào, đáy mắt có nhục nhã e ngại, dần dần chuyển thành một tầng hơi nước thật mỏng. . . . . .Lãnh Tĩnh Hàn đột nhiên ngưng động tác, bàn tay buông lỏng, người cũng đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mộ Thiên Thanh vội vàng dùng chăn bao lấy mình.Mộ Thiên Thanh cắn môi, mi mắt có chút rung rung, cố chịu đựng không để cho nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.Đôi tay Lãnh Tĩnh Hàn cắm ở trong túi quần, cả đêm không ngủ anh, trên mặt cũng không nhìn ra một chút mệt mỏi, trên cao nhìn xuống, ánh mắt anh nhìn người trên giường, chậm rãi nói: "Cũng không phải mỗi lần cô đều có thể may mắn như vậy. . . . . . Phóng túng, không phải một cô gái tốt nên làm!"Nói xong, Lãnh Tĩnh Hàn liền xoay người đi khỏi, anh đi không có một chút do dự, cửa mở ra, bấm khóa, lúc khóa cửa "cụp" một tiếng đóng lại, rốt cuộc Mộ Thiên Thanh không nhịn được nước mắt chảy xuống. . . . . .Cô ngồi ở trên giường, bọc chăn đến đầu gối, đôi tay ôm đầu vùi trên đùi, nước mắt giống như muốn rửa sạch khuất nhục trên người mình, vẫn không ngừng chảy. . . . . ."Cốc, cốc, cốc" Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, đôi mắt của Mộ Thiên Thanh đẫm lệ mông lung nhìn ra cửa, không hề cử động.Phía ngoài tiếng gõ cửa lại vang lên hai cái, sau đó không có động tĩnh, Mộ Thiên Thanh cắn môi nhìn mình nhếch nhác, nhìn xung quanh một chút, đưa tay cầm lấy điện thoại trong túi xách, do dự nửa ngày cũng không có dũng khí bấm số!Nhưng cô không có quần áo để mặc. . . . . . Cũng không thể ở chỗ này?Đang lúc này, một tiếng "cụp...", vang lên, cửa bị mở ra từ bên ngoài, Mộ Thiên Thanh phòng bị siết chặt chăn, Lãnh Tĩnh Hàn đi xong quay lại. . . . . .Ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Tĩnh Hàn chỉ quét xuống cô, đưa túi xách trong tay thả vào một bên, cũng không nói cái gì liền xoay người đi ra ngoài cửa. . . . . .Mộ Thiên Thanh đỏ mắt nhìn bóng lưng của anh, hơi nhếch môi.Đột nhiên, Lãnh Tĩnh Hàn hơi dừng bước, con ngươi khẽ liếc về phía sau, lạnh nhạt nói: "Nếu không muốn đón nhận những chuyện tương tự xảy ra, thì đừng nên đi thăm dò bất cứ thứ gì. . . . . ."Nói xong, anh không dừng lại nữa, đi khỏi, để lại Mộ Thiên Thanh ở nơi này nhất thời không cách nào phản ứng.

Tay Mộ Thiên Thanh có chút tê tê, trong lúc nhất thời cô cũng quên mất
phản ứng, cô thật không ngờ, mình đã đánh Lãnh Tĩnh Hàn, dù sao bản lĩnh ngày thường cô vẫn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt người đàn ông này
cũng không ra gì!

Lãnh Tĩnh Hàn bị một cái tát, chậm rãi quay đầu, con ngươi sắc bén nhẹ
nhàng híp lại, hai luồng sáng lạnh lẽo giống như lưỡi dao sắc bén phóng
về phía Mộ Thiên Thanh, trên khuôn mặt đẹp trai vẫn còn truyền đến cảm
giác đau rát, huyệt thái dương khẽ động, môi lạnh bạc khẽ nhấp, toàn
thân tản ra lạnh giá làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo từ dưới lòng
bàn chân đi lên.

