Sau cuộc chia tay với cô bạn gái tiểu thư đỏng đảnh của mình, Tử Khiêm vất vả lắm mới thôi không khóc sau hai ngày xoay vòng trong góc giường. Cậu tự hứa với bản thân là sẽ không thèm yêu thương ai nữa, tại sao khi yêu lại khổ như vậy chứ? Khó khăn một thời gian để đuổi kịp tình yêu nàng dành cho mình, đùng một cái nàng đòi chia tay vì lí do chàng không xứng, thử hỏi còn lí do nào “đau” hơn lí do này không. Vấn đề giàu – nghèo vẫn còn đang tồn tại sau hàng nghìn năm cũng không cải thiện gì mấy. Chán nản bỏ việc hai ngày nay, sếp tổng réo rắc cậu nộp báo cáo về công ty chính và đương nhiên Tử Khiêm không thể không làm, lê lếch cái thân gầy rọc ngồi vào màn hình laptop gõ gõ mấy chữ lại ngáp ngắn, ngáp dài. Bản thân cậu mệt muốn chết lại còn ôm hận với mớ báo cáo này thiệt tình đầu óc muốn nổ tung lên đi được, tự tìm cho mình một gói mì tôm ăn liền rồi vùi đầu vào công việc cho tận khuya, căn hộ cậu có tiếng chuông cửa inh ỏi. Đập bàn bực bội, cậu ra mở cửa xem ai làm phiền mình thì…
Chương 12: "vương phu nhân" nổi giận !
Chỉ Là Muốn Nói... Em Yêu AnhTác giả: Thanh Viên VyTruyện Đam Mỹ Sau cuộc chia tay với cô bạn gái tiểu thư đỏng đảnh của mình, Tử Khiêm vất vả lắm mới thôi không khóc sau hai ngày xoay vòng trong góc giường. Cậu tự hứa với bản thân là sẽ không thèm yêu thương ai nữa, tại sao khi yêu lại khổ như vậy chứ? Khó khăn một thời gian để đuổi kịp tình yêu nàng dành cho mình, đùng một cái nàng đòi chia tay vì lí do chàng không xứng, thử hỏi còn lí do nào “đau” hơn lí do này không. Vấn đề giàu – nghèo vẫn còn đang tồn tại sau hàng nghìn năm cũng không cải thiện gì mấy. Chán nản bỏ việc hai ngày nay, sếp tổng réo rắc cậu nộp báo cáo về công ty chính và đương nhiên Tử Khiêm không thể không làm, lê lếch cái thân gầy rọc ngồi vào màn hình laptop gõ gõ mấy chữ lại ngáp ngắn, ngáp dài. Bản thân cậu mệt muốn chết lại còn ôm hận với mớ báo cáo này thiệt tình đầu óc muốn nổ tung lên đi được, tự tìm cho mình một gói mì tôm ăn liền rồi vùi đầu vào công việc cho tận khuya, căn hộ cậu có tiếng chuông cửa inh ỏi. Đập bàn bực bội, cậu ra mở cửa xem ai làm phiền mình thì… Bình thường nếu như chúng ta vận động mạnh hoặc quá nhiều trong một lượng thời gian ngắn sẽ dẫn đến mệt mỏi, thân thể đau nhức, khó khăn sinh hoạt. À, vào vấn đề chính thì... Tử Khiêm đang lê lếch thân tàn của mình lăn lộn xung quanh cái giường mà gào rú:- Vương Việt Thần, lão tử hôm nay còn việc phải làm. Sao ngươi có thể đối xử với lão tử như vậy hả?Anh vừa hút thuốc vừa liếc cậu, một câu cũng chả buồn trả lời, gương mặt lại biểu lộ cảm xúc khó chịu, hít một hơi khói dài sau đó ung dung bước lại sofa ngồi bắt chéo chân. Lúc lâu sau mới nhẹ giọng đáp:- Im miệng chút đi, mới sáng sớm đã la inh ỏi, em bị điên à?- Có anh điên thì có >""- Lỗi gì? Mẹ anh lúc đầu tất nhiên phải shock rồi, đó là chuyện bình thường thôi. Dù sao anh cũng chán cảm giác làm con rối rồi. Anh muốn được tự do.- Ưm...ưm.. híc híc.- Ngoan, nín đí!Việt Thần xoa đầu cậu, vui vẻ cười, nụ cười của anh làm xóa tan mọi băng giá, lần đầu tiên cậu thấy anh cười đẹp như vậy. Nắng mặt trời như đang tỏa sáng trước mặt cậu, niềm hạnh phúc nhân đôi khi anh hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó lấy tay xoa đầu, ôm cậu vào lòng nói tiếp:- Chúng ta dù thế nào đi nữa cũng phải tiếp tục cố gắng, ân? Dù em có là ai, hay như thế đi nữa anh vẫn yêu em.:")Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những chiếc lá nhẹ nhàng bay bay đáp xuống mặt đất, ánh mặt trời rực rỡ hơn, đâu đó một giai điệu ngọt ngào vang lên hòa cùng nhịp đập hai trái tim.P/s:Thật tình là tớ vô cùng muốn viết cảnh hành động cho màn come out của hai bạn trỏe... nhưng mà...thôi đợi khi khác vậy =)))
Bình thường nếu như chúng ta vận động mạnh hoặc quá nhiều trong một lượng thời gian ngắn sẽ dẫn đến mệt mỏi, thân thể đau nhức, khó khăn sinh hoạt. À, vào vấn đề chính thì... Tử Khiêm đang lê lếch thân tàn của mình lăn lộn xung quanh cái giường mà gào rú:
- Vương Việt Thần, lão tử hôm nay còn việc phải làm. Sao ngươi có thể đối xử với lão tử như vậy hả?
