Tác giả:

Kì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,…

Chương 44: Chúc phúc của Lý Hàn Minh

Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một MétTác giả: Quai Tiểu HàmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,… Kết thúc bữa tiệc, Duy Khánh nắm tay Kì Hân ra ngoài. Anh kéo cô lên xe, nhìn đồng hồ.Bây giờ đã là gần 11 giờ. Anh để đầu cô tự vào vai mình, nhẹ nhàng xoa tóc cô:- Em ngủ một lát đi. Đến nhà tôi sẽ gọi em dậy!Kì Hân ngoan ngoãn tựa vào vai Duy Khánh, nhắm mắt lại.Duy Khánh thấy cô nghe lời đi hài long mỉm cười. Trong mắt lại ánh lên tia sắc lạnh...Về đến DH Villa, Duy Khánh không gọi cô dậy mà trực tiếp bế ngang người cô theo kiểu công chúa. Sau đó đặt cô xuống giường lớn.Anh gọi Tiểu Nguyệt lên thay quần áo cho cô, còn mình đi tắm rửa.Xong xuôi, anh trèo lên giường, tăng nhiệt độ căn phòng lên rồi ôm cô ngủ.Nhưng tư thế ngủ của cô thực sự rất xấu...Cả đêm anh vì cô mà không chợp mắt được. Cô ngủ còn nói lung tung, tay chân quơ loạn xạ. Hại anh phải ra sofa nằm.Duy Khánh thở dài, đặt tay lên trán rồi nhắm mắt lại..==========Sáng hôm sau, lúc Kì Hân tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường lớn. Còn Duy Khánh lại khổ sở nằm co ro trên sofa.Cô buồn cười nhìn anh, lại nhớ đến cảnh 2 người hôn nhau hôm qua, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên.Kì Hân lắc lắc đầu. Mình đang nghĩ cái gì vậy...Cô cầm chăn, sau đó nhẹ nhàng đắp lên cho anh, lén lút như con mèo đi ra khỏi phòng.Lúc cô cầm điện thoại lên mới thấy có tin nhắn. Người gửi là Lý Hàn Minh.Cô cảm thấy vô cùng có lỗi, là cô che dấu chuyện đính hôn với anh. Đáng lẽ ra cô nên nói ngay từ đầu. Cô thật là đáng chết mà!Kì Hân xoa xoa trán, sau đó mở tin nhắn ra..."Tiểu Hân, lúc em đọc được tin nhắn thì chắc là anh đã lên máy bay rồi. Chuyện đính hôn, em cũng đừng tự trách bản thân quá. Anh hiểu mà... Tiểu Hân, nếu tên đó đối xử với em không tốt, em hãy đi tìm anh. Anh luôn đợi em. Còn nữa, nhắn với hắn giúp anh, bảo hắn phải chăm sóc em thay phần của anh.. Tiểu Hân, anh yêu em"Cô đọc xong tin nhắn thì nằm bò ra bàn.. Anh ấy đi rồi...Duy Khánh từ đâu nhảy ra. Anh giật lấy điện thoại, đọc xong tin nhắn thì ngay lập tức xóa đi, ngồi xuống bẹo má cô:- Tiểu bảo bối, không chỉ có hắn ta yêu em thôi đâu. Tôi cũng yêu em..Kì Hân đứng hình, nhìn anh như nhìn sinh vật lạ.Anh thấy thế thì lắc đầu thở dài:- Tôi là đang thật lòng đó!Kì Hân im lặng. Đối với việc này cô cũng không biết phải nói ra sao nữa...Duy Khánh thấy thế thì cười nhẹ, xoa đầu cô. Sau đó anh dặn quản gia làm đồ ăn sáng, cùng ngồi ăn với cô

Kết thúc bữa tiệc, Duy Khánh nắm tay Kì Hân ra ngoài. Anh kéo cô lên xe, nhìn đồng hồ.

Bây giờ đã là gần 11 giờ. Anh để đầu cô tự vào vai mình, nhẹ nhàng xoa tóc cô:

- Em ngủ một lát đi. Đến nhà tôi sẽ gọi em dậy!