Lửa giận của Mộ Thiên Thanh giống như trong nháy mắt bị đóng băng, cô
không nhịn được sợ hãi, ánh mắt Lãnh Tĩnh Hàn u ám giống như một cái đầm chết, sâu không thấy đáy, ánh mắt lạnh lẽo như vậy không giống ở trên
thế gian, giống như tới từ địa ngục!

"Ưmh" kêu đau một tiếng, Mộ Thiên Thanh bị Lãnh Tĩnh Hàn hung hăng quăng trên giường, người còn không còn kịp ngồi dậy, thân hình thon dài đã đè lên. . . . . .

"A . . . . . ."

Mộ Thiên Thanh quát to một tiếng, đêm qua bị bỏ thuốc cô không thể phản
kháng, nhưng lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo, cô giãy giụa, hai tay lại bị bàn tay Lãnh Tĩnh Hàn giam cầm kéo đến đỉnh đầu, chân càng bị anh gắt
gao đè ép.

"Anh muốn làm gì?" Mộ Thiên Thanh sợ hãi, trong ngày thường, coi như cô
là một cảnh sát sắc bén, nhưng cuối cùng cô vẫn là một cô gái!

"Không phải nói tôi là cầm thú sao?" Giọng nói của Lãnh Tĩnh Hàn so với
ánh mắt của anh còn lạnh hơn mấy phần, anh một tay tháo ra khăn tắm quấn thật chặt trên người Mộ Thiên Thanh, khuôn mặt chậm rãi lấn đến gần Mộ
Thiên Thanh.

Mộ Thiên Thanh trợn to mắt nhìn gương mặt đẹp trai dần dần áp vào, đáy
mắt có nhục nhã e ngại, dần dần chuyển thành một tầng hơi nước thật
mỏng. . . . . .

Lãnh Tĩnh Hàn đột nhiên ngưng động tác, bàn tay buông lỏng, người cũng
đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mộ Thiên Thanh vội vàng dùng chăn bao
lấy mình.

Mộ Thiên Thanh cắn môi, mi mắt có chút rung rung, cố chịu đựng không để cho nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.

Đôi tay Lãnh Tĩnh Hàn cắm ở trong túi quần, cả đêm không ngủ anh, trên
mặt cũng không nhìn ra một chút mệt mỏi, trên cao nhìn xuống, ánh mắt
anh nhìn người trên giường, chậm rãi nói: "Cũng không phải mỗi lần cô
đều có thể may mắn như vậy. . . . . . Phóng túng, không phải một cô gái
tốt nên làm!"

Nói xong, Lãnh Tĩnh Hàn liền xoay người đi khỏi, anh đi không có một
chút do dự, cửa mở ra, bấm khóa, lúc khóa cửa "cụp" một tiếng đóng lại,
rốt cuộc Mộ Thiên Thanh không nhịn được nước mắt chảy xuống. . . . . .

Cô ngồi ở trên giường, bọc chăn đến đầu gối, đôi tay ôm đầu vùi trên
đùi, nước mắt giống như muốn rửa sạch khuất nhục trên người mình, vẫn
không ngừng chảy. . . . . .

"Cốc, cốc, cốc" Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, đôi mắt của Mộ Thiên Thanh đẫm lệ mông lung nhìn ra cửa, không hề cử động.

Phía ngoài tiếng gõ cửa lại vang lên hai cái, sau đó không có động tĩnh, Mộ Thiên Thanh cắn môi nhìn mình nhếch nhác, nhìn xung quanh một chút,
đưa tay cầm lấy điện thoại trong túi xách, do dự nửa ngày cũng không có
dũng khí bấm số!

Nhưng cô không có quần áo để mặc. . . . . . Cũng không thể ở chỗ này?

Đang lúc này, một tiếng "cụp...", vang lên, cửa bị mở ra từ bên ngoài,
Mộ Thiên Thanh phòng bị siết chặt chăn, Lãnh Tĩnh Hàn đi xong quay lại. . . . . .

Ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Tĩnh Hàn chỉ quét xuống cô, đưa túi xách
trong tay thả vào một bên, cũng không nói cái gì liền xoay người đi ra
ngoài cửa. . . . . .

Mộ Thiên Thanh đỏ mắt nhìn bóng lưng của anh, hơi nhếch môi.

Đột nhiên, Lãnh Tĩnh Hàn hơi dừng bước, con ngươi khẽ liếc về phía sau,
lạnh nhạt nói: "Nếu không muốn đón nhận những chuyện tương tự xảy ra,
thì đừng nên đi thăm dò bất cứ thứ gì. . . . . ."

Nói xong, anh không dừng lại nữa, đi khỏi, để lại Mộ Thiên Thanh ở nơi này nhất thời không cách nào phản ứng.

Tổng Giám Đốc Cưng Chìu Vợ YêuTác giả: Thương Tiểu LyTruyện Ngôn TìnhĐêm tối như mực, trên bầu trời khắp nơi hiện đầy mây đen che kín, bầu trời không có chút ánh sáng, trong không khí tràn ngập ẩm ướt nhớp nhúa làm cho người ta có chút khó chịu. Tại một trong kho hàng bỏ hoang, hai nhóm người đứng thẳng, người cầm đầu hai phe khẽ ra hiệu một cái, mỗi người xách cặp đứng phía sau lưng tiến lên trước hai bước, sau đó mở cặp táp ra, một bên trong rương đều là tiền bày chỉnh tề, mà đổi thành một bên kia, trong rương để hàng trắng. Người hai bên lập tức kiểm hàng trước, sau đó đầu ý ra hiệu cho người bên mình. "Hợp tác vui vẻ!" Người hai bên không nói lời thừa tự đi về hướng của mình. . . . . . "Tất cả không được nhúc nhích!" Đột nhiên, trong góc truyền đến một tiếng quát to, nhất thời, hiện trường rơi vào hỗn loạn, cảnh sát đột nhiên xuất hiện và người hai bên chạy trốn tứ phía trong nháy mắt đang ở trong kho hàng diễn ra cuộc quyết đấu, tiếng súng liên tiếp truyền đến, ánh sáng tia lửa trong đêm tối cực kỳ chói mắt. "Cảnh sát ở đâu ra. . . . . ." Cầm… Tay Mộ Thiên Thanh có chút tê tê, trong lúc nhất thời cô cũng quên mất phản ứng, cô thật không ngờ, mình đã đánh Lãnh Tĩnh Hàn, dù sao bản lĩnh ngày thường cô vẫn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt người đàn ông này cũng không ra gì!Lãnh Tĩnh Hàn bị một cái tát, chậm rãi quay đầu, con ngươi sắc bén nhẹ nhàng híp lại, hai luồng sáng lạnh lẽo giống như lưỡi dao sắc bén phóng về phía Mộ Thiên Thanh, trên khuôn mặt đẹp trai vẫn còn truyền đến cảm giác đau rát, huyệt thái dương khẽ động, môi lạnh bạc khẽ nhấp, toàn thân tản ra lạnh giá làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo từ dưới lòng bàn chân đi lên.Lửa giận của Mộ Thiên Thanh giống như trong nháy mắt bị đóng băng, cô không nhịn được sợ hãi, ánh mắt Lãnh Tĩnh Hàn u ám giống như một cái đầm chết, sâu không thấy đáy, ánh mắt lạnh lẽo như vậy không giống ở trên thế gian, giống như tới từ địa ngục!"