Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 12: Anh cho em ăn, được không?

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Như thế nào không ngủ thêm chút nữa?"" Ra ngoài đi dạo." Giang Thiến Nhi đáp một cách máy móc.Thật ra thì cô căn bản là không có ngủ, một mình cô ở trong phòng không ngừng hồi tưởng lại lời Giang Triết nói.Đây mới thật là tin tức tàn khốc nhất trên đời, không phải sao? Một giây trước còn ảo tưởng có thể cùng anh bạc đầu giai lão, một giây sau lại tàn khốc biết được thì ra cô và anh là anh em cùng cha khác mẹ." Bên ngoài có chút lạnh."Giang Triết tiến lên vài bước, bắt lấy tay Giang Thiến Nhi.Tay nhỏ bé của cô quả nhiên lạnh đáng sợ." Nước nóng " Lạnh lùng phân phó, hai tay anh không ngừng xoa xoa hai tay Giang Thiến Nhi." Sao lại không mang theo bao tay? không mang khăn quàng cổ? Thế nào lại không mang theo người?" Giang Triết vội vàng hỏi.Sau lưng có người đưa khăn lông nóng tới, lại có người vội vã chạy vào bếp nấu trà gừng.Giang Triết dùng khăn lông nóng bao lấy tay GiangThiến Nhi, nhìn cô." Lần sau không được không nói tiếng nào mà đã chạy đi, có được hay không?"Giang Thiến Nhi quay đầu.Mấy giờ trước ở trong ngực Lãnh Phong khóc lên khóc xuống, giờ nghe được câu này, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống." Anh, chẳng qua là anh không đúng? chẳng qua là anh không đúng?"Không khí đột nhiên đông cứng, chỉ nghe tiếng thút thít khe khẽ, cho đến khi một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện ở cửa." Giang tổng..." Những lời định nói tiếp theo toàn bộ bị nuốt xuống.Giang triết quay đầu nhìn người ở cửa." A Đức, tuyệt đối không cho phép chuyện tương tự như vậy xảy ra."A Đức gật đầu không ngừng sau đó lui về cửa.Có người đứng bên ngoài, cạnh A Đức nhẹ giọng oán trách, đó là một huynh đệ vì A Đức bất bình giùm." Còn nói Đức ca là huynh đệ, vậy mà lại hung dữ như vậy."A Đức nhìn vào bên trong, trong mắt đều là hâm mộ." Tiểu tử thúi, ngươi thì biết cái gì, là ta động vào ranh giới cuối cùng của hắn."" Cái gì ranh giới cuối cùng?"A Đức hướng về bên trong chép miệng." Đó là tâm can bảo bối của hắn, cô ấy ngay cả một sợi tóc cũng không thể thiếu."Người phía sau duỗi cổ ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cô gái đưa lưng về phía mình, duyên dáng yêu kiều, tóc đen xõa vai.Có người bưng trà gừng tới, Giang Thiến Nhi nhìn một chút ly trà kia, khẽ cau mày." Anh cho em ăn,có được hay không?" Giang Triết nhẹ nói.Người ngoài cửa nhìn thấy Giang Triết như vậy, bộ dáng như muốn rớt con ngươi, trời ạ, người này không phải báo chí vẫn hay bình luận là sẽ vĩnh viễn không cười sao, vậy mà giờ phút này anh lại hướng về phía cô gái kia cười vô cùng ôn nhu.

" Như thế nào không ngủ thêm chút nữa?"

" Ra ngoài đi dạo." Giang Thiến Nhi đáp một cách máy móc.

Thật ra thì cô căn bản là không có ngủ, một mình cô ở trong phòng không ngừng hồi tưởng lại lời Giang Triết nói.

Đây mới thật là tin tức tàn khốc nhất trên đời, không phải sao? Một giây
trước còn ảo tưởng có thể cùng anh bạc đầu giai lão, một giây sau lại
tàn khốc biết được thì ra cô và anh là anh em cùng cha khác mẹ.

" Bên ngoài có chút lạnh."

Giang Triết tiến lên vài bước, bắt lấy tay Giang Thiến Nhi.

Tay nhỏ bé của cô quả nhiên lạnh đáng sợ.

" Nước nóng " Lạnh lùng phân phó, hai tay anh không ngừng xoa xoa hai tay Giang Thiến Nhi.

" Sao lại không mang theo bao tay? không mang khăn quàng cổ? Thế nào lại không mang theo người?" Giang Triết vội vàng hỏi.

Sau lưng có người đưa khăn lông nóng tới, lại có người vội vã chạy vào bếp nấu trà gừng.

Giang Triết dùng khăn lông nóng bao lấy tay GiangThiến Nhi, nhìn cô.

" Lần sau không được không nói tiếng nào mà đã chạy đi, có được hay không?"

Giang Thiến Nhi quay đầu.

Mấy giờ trước ở trong ngực Lãnh Phong khóc lên khóc xuống, giờ nghe được câu này, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống.

" Anh, chẳng qua là anh không đúng? chẳng qua là anh không đúng?"

