Trong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :…

Chương 12

Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Giờ nghỉ, Lý Bác Học cầm một cuốn sổ nhỏ lén lút đi đến trước mặt Lâm Tô.“Bé Thỏ tớ muốn hỏi thăm cậu một việc.”Lâm Tô nhìn nhóc, “Chuyện gì?”“Ba ba cậu thích ăn cái gì?”“Chocolate.”“Ba ba cậu thích màu gì?”“Màu hồng phấn.”“Chú ấy thích làm gì?”“Xem TV.”“Ba ba cậu thích xem chương trình TV nào?”“Dê con vui vẻ và sói xám.”“Ba ba cậu thích bài hát nào?”“Mặc dù tôi chỉ là một con dê.”“Thần tượng của ba ba cậu là ai?”“Dương dương lười biếng.”“Ba ba cậu có tâm nguyện gì?”“Thi được một trăm điểm.”. . .Lý Bác Học càng hỏi càng thấy kỳ quái, “Hừm, mấy thứ này đều là cậu thích mà phải không?”Lâm Tô trả lời như là chuyện đương nhiên, “Cái gì mà tớ thích, ba ba cũng thích.”-_-||| Lý Bác Học không nói gì : Có lẽ phải hỏi vấn đề khác thôi!“Mẹ cậu đâu?”“Tớ không có mẹ.”“Tớ nói là, mẹ của cậu hiện nay ở đâu? Dì ấy ly hôn với ba ba của cậu, nhưng. . .”“Tớ không có mẹ mà.”Lý Bác Học choáng váng, “Cậu không có mẹ chẳng lẽ là từ tảng đá chui ra sao?”“Tớ là từ trong bụng của ba ba mà ra đấy.”. . .“Ba ba tớ nói, ba ba ở nhà một mình sinh ra tớ, không có đến bệnh viện đâu!”. . .“Ba ba còn nói, lúc sinh ra tớ chỉ cỡ hai bàn tay, rất nhỏ nha!”. . .“Ba ba tớ còn nói. . .”“Ha ha ha —” Lý Bác Học cắt ngang lời bé, cười đến nỗi không thẳng thắt lưng lên được, “Ngốc! Đàn ông làm sao mà sinh con được chứ? !”o(>﹏

Giờ nghỉ, Lý Bác Học cầm một cuốn sổ nhỏ lén lút đi đến trước mặt Lâm Tô.

“Bé Thỏ tớ muốn hỏi thăm cậu một việc.”

Lâm Tô nhìn nhóc, “Chuyện gì?”

“Ba ba cậu thích ăn cái gì?”

“Chocolate.”

“Ba ba cậu thích màu gì?”

“Màu hồng phấn.”

“Chú ấy thích làm gì?”

“Xem TV.”

“Ba ba cậu thích xem chương trình TV nào?”

“Dê con vui vẻ và sói xám.”

“Ba ba cậu thích bài hát nào?”

“Mặc dù tôi chỉ là một con dê.”

“Thần tượng của ba ba cậu là ai?”

“Dương dương lười biếng.”

“Ba ba cậu có tâm nguyện gì?”

“Thi được một trăm điểm.”

. . .

Lý Bác Học càng hỏi càng thấy kỳ quái, “Hừm, mấy thứ này đều là cậu thích mà phải không?”

Lâm Tô trả lời như là chuyện đương nhiên, “Cái gì mà tớ thích, ba ba cũng thích.”

-_-||| Lý Bác Học không nói gì : Có lẽ phải hỏi vấn đề khác thôi!

“Mẹ cậu đâu?”

“Tớ không có mẹ.”

“Tớ nói là, mẹ của cậu hiện nay ở đâu? Dì ấy ly hôn với ba ba của cậu, nhưng. . .”

“Tớ không có mẹ mà.”

Lý Bác Học choáng váng, “Cậu không có mẹ chẳng lẽ là từ tảng đá chui ra sao?”

“Tớ là từ trong bụng của ba ba mà ra đấy.”

. . .

“Ba ba tớ nói, ba ba ở nhà một mình sinh ra tớ, không có đến bệnh viện đâu!”

. . .

“Ba ba còn nói, lúc sinh ra tớ chỉ cỡ hai bàn tay, rất nhỏ nha!”

. . .

“Ba ba tớ còn nói. . .”

“Ha ha ha —” Lý Bác Học cắt ngang lời bé, cười đến nỗi không thẳng thắt lưng lên được, “Ngốc! Đàn ông làm sao mà sinh con được chứ? !”

o(>﹏

Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Giờ nghỉ, Lý Bác Học cầm một cuốn sổ nhỏ lén lút đi đến trước mặt Lâm Tô.“Bé Thỏ tớ muốn hỏi thăm cậu một việc.”Lâm Tô nhìn nhóc, “Chuyện gì?”“Ba ba cậu thích ăn cái gì?”“Chocolate.”“Ba ba cậu thích màu gì?”“Màu hồng phấn.”“Chú ấy thích làm gì?”“Xem TV.”“Ba ba cậu thích xem chương trình TV nào?”“Dê con vui vẻ và sói xám.”“Ba ba cậu thích bài hát nào?”“Mặc dù tôi chỉ là một con dê.”“Thần tượng của ba ba cậu là ai?”“Dương dương lười biếng.”“Ba ba cậu có tâm nguyện gì?”“Thi được một trăm điểm.”. . .Lý Bác Học càng hỏi càng thấy kỳ quái, “Hừm, mấy thứ này đều là cậu thích mà phải không?”Lâm Tô trả lời như là chuyện đương nhiên, “Cái gì mà tớ thích, ba ba cũng thích.”-_-||| Lý Bác Học không nói gì : Có lẽ phải hỏi vấn đề khác thôi!“Mẹ cậu đâu?”“Tớ không có mẹ.”“Tớ nói là, mẹ của cậu hiện nay ở đâu? Dì ấy ly hôn với ba ba của cậu, nhưng. . .”“Tớ không có mẹ mà.”Lý Bác Học choáng váng, “Cậu không có mẹ chẳng lẽ là từ tảng đá chui ra sao?”“Tớ là từ trong bụng của ba ba mà ra đấy.”. . .“Ba ba tớ nói, ba ba ở nhà một mình sinh ra tớ, không có đến bệnh viện đâu!”. . .“Ba ba còn nói, lúc sinh ra tớ chỉ cỡ hai bàn tay, rất nhỏ nha!”. . .“Ba ba tớ còn nói. . .”“Ha ha ha —” Lý Bác Học cắt ngang lời bé, cười đến nỗi không thẳng thắt lưng lên được, “Ngốc! Đàn ông làm sao mà sinh con được chứ? !”o(>﹏

Chương 12