Ưmh" kêu đau một tiếng, Mộ Thiên Thanh bị Lãnh Tĩnh Hàn hung hăng quăng trên giường, người còn không còn kịp ngồi dậy, thân hình thon dài đã đè lên. . . . . ."A . . . . . ."Mộ Thiên Thanh quát to một tiếng, đêm qua bị bỏ thuốc cô không thể phản kháng, nhưng lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo, cô giãy giụa, hai tay lại bị bàn tay Lãnh Tĩnh Hàn giam cầm kéo đến đỉnh đầu, chân càng bị anh gắt gao đè ép."Anh muốn làm gì?" Mộ Thiên Thanh sợ hãi, trong ngày thường, coi như cô là một cảnh sát sắc bén, nhưng cuối cùng cô vẫn là một cô gái!"Không phải nói tôi là cầm thú sao?" Giọng nói của Lãnh Tĩnh Hàn so với ánh mắt của anh còn lạnh hơn mấy phần, anh một tay tháo ra khăn tắm quấn thật chặt trên người Mộ Thiên Thanh, khuôn mặt chậm rãi lấn đến gần Mộ Thiên Thanh.Mộ Thiên Thanh trợn to mắt nhìn gương mặt đẹp trai dần dần áp vào, đáy mắt có nhục nhã e ngại, dần dần chuyển thành một tầng hơi nước thật mỏng. . . . . .Lãnh Tĩnh Hàn đột nhiên ngưng động tác, bàn tay buông lỏng, người cũng đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mộ Thiên Thanh vội vàng dùng chăn bao lấy mình.Mộ Thiên Thanh cắn môi, mi mắt có chút rung rung, cố chịu đựng không để cho nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.Đôi tay Lãnh Tĩnh Hàn cắm ở trong túi quần, cả đêm không ngủ anh, trên mặt cũng không nhìn ra một chút mệt mỏi, trên cao nhìn xuống, ánh mắt anh nhìn người trên giường, chậm rãi nói: "Cũng không phải mỗi lần cô đều có thể may mắn như vậy. . . . . . Phóng túng, không phải một cô gái tốt nên làm!"Nói xong, Lãnh Tĩnh Hàn liền xoay người đi khỏi, anh đi không có một chút do dự, cửa mở ra, bấm khóa, lúc khóa cửa "cụp" một tiếng đóng lại, rốt cuộc Mộ Thiên Thanh không nhịn được nước mắt chảy xuống. . . . . .Cô ngồi ở trên giường, bọc chăn đến đầu gối, đôi tay ôm đầu vùi trên đùi, nước mắt giống như muốn rửa sạch khuất nhục trên người mình, vẫn không ngừng chảy. . . . . ."Cốc, cốc, cốc" Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, đôi mắt của Mộ Thiên Thanh đẫm lệ mông lung nhìn ra cửa, không hề cử động.Phía ngoài tiếng gõ cửa lại vang lên hai cái, sau đó không có động tĩnh, Mộ Thiên Thanh cắn môi nhìn mình nhếch nhác, nhìn xung quanh một chút, đưa tay cầm lấy điện thoại trong túi xách, do dự nửa ngày cũng không có dũng khí bấm số!Nhưng cô không có quần áo để mặc. . . . . . Cũng không thể ở chỗ này?Đang lúc này, một tiếng "cụp...", vang lên, cửa bị mở ra từ bên ngoài, Mộ Thiên Thanh phòng bị siết chặt chăn, Lãnh Tĩnh Hàn đi xong quay lại. . . . . .Ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Tĩnh Hàn chỉ quét xuống cô, đưa túi xách trong tay thả vào một bên, cũng không nói cái gì liền xoay người đi ra ngoài cửa. . . . . .Mộ Thiên Thanh đỏ mắt nhìn bóng lưng của anh, hơi nhếch môi.Đột nhiên, Lãnh Tĩnh Hàn hơi dừng bước, con ngươi khẽ liếc về phía sau, lạnh nhạt nói: "Nếu không muốn đón nhận những chuyện tương tự xảy ra, thì đừng nên đi thăm dò bất cứ thứ gì. . . . . ."Nói xong, anh không dừng lại nữa, đi khỏi, để lại Mộ Thiên Thanh ở nơi này nhất thời không cách nào phản ứng.

Chương 38: Làm một lần cầm thú!