Anh vừa hút thuốc vừa liếc cậu, một câu cũng chả buồn trả lời, gương mặt lại biểu lộ cảm xúc khó chịu, hít một hơi khói dài sau đó ung dung bước lại sofa ngồi bắt chéo chân. Lúc lâu sau mới nhẹ giọng đáp:
- Im miệng chút đi, mới sáng sớm đã la inh ỏi, em bị điên à?
- Có anh điên thì có >""
- Lỗi gì? Mẹ anh lúc đầu tất nhiên phải shock rồi, đó là chuyện bình thường thôi. Dù sao anh cũng chán cảm giác làm con rối rồi. Anh muốn được tự do.
- Ưm...ưm.. híc híc.
- Ngoan, nín đí!
Việt Thần xoa đầu cậu, vui vẻ cười, nụ cười của anh làm xóa tan mọi băng giá, lần đầu tiên cậu thấy anh cười đẹp như vậy. Nắng mặt trời như đang tỏa sáng trước mặt cậu, niềm hạnh phúc nhân đôi khi anh hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó lấy tay xoa đầu, ôm cậu vào lòng nói tiếp:
- Chúng ta dù thế nào đi nữa cũng phải tiếp tục cố gắng, ân? Dù em có là ai, hay như thế đi nữa anh vẫn yêu em.:")
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những chiếc lá nhẹ nhàng bay bay đáp xuống mặt đất, ánh mặt trời rực rỡ hơn, đâu đó một giai điệu ngọt ngào vang lên hòa cùng nhịp đập hai trái tim.
P/s:
Thật tình là tớ vô cùng muốn viết cảnh hành động cho màn come out của hai bạn trỏe... nhưng mà...thôi đợi khi khác vậy =)))
Chỉ Là Muốn Nói... Em Yêu AnhTác giả: Thanh Viên VyTruyện Đam Mỹ Sau cuộc chia tay với cô bạn gái tiểu thư đỏng đảnh của mình, Tử Khiêm vất vả lắm mới thôi không khóc sau hai ngày xoay vòng trong góc giường. Cậu tự hứa với bản thân là sẽ không thèm yêu thương ai nữa, tại sao khi yêu lại khổ như vậy chứ? Khó khăn một thời gian để đuổi kịp tình yêu nàng dành cho mình, đùng một cái nàng đòi chia tay vì lí do chàng không xứng, thử hỏi còn lí do nào “đau” hơn lí do này không. Vấn đề giàu – nghèo vẫn còn đang tồn tại sau hàng nghìn năm cũng không cải thiện gì mấy. Chán nản bỏ việc hai ngày nay, sếp tổng réo rắc cậu nộp báo cáo về công ty chính và đương nhiên Tử Khiêm không thể không làm, lê lếch cái thân gầy rọc ngồi vào màn hình laptop gõ gõ mấy chữ lại ngáp ngắn, ngáp dài. Bản thân cậu mệt muốn chết lại còn ôm hận với mớ báo cáo này thiệt tình đầu óc muốn nổ tung lên đi được, tự tìm cho mình một gói mì tôm ăn liền rồi vùi đầu vào công việc cho tận khuya, căn hộ cậu có tiếng chuông cửa inh ỏi. Đập bàn bực bội, cậu ra mở cửa xem ai làm phiền mình thì… Bình thường nếu như chúng ta vận động mạnh hoặc quá nhiều trong một lượng thời gian ngắn sẽ dẫn đến mệt mỏi, thân thể đau nhức, khó khăn sinh hoạt. À, vào vấn đề chính thì... Tử Khiêm đang lê lếch thân tàn của mình lăn lộn xung quanh cái giường mà gào rú:- Vương Việt Thần, lão tử hôm nay còn việc phải làm. Sao ngươi có thể đối xử với lão tử như vậy hả?Anh vừa hút thuốc vừa liếc cậu, một câu cũng chả buồn trả lời, gương mặt lại biểu lộ cảm xúc khó chịu, hít một hơi khói dài sau đó ung dung bước lại sofa ngồi bắt chéo chân. Lúc lâu sau mới nhẹ giọng đáp:- Im miệng chút đi, mới sáng sớm đã la inh ỏi, em bị điên à?- Có anh điên thì có >""- Lỗi gì? Mẹ anh lúc đầu tất nhiên phải shock rồi, đó là chuyện bình thường thôi. Dù sao anh cũng chán cảm giác làm con rối rồi. Anh muốn được tự do.- Ưm...ưm.. híc híc.- Ngoan, nín đí!Việt Thần xoa đầu cậu, vui vẻ cười, nụ cười của anh làm xóa tan mọi băng giá, lần đầu tiên cậu thấy anh cười đẹp như vậy. Nắng mặt trời như đang tỏa sáng trước mặt cậu, niềm hạnh phúc nhân đôi khi anh hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó lấy tay xoa đầu, ôm cậu vào lòng nói tiếp:- Chúng ta dù thế nào đi nữa cũng phải tiếp tục cố gắng, ân? Dù em có là ai, hay như thế đi nữa anh vẫn yêu em.:")Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những chiếc lá nhẹ nhàng bay bay đáp xuống mặt đất, ánh mặt trời rực rỡ hơn, đâu đó một giai điệu ngọt ngào vang lên hòa cùng nhịp đập hai trái tim.P/s:Thật tình là tớ vô cùng muốn viết cảnh hành động cho màn come out của hai bạn trỏe... nhưng mà...thôi đợi khi khác vậy =)))