Không khí đột nhiên đông cứng, chỉ nghe tiếng thút thít khe khẽ, cho đến khi một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện ở cửa.

" Giang tổng..." Những lời định nói tiếp theo toàn bộ bị nuốt xuống.

Giang triết quay đầu nhìn người ở cửa.

" A Đức, tuyệt đối không cho phép chuyện tương tự như vậy xảy ra."

A Đức gật đầu không ngừng sau đó lui về cửa.

Có người đứng bên ngoài, cạnh A Đức nhẹ giọng oán trách, đó là một huynh đệ vì A Đức bất bình giùm.

" Còn nói Đức ca là huynh đệ, vậy mà lại hung dữ như vậy."

A Đức nhìn vào bên trong, trong mắt đều là hâm mộ.

" Tiểu tử thúi, ngươi thì biết cái gì, là ta động vào ranh giới cuối cùng của hắn."

" Cái gì ranh giới cuối cùng?"

A Đức hướng về bên trong chép miệng.

" Đó là tâm can bảo bối của hắn, cô ấy ngay cả một sợi tóc cũng không thể thiếu."

Người phía sau duỗi cổ ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cô gái đưa lưng về phía mình, duyên dáng yêu kiều, tóc đen xõa vai.

Có người bưng trà gừng tới, Giang Thiến Nhi nhìn một chút ly trà kia, khẽ cau mày.

" Anh cho em ăn,có được hay không?" Giang Triết nhẹ nói.

Người ngoài cửa nhìn thấy Giang Triết như vậy, bộ dáng như muốn rớt con
ngươi, trời ạ, người này không phải báo chí vẫn hay bình luận là sẽ vĩnh viễn không cười sao, vậy mà giờ phút này anh lại hướng về phía cô gái
kia cười vô cùng ôn nhu.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… " Như thế nào không ngủ thêm chút nữa?"" Ra ngoài đi dạo." Giang Thiến Nhi đáp một cách máy móc.Thật ra thì cô căn bản là không có ngủ, một mình cô ở trong phòng không ngừng hồi tưởng lại lời Giang Triết nói.Đây mới thật là tin tức tàn khốc nhất trên đời, không phải sao? Một giây trước còn ảo tưởng có thể cùng anh bạc đầu giai lão, một giây sau lại tàn khốc biết được thì ra cô và anh là anh em cùng cha khác mẹ." Bên ngoài có chút lạnh."Giang Triết tiến lên vài bước, bắt lấy tay Giang Thiến Nhi.Tay nhỏ bé của cô quả nhiên lạnh đáng sợ." Nước nóng " Lạnh lùng phân phó, hai tay anh không ngừng xoa xoa hai tay Giang Thiến Nhi." Sao lại không mang theo bao tay? không mang khăn quàng cổ? Thế nào lại không mang theo người?" Giang Triết vội vàng hỏi.Sau lưng có người đưa khăn lông nóng tới, lại có người vội vã chạy vào bếp nấu trà gừng.Giang Triết dùng khăn lông nóng bao lấy tay GiangThiến Nhi, nhìn cô." Lần sau không được không nói tiếng nào mà đã chạy đi, có được hay không?"Giang Thiến Nhi quay đầu.Mấy giờ trước ở trong ngực Lãnh Phong khóc lên khóc xuống, giờ nghe được câu này, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống." Anh, chẳng qua là anh không đúng? chẳng qua là anh không đúng?"Không khí đột nhiên đông cứng, chỉ nghe tiếng thút thít khe khẽ, cho đến khi một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện ở cửa." Giang tổng..." Những lời định nói tiếp theo toàn bộ bị nuốt xuống.Giang triết quay đầu nhìn người ở cửa." A Đức, tuyệt đối không cho phép chuyện tương tự như vậy xảy ra."A Đức gật đầu không ngừng sau đó lui về cửa.Có người đứng bên ngoài, cạnh A Đức nhẹ giọng oán trách, đó là một huynh đệ vì A Đức bất bình giùm." Còn nói Đức ca là huynh đệ, vậy mà lại hung dữ như vậy."A Đức nhìn vào bên trong, trong mắt đều là hâm mộ." Tiểu tử thúi, ngươi thì biết cái gì, là ta động vào ranh giới cuối cùng của hắn."" Cái gì ranh giới cuối cùng?"A Đức hướng về bên trong chép miệng." Đó là tâm can bảo bối của hắn, cô ấy ngay cả một sợi tóc cũng không thể thiếu."Người phía sau duỗi cổ ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cô gái đưa lưng về phía mình, duyên dáng yêu kiều, tóc đen xõa vai.Có người bưng trà gừng tới, Giang Thiến Nhi nhìn một chút ly trà kia, khẽ cau mày." Anh cho em ăn,có được hay không?" Giang Triết nhẹ nói.Người ngoài cửa nhìn thấy Giang Triết như vậy, bộ dáng như muốn rớt con ngươi, trời ạ, người này không phải báo chí vẫn hay bình luận là sẽ vĩnh viễn không cười sao, vậy mà giờ phút này anh lại hướng về phía cô gái kia cười vô cùng ôn nhu.

Chương 12: Anh cho em ăn, được không?