Kì Hân ngoan ngoãn tựa vào vai Duy Khánh, nhắm mắt lại.

Duy Khánh thấy cô nghe lời đi hài long mỉm cười. Trong mắt lại ánh lên tia sắc lạnh...

Về đến DH Villa, Duy Khánh không gọi cô dậy mà trực tiếp bế ngang người cô theo kiểu công chúa. Sau đó đặt cô xuống giường lớn.

Anh gọi Tiểu Nguyệt lên thay quần áo cho cô, còn mình đi tắm rửa.

Xong xuôi, anh trèo lên giường, tăng nhiệt độ căn phòng lên rồi ôm cô ngủ.

Nhưng tư thế ngủ của cô thực sự rất xấu...

Cả đêm anh vì cô mà không chợp mắt được. Cô ngủ còn nói lung tung, tay chân quơ loạn xạ. Hại anh phải ra sofa nằm.

Duy Khánh thở dài, đặt tay lên trán rồi nhắm mắt lại..

==========

Sáng hôm sau, lúc Kì Hân tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường lớn. Còn Duy Khánh lại khổ sở nằm co ro trên sofa.

Cô buồn cười nhìn anh, lại nhớ đến cảnh 2 người hôn nhau hôm qua, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên.

Kì Hân lắc lắc đầu. Mình đang nghĩ cái gì vậy...

Cô cầm chăn, sau đó nhẹ nhàng đắp lên cho anh, lén lút như con mèo đi ra khỏi phòng.

Lúc cô cầm điện thoại lên mới thấy có tin nhắn. Người gửi là Lý Hàn Minh.

Cô cảm thấy vô cùng có lỗi, là cô che dấu chuyện đính hôn với anh. Đáng lẽ ra cô nên nói ngay từ đầu. Cô thật là đáng chết mà!

Kì Hân xoa xoa trán, sau đó mở tin nhắn ra...

"Tiểu Hân, lúc em đọc được tin nhắn thì chắc là anh đã lên máy bay rồi. Chuyện đính hôn, em cũng đừng tự trách bản thân quá. Anh hiểu mà... Tiểu Hân, nếu tên đó đối xử với em không tốt, em hãy đi tìm anh. Anh luôn đợi em. Còn nữa, nhắn với hắn giúp anh, bảo hắn phải chăm sóc em thay phần của anh.. Tiểu Hân, anh yêu em"

Cô đọc xong tin nhắn thì nằm bò ra bàn.. Anh ấy đi rồi...

Duy Khánh từ đâu nhảy ra. Anh giật lấy điện thoại, đọc xong tin nhắn thì ngay lập tức xóa đi, ngồi xuống bẹo má cô:

- Tiểu bảo bối, không chỉ có hắn ta yêu em thôi đâu. Tôi cũng yêu em..

Kì Hân đứng hình, nhìn anh như nhìn sinh vật lạ.

Anh thấy thế thì lắc đầu thở dài:

- Tôi là đang thật lòng đó!

Kì Hân im lặng. Đối với việc này cô cũng không biết phải nói ra sao nữa...

Duy Khánh thấy thế thì cười nhẹ, xoa đầu cô. Sau đó anh dặn quản gia làm đồ ăn sáng, cùng ngồi ăn với cô

Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một MétTác giả: Quai Tiểu HàmTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKì Hân lăn qua lăn lại một lúc. Sau đó không can tâm mà lồm cồm bò xuống giường, thay quần áo chuẩn bị đi cứu người. Mắt trái cô giật giật, coi như lần cuối vậy! ..... Tiếng mở cửa thu hút ánh nhìn của mọi người trong Bar R. Một cô gái đang từ từ tiến vào. Cả người cô do mặc quá nhiều áo phao dày nên trở nên thật cồng kềnh. Ở ngoài còn khoác thêm áo mưa. Cô đội mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt không hề ưa nhìn, còn có nốt ruồi to đùng ở gần mép. Huống chi bây giờ còn là mùa hè, cô ăn mặc như vậy quả là nóng đến chết a~! Tất cả đều tránh xa cô. Kì Hân thấy vậy liền thầm cười trộm. Quả nhiên là thành công! Cô đi lên phòng VIP số 5, hít một hơi rồi không khách khí mà đạp cửa xông vào. "Rầm!" Cánh cửa bị đạp bay. Ở trong phòng có khoảng sáu người bao gồm cả Phương Ly, bạn thân cô đang dán chặt mắt về phía "cô gái xấu xí" đang đứng ở cửa. Phương Ly mừng đến chết đi, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của một người. Cô càng giãy dụa, người kia ôm càng chặt. Bóng tối như bao phủ cả khuôn mặt người kia,… Kết thúc bữa tiệc, Duy Khánh nắm tay Kì Hân ra ngoài. Anh kéo cô lên xe, nhìn đồng hồ.Bây giờ đã là gần 11 giờ. Anh để đầu cô tự vào vai mình, nhẹ nhàng xoa tóc cô:- Em ngủ một lát đi. Đến nhà tôi sẽ gọi em dậy!Kì Hân ngoan ngoãn tựa vào vai Duy Khánh, nhắm mắt lại.Duy Khánh thấy cô nghe lời đi hài long mỉm cười. Trong mắt lại ánh lên tia sắc lạnh...Về đến DH Villa, Duy Khánh không gọi cô dậy mà trực tiếp bế ngang người cô theo kiểu công chúa. Sau đó đặt cô xuống giường lớn.Anh gọi Tiểu Nguyệt lên thay quần áo cho cô, còn mình đi tắm rửa.Xong xuôi, anh trèo lên giường, tăng nhiệt độ căn phòng lên rồi ôm cô ngủ.Nhưng tư thế ngủ của cô thực sự rất xấu...Cả đêm anh vì cô mà không chợp mắt được. Cô ngủ còn nói lung tung, tay chân quơ loạn xạ. Hại anh phải ra sofa nằm.Duy Khánh thở dài, đặt tay lên trán rồi nhắm mắt lại..==========Sáng hôm sau, lúc Kì Hân tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường lớn. Còn Duy Khánh lại khổ sở nằm co ro trên sofa.Cô buồn cười nhìn anh, lại nhớ đến cảnh 2 người hôn nhau hôm qua, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên.Kì Hân lắc lắc đầu. Mình đang nghĩ cái gì vậy...Cô cầm chăn, sau đó nhẹ nhàng đắp lên cho anh, lén lút như con mèo đi ra khỏi phòng.Lúc cô cầm điện thoại lên mới thấy có tin nhắn. Người gửi là Lý Hàn Minh.Cô cảm thấy vô cùng có lỗi, là cô che dấu chuyện đính hôn với anh. Đáng lẽ ra cô nên nói ngay từ đầu. Cô thật là đáng chết mà!Kì Hân xoa xoa trán, sau đó mở tin nhắn ra..."Tiểu Hân, lúc em đọc được tin nhắn thì chắc là anh đã lên máy bay rồi. Chuyện đính hôn, em cũng đừng tự trách bản thân quá. Anh hiểu mà... Tiểu Hân, nếu tên đó đối xử với em không tốt, em hãy đi tìm anh. Anh luôn đợi em. Còn nữa, nhắn với hắn giúp anh, bảo hắn phải chăm sóc em thay phần của anh.. Tiểu Hân, anh yêu em"Cô đọc xong tin nhắn thì nằm bò ra bàn.. Anh ấy đi rồi...Duy Khánh từ đâu nhảy ra. Anh giật lấy điện thoại, đọc xong tin nhắn thì ngay lập tức xóa đi, ngồi xuống bẹo má cô:- Tiểu bảo bối, không chỉ có hắn ta yêu em thôi đâu. Tôi cũng yêu em..Kì Hân đứng hình, nhìn anh như nhìn sinh vật lạ.Anh thấy thế thì lắc đầu thở dài:- Tôi là đang thật lòng đó!Kì Hân im lặng. Đối với việc này cô cũng không biết phải nói ra sao nữa...Duy Khánh thấy thế thì cười nhẹ, xoa đầu cô. Sau đó anh dặn quản gia làm đồ ăn sáng, cùng ngồi ăn với cô

Chương 44: Chúc phúc của Lý Hàn Minh