Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 2: Trò chơi

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Câm miệng."Thanh âm lạnh lùng cùng với sự ôn nhu vừa rồi tưởng như hai người khác nhau.Người trên giường hơi sững sờ, lập tức thức thức thời ngập miệng lại.Vốn là không có ai dám lớn tiếng với cô, bất quá, gặp phải Giang Triết, mọi chuyện lại khác rồi." Anh không có giấu đồ ăn, chẳng qua là... chẳng qua là cùng chị gái kia chơi một trò chơi."" Trò chơi? Tốt, Thiên Nhi cũng muốn chơi."Giang Triết lập tức cười, " Thiến Nhi còn nhỏ, chờ sau này lớn lên rồi chơi, có được hay không?"Người trên giường như không dám tin vào lỗ tai của mình.Giang Triết chưa bao giờ nói cười cẩu thả như , đối với bất kì ai cũng đều cùng một ngư điệu, vậy mà giờ mang theo vẻ nịnh hót.Cô kẽ thò người ra, muốn xem cô bé kia là ai." Anh, có phải hay không anh sợ Thiến Nhi không hiểu? Có phải anh đã quên? Thiến Nhi rất thông minh, khi học tiểu học, Thiến Nhi nhảy hai cấp đấy."Giang Triết ôm lấy Giang Thiến Nhi: " Tốt, ạnh biết, Thiến Nhi của chúng ta rất thông minh, một cô bé thông minh rất thích ngủ, anh mang Thiến Nhi đi ngủ nha."" Em muốn anh ngủ cùng em."Thanh âm mềm nhũn làm người ta không thể cự tuyệt.Giang Triết long đã sớm mềm nhũn, gật đầu liên tục." Không cho phép nửa đêm chạy đi, dù chỉ một lát."" Tốt, anh sẽ ở cùng với Thiến Nhi."Cô gái đang ở trên giường cảm thấy có cái gì đó không đúng, chợt hô to: " Giang Triết! Giang Triết!"Giang Triết bây giờ đâu còn tâm tư mà bận tâm đến cô ta, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào cô gái trong ngực mình, trong mắt đều là cưng chiều, ôn nhu." Còn nữa..., em không thích chị gái kia, về sau anh không được mang cô đến."Thanh âm non nớt mang theo một tia cố chấp, một giây trước trên mạt còn cười dịu dàng, một giây sau liền biến mất vô tung tích, chòng mắt trắng đen rõ ràng nhìn chằm chằm Giang Triết." Tốt." Giang Triết không một chút do dự liền đáp ứng yêu cầu của cô.Giang Thiến Nhi "Phốc" một tiếng, vui vẻ cười to, tết tóc ở trong ngực Giang Triết cọ cọ.Cô gái nằm ở trên giường nghe cuộc đối thoại của hai người một chữ cũng không lọt, cô ngồi dậy, vươn tay, đem y phục ở trên đất từng cái nhặt lên.Hai tay cô khẽ run, mặc y phục tựa hồ cũng phải dùng đến khí lực toàn thân.Dưới ánh đèn, sắc mặt của cô âm trầm dọa người. Hàm răng cắn thật chặt một của mình.Giang Triết, ngươi thật biết khi dễ người, tôi thề một ngày nào đó, tôi sẽ làm cho anh ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

" Câm miệng."

Thanh âm lạnh lùng cùng với sự ôn nhu vừa rồi tưởng như hai người khác nhau.

Người trên giường hơi sững sờ, lập tức thức thức thời ngập miệng lại.

Vốn là không có ai dám lớn tiếng với cô, bất quá, gặp phải Giang Triết, mọi chuyện lại khác rồi.

" Anh không có giấu đồ ăn, chẳng qua là... chẳng qua là cùng chị gái kia chơi một trò chơi."

" Trò chơi? Tốt, Thiên Nhi cũng muốn chơi."

Giang Triết lập tức cười, " Thiến Nhi còn nhỏ, chờ sau này lớn lên rồi chơi, có được hay không?"

Người trên giường như không dám tin vào lỗ tai của mình.

Giang Triết chưa bao giờ nói cười cẩu thả như , đối với bất kì ai cũng đều cùng một ngư điệu, vậy mà giờ mang theo vẻ nịnh hót.

Cô kẽ thò người ra, muốn xem cô bé kia là ai.

" Anh, có phải hay không anh sợ Thiến Nhi không hiểu? Có phải anh đã
quên? Thiến Nhi rất thông minh, khi học tiểu học, Thiến Nhi nhảy hai cấp đấy."

Giang Triết ôm lấy Giang Thiến Nhi: " Tốt, ạnh biết, Thiến Nhi của chúng ta rất thông minh, một cô bé thông minh rất thích ngủ,
anh mang Thiến Nhi đi ngủ nha."

" Em muốn anh ngủ cùng em."

Thanh âm mềm nhũn làm người ta không thể cự tuyệt.

Giang Triết long đã sớm mềm nhũn, gật đầu liên tục.

" Không cho phép nửa đêm chạy đi, dù chỉ một lát."

" Tốt, anh sẽ ở cùng với Thiến Nhi."

Cô gái đang ở trên giường cảm thấy có cái gì đó không đúng, chợt hô to: " Giang Triết! Giang Triết!"

Giang Triết bây giờ đâu còn tâm tư mà bận tâm đến cô ta, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào cô gái trong ngực mình, trong mắt đều là cưng chiều, ôn
nhu.

" Còn nữa..., em không thích chị gái kia, về sau anh không được mang cô đến."

Thanh âm non nớt mang theo một tia cố chấp, một giây trước trên mạt còn cười
dịu dàng, một giây sau liền biến mất vô tung tích, chòng mắt trắng đen
rõ ràng nhìn chằm chằm Giang Triết.

" Tốt." Giang Triết không một chút do dự liền đáp ứng yêu cầu của cô.

Giang Thiến Nhi "Phốc" một tiếng, vui vẻ cười to, tết tóc ở trong ngực Giang Triết cọ cọ.

Cô gái nằm ở trên giường nghe cuộc đối thoại của hai người một chữ cũng
không lọt, cô ngồi dậy, vươn tay, đem y phục ở trên đất từng cái nhặt
lên.

Hai tay cô khẽ run, mặc y phục tựa hồ cũng phải dùng đến khí lực toàn thân.

Dưới ánh đèn, sắc mặt của cô âm trầm dọa người. Hàm răng cắn thật chặt một của mình.

Giang Triết, ngươi thật biết khi dễ người, tôi thề một ngày nào đó, tôi sẽ
làm cho anh ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Câm miệng."Thanh âm lạnh lùng cùng với sự ôn nhu vừa rồi tưởng như hai người khác nhau.Người trên giường hơi sững sờ, lập tức thức thức thời ngập miệng lại.Vốn là không có ai dám lớn tiếng với cô, bất quá, gặp phải Giang Triết, mọi chuyện lại khác rồi." Anh không có giấu đồ ăn, chẳng qua là... chẳng qua là cùng chị gái kia chơi một trò chơi."" Trò chơi? Tốt, Thiên Nhi cũng muốn chơi."Giang Triết lập tức cười, " Thiến Nhi còn nhỏ, chờ sau này lớn lên rồi chơi, có được hay không?"Người trên giường như không dám tin vào lỗ tai của mình.Giang Triết chưa bao giờ nói cười cẩu thả như , đối với bất kì ai cũng đều cùng một ngư điệu, vậy mà giờ mang theo vẻ nịnh hót.Cô kẽ thò người ra, muốn xem cô bé kia là ai." Anh, có phải hay không anh sợ Thiến Nhi không hiểu? Có phải anh đã quên? Thiến Nhi rất thông minh, khi học tiểu học, Thiến Nhi nhảy hai cấp đấy."Giang Triết ôm lấy Giang Thiến Nhi: " Tốt, ạnh biết, Thiến Nhi của chúng ta rất thông minh, một cô bé thông minh rất thích ngủ, anh mang Thiến Nhi đi ngủ nha."" Em muốn anh ngủ cùng em."Thanh âm mềm nhũn làm người ta không thể cự tuyệt.Giang Triết long đã sớm mềm nhũn, gật đầu liên tục." Không cho phép nửa đêm chạy đi, dù chỉ một lát."" Tốt, anh sẽ ở cùng với Thiến Nhi."Cô gái đang ở trên giường cảm thấy có cái gì đó không đúng, chợt hô to: " Giang Triết! Giang Triết!"Giang Triết bây giờ đâu còn tâm tư mà bận tâm đến cô ta, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào cô gái trong ngực mình, trong mắt đều là cưng chiều, ôn nhu." Còn nữa..., em không thích chị gái kia, về sau anh không được mang cô đến."Thanh âm non nớt mang theo một tia cố chấp, một giây trước trên mạt còn cười dịu dàng, một giây sau liền biến mất vô tung tích, chòng mắt trắng đen rõ ràng nhìn chằm chằm Giang Triết." Tốt." Giang Triết không một chút do dự liền đáp ứng yêu cầu của cô.Giang Thiến Nhi "Phốc" một tiếng, vui vẻ cười to, tết tóc ở trong ngực Giang Triết cọ cọ.Cô gái nằm ở trên giường nghe cuộc đối thoại của hai người một chữ cũng không lọt, cô ngồi dậy, vươn tay, đem y phục ở trên đất từng cái nhặt lên.Hai tay cô khẽ run, mặc y phục tựa hồ cũng phải dùng đến khí lực toàn thân.Dưới ánh đèn, sắc mặt của cô âm trầm dọa người. Hàm răng cắn thật chặt một của mình.Giang Triết, ngươi thật biết khi dễ người, tôi thề một ngày nào đó, tôi sẽ làm cho anh ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

Chương 2: Trò chơi