Kì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,…
Chương 2: Bị bắt về nha
Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một MétTác giả: Quai Tiểu HàmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,… Kì Hân mang theo tâm trạng vô cùng tốt đến trường...Ở lớp, hầu như không ai chú ý tới cô. Vì cô quá nhỏ bé, trong lớp đều không bao giờ mở miệng. Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu chính là ngoại hình của cô...Kì Hân lúc nào cũng trang điểm làm cho khuôn mặt mình vô cùng khó coi. Người ngoài nhìn vào đều không dám đến gần. Đó cũng chính là mục đích của cô.Thứ nhất, là để trốn tránh.Thứ hai, là để ít tiếp xúc với... con trai!Chắc chắn ai cũng thấy lí do này vô cùng củ chuối. Nhưng đó là sự thật. Kì Hân chính là bị mắc bệnh..."sợ đàn ông"!Chỉ cần là nam, trên 8 tuổi, đứng gần cô 1 mét thì mặt mũi cô vô cùng xanh xao, có thể sẽ nôn ra hết! Còn nếu đứng ngay sát, thậm chí chạm vào, cô liền lập tức phụt máu mũi.Xui xẻo hơn là, nhóm máu của cô lại thuộc loại cực hiếm! AB Rh âm tính! Ngoài mẹ cô có trùng nhóm máu ra thì có vô cùng ít người mang dòng máu này!.......Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, một đám người áo đen tiến đến chỗ Kì Hân.Cô lười biếng nhìn họ.Đến lúc nhìn xong rồi, trên mặt nổi lên ba vạch đen...Họ toàn là nữ! Còn nhiều người như vậy... chắc chắn là người do mẹ cô sai tới =="Kì Hân hoảng hốt đứng dậy, chạy như điên!Nhưng chưa đến một giây sau, cô đã bị bà chị vạm vữ nhất túm cổ như túm gà nhấc lên." A... Ơ..." Kì Hân liều mạng giãy dụa. Cuối cùng vẫn không có tác dụng!Cô thở dài, cảm nhận được mũi kim đâm vào tay mình, sau đó nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.Quả nhiên, cô sẽ bị sớm bắt về nhà.Nếu biết trước như vậy thì cô đã trốn đi xa hơn...
Kì Hân mang theo tâm trạng vô cùng tốt đến trường...
Ở lớp, hầu như không ai chú ý tới cô. Vì cô quá nhỏ bé, trong lớp đều không bao giờ mở miệng. Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu chính là ngoại hình của cô...
Kì Hân lúc nào cũng trang điểm làm cho khuôn mặt mình vô cùng khó coi. Người ngoài nhìn vào đều không dám đến gần. Đó cũng chính là mục đích của cô.
Thứ nhất, là để trốn tránh.
Thứ hai, là để ít tiếp xúc với... con trai!
Chắc chắn ai cũng thấy lí do này vô cùng củ chuối. Nhưng đó là sự thật. Kì Hân chính là bị mắc bệnh..."sợ đàn ông"!
Chỉ cần là nam, trên 8 tuổi, đứng gần cô 1 mét thì mặt mũi cô vô cùng xanh xao, có thể sẽ nôn ra hết! Còn nếu đứng ngay sát, thậm chí chạm vào, cô liền lập tức phụt máu mũi.
Xui xẻo hơn là, nhóm máu của cô lại thuộc loại cực hiếm! AB Rh âm tính! Ngoài mẹ cô có trùng nhóm máu ra thì có vô cùng ít người mang dòng máu này!
.......
Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, một đám người áo đen tiến đến chỗ Kì Hân.
Cô lười biếng nhìn họ.
Đến lúc nhìn xong rồi, trên mặt nổi lên ba vạch đen...
Họ toàn là nữ! Còn nhiều người như vậy... chắc chắn là người do mẹ cô sai tới =="
Kì Hân hoảng hốt đứng dậy, chạy như điên!
Nhưng chưa đến một giây sau, cô đã bị bà chị vạm vữ nhất túm cổ như túm gà nhấc lên.
" A... Ơ..." Kì Hân liều mạng giãy dụa. Cuối cùng vẫn không có tác dụng!
Cô thở dài, cảm nhận được mũi kim đâm vào tay mình, sau đó nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.
Quả nhiên, cô sẽ bị sớm bắt về nhà.
Nếu biết trước như vậy thì cô đã trốn đi xa hơn...
Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một MétTác giả: Quai Tiểu HàmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,… Kì Hân mang theo tâm trạng vô cùng tốt đến trường...Ở lớp, hầu như không ai chú ý tới cô. Vì cô quá nhỏ bé, trong lớp đều không bao giờ mở miệng. Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu chính là ngoại hình của cô...Kì Hân lúc nào cũng trang điểm làm cho khuôn mặt mình vô cùng khó coi. Người ngoài nhìn vào đều không dám đến gần. Đó cũng chính là mục đích của cô.Thứ nhất, là để trốn tránh.Thứ hai, là để ít tiếp xúc với... con trai!Chắc chắn ai cũng thấy lí do này vô cùng củ chuối. Nhưng đó là sự thật. Kì Hân chính là bị mắc bệnh..."sợ đàn ông"!Chỉ cần là nam, trên 8 tuổi, đứng gần cô 1 mét thì mặt mũi cô vô cùng xanh xao, có thể sẽ nôn ra hết! Còn nếu đứng ngay sát, thậm chí chạm vào, cô liền lập tức phụt máu mũi.Xui xẻo hơn là, nhóm máu của cô lại thuộc loại cực hiếm! AB Rh âm tính! Ngoài mẹ cô có trùng nhóm máu ra thì có vô cùng ít người mang dòng máu này!.......Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, một đám người áo đen tiến đến chỗ Kì Hân.Cô lười biếng nhìn họ.Đến lúc nhìn xong rồi, trên mặt nổi lên ba vạch đen...Họ toàn là nữ! Còn nhiều người như vậy... chắc chắn là người do mẹ cô sai tới =="Kì Hân hoảng hốt đứng dậy, chạy như điên!Nhưng chưa đến một giây sau, cô đã bị bà chị vạm vữ nhất túm cổ như túm gà nhấc lên." A... Ơ..." Kì Hân liều mạng giãy dụa. Cuối cùng vẫn không có tác dụng!Cô thở dài, cảm nhận được mũi kim đâm vào tay mình, sau đó nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.Quả nhiên, cô sẽ bị sớm bắt về nhà.Nếu biết trước như vậy thì cô đã trốn đi xa